Qua hai dãy phố, Hiệp bổng thấy phía trước có tấm băng rôn giới thiệu phòng tranh của họa sĩ Đặng Hưng vừa mở cửa. Hiệp không rành về hội họa nhưng có những bức tranh phong cảnh làm anh xúc động hàng giờ. Hiệp bước nhanh hơn về phòng tranh đang nhộn nhịp người vào ra. Nhìn cách trang trí không quá phô trương, lòe loẹt như những gallery khác, lại nghe loáng thoáng những lời bình phẩm của khách tham quan, Hiệp nghĩ Đặng Hưng là họa sĩ có tài, chỉ vì anh ít quan tâm đến lĩnh vực Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 này nên chưa biết đó thôi.
Thơ thẩn dọc phòng tranh, Hiệp chợt sững người, xúc động khi đập vào mắt anh là bức chân dung một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên với gương mặt phúc hậu nhưng đầy vẻ ưu tư bên ánh sáng trắng đục chiếu xuống từ chiếc đèn bàn trong không gian tĩnh lặng. Bức chân dung vẽ bằng bút chì đen, được họa sĩ chăm chút từng nét, từng nét trông thật sống động, từ ánh mắt đăm chiêu, nếp nhăn ẩn chứa bao điều trăn trở đến mái tóc dày che một phần vầng trán thanh cao đều toát lên sự bao dung, nhân ái. Bức tranh không đề giá. Phải chăng tác giả không muốn bán? Hiệp nghĩ, phải mua bằng được bức chân dung này và anh rất muốn biết bức chân dung đó họa sĩ Đặng Hưng vẽ trong trường hợp nào.
- Xin lỗi - Hiệp đến bên cô gái trẻ đang hướng dẫn khách tham quan - Tôi muốn gặp họa sĩ Đặng Hưng…
- Dạ, mời chú theo cháu, thầy Đặng Hưng vừa mới đến ạ.
Cô gái đưa Hiệp vào một gian phòng nằm cuối phòng tranh và giới thiệu anh với một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trung niên:
- Thưa thầy, có người gặp thầy…
Đặng Hưng đứng dậy, vui vẻ chìa tay về phía Hiệp:
- Chào anh! Tôi là Đặng Hưng. Mời anh ngồi. Có lẽ chúng ta mới gặp nhau lần đầu.
- Vâng, có lẽ vậy. Tôi là Hiệp, quê ở Bình Định, nhưng lập nghiệp ở Sài Gòn này. Công ty ở gần đây. Nếu tôi đoán không lầm, anh cũng là người Bình Định - Hiệp siết chặt tay Đặng Hưng, nói.
- Vâng, anh đoán đúng, tôi dân nẫu chính gốc. Mời anh Hiệp uống nước. Anh có điều gì muốn trao đổi với tôi?
- Tôi muốn mua một bức tranh trong gallery này. Rất tiếc bức tranh không đề giá nên mới hỏi anh. Và, nếu có thể anh cho biết đã vẽ bức tranh đó trong trường hợp nào - Hiệp không khỏi ngạc nhiên khi nhận thấy giọng nói của mình có vẻ như tha thiết, van nài.
Đặng Hưng dường như cũng nhận ra điều đó nên ánh mắt hướng về phía Hiệp với vẻ chăm chú và ngạc nhiên:
- Anh muốn nói đến bức truyền thần treo ở gian chính diện? Chỉ duy nhất bức chân dung đó không có giá. Đơn giản là tôi không muốn bán dù bất cứ giá nào. Bức chân dung đó là sự tri ân, ngưỡng mộ của tôi dành cho nhân vật. Tôi vẽ bức chân dung ông thông qua trí nhớ. Tôi không bao giờ và mãi mãi không bao giờ quên nét đăm chiêu trên gương mặt cương nghị nhưng ẩn chứa sự phúc hậu, nhân từ của ông dưới ánh đèn bàn trắng đục dù chỉ một lần nhìn thấy. Sau khi bức tranh hoàn thành, giúp tôi đạt điểm thi tuyệt đối, tôi hối hả quay về Bình Định, tìm đến nhà để tặng ông. Nhưng đã quá muộn, ông đã ra đi về cõi vĩnh hằng. Tôi quay lại Sài Gòn và bức chân dung luôn hiện diện trong những lần triễn lãm cá nhân - Đặng Hưng kể chậm rãi và trong ánh mắt xa xăm, anh như đang nói với nhân vật của mình.
- Vâng, ông ấy mất rồi - Hiệp buồn bã nói và sau một hồi im lặng để nỗi xúc động lắng xuống, anh nhìn Đặng Hưng, ngập ngừng - Xin lỗi… anh có thể cho tôi biết thêm về lý do anh có ơn sâu, nghĩa nặng với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi kia không.
- Không sao! Tôi đã kể cho nhiều người nghe rồi, thêm anh nữa càng hay. Anh uống được chứ. Tôi có rượu Bàu Đá ở quê vừa gửi vào. Chúng ta có thể lai lai nhé.
- Vâng cảm ơn anh - Hiệp gật đầu hưởng ứng.
- Cách nay đã hơn 10 năm, lúc đó tôi còn là một thanh niên mới lớn. Làm theo kỳ vọng của gia đình nên tôi trượt đại học vì thi vào trường có điểm chuẩn ngất ngưởng. Trong những ngày buồn bã vì sự hụt hẫng đầu đời, tôi đã tìm đến với những thanh niên trong xóm và bị họ kéo vào con đường ăn chơi, cuối cùng vướng vòng lao lý. Đời tôi như thế là hết. Tôi đau xót nghĩ vậy và buông xuôi cho số phận. Nhưng không, tôi không phải ra trước vành móng ngựa. Bằng lòng nhân từ, phúc hậu của mình, ông đã cứu vớt tôi. Trong những ngày bị tạm giam chờ ngày ra tòa lãnh án, tôi thường vẽ những gì tôi nghĩ. Những bức tranh không tên, những nét chấm phá bâng quơ vô tình rơi vào tay ông và một hôm ông gọi tôi lên phòng: "Cậu vẽ phải không?". Ông đưa cho tôi tờ giấy carô trong đó có những nét vẽ của tôi. "Dạ! Cháu vẽ" - Tôi lí nhí đáp.
"Nét bút chưa sắc sảo nhưng có hồn. Tôi nghĩ nếu được học hành bài bản, cậu sẽ là một họa sĩ giỏi. Tôi biết cậu vừa rớt đại học. Nhưng tại sao cậu lại thi vào trường y mà không thi vào ngành mỹ thuật. Học bạ của cậu cho thấy cậu đã sai lầm khi chọn trường". "Dạ!" - Tôi không ngờ ông hiểu về tôi nhiều hơn tôi tưởng. "Nếu được thi lại, cậu có thi vào ngành mỹ thuật không?" - Giọng ông trìu mến, ân cần khiến tôi không khỏi bất ngờ, bối rối. "Dạ cháu làm gì có cơ hội nữa" - Tôi buồn bã đáp. "Sao lại không. Tội của cậu không nghiêm trọng, tôi sẽ bàn với Viện kiểm sát miễn trách nhiệm hình sự cho cậu. Mục đích của luật pháp, xử lý là để Ok986 tải ứng dụng. Điều tra về cậu, tôi nhận thấy cậu có đến chín phần tốt, chỉ còn phần chưa tốt thì trong thời gian tạm giam ở đây cậu đã nhận ra lỗi lầm rồi, sửa chữa rồi. Như thế xử lý hay không trong trường hợp này đâu còn quan trọng. Nhưng cậu phải hứa với tôi một điều là phải thi vào ngành mỹ thuật" - Giọng ông dứt khoát nhưng vẫn ẩn chứa trong đó bao sự ân cần, dỗ dành đầy ắp yêu thương. Tôi đã hứa và đã làm đúng như lời hứa với ông. Sau 4 năm học đại học mỹ thuật, tôi đạt loại giỏi với tác phẩm tốt nghiệp vẽ về ông. Nhưng, tác phẩm đó ông không bao giờ nhìn thấy - Đặng Hưng mím môi như cố ngăn giọt nước mắt đang ứa ra trên mi.
- Tôi cũng như anh, chưa nói được với ông lời tri ân. Nhưng tôi nghĩ, nơi suối vàng ông sẽ mỉm cười mãn nguyện khi biết chúng ta đã làm được điều mình hứa với ông - Hiệp nhìn Đặng Hưng - Chắc anh đang muốn hỏi người Ok986 vip Thiên đường trò chơi kia đã có ơn nghĩa gì với tôi chứ gì? Tôi cũng như anh thôi. Tuổi trẻ, nhiều khi bồng bột làm điều thiếu suy nghĩ, đến lúc ân hận thì đã muộn. Tôi đậu đại học OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, nhưng niềm vui vừa chớm thì nỗi buồn ập đến. Bạn bè rủ nhau vào quán khao tôi. Trong bữa liên hoan đó, nhóm bạn chúng tôi với một số thanh niên ở địa phương khác cũng đang ăn nhậu trong quán xảy ra mâu thuẫn và đánh nhau. Sau vụ đó, tôi và một số người nữa bị bắt mặc dù tôi không gây thương tích cho ai. Tôi khai mình vô tội, nhưng người khác khai nhìn thấy tôi cầm cây, người bị thương khai tôi đánh họ …Mọi chứng cứ đều chống lại tôi, mọi người đều nghĩ tôi có tội, trừ ông ấy. Nếu không có sự công tâm, trách nhiệm và hơn hết là tình người của ông, có lẽ tôi đã không có ngày hôm nay.
Sau này, qua những người quen, tôi biết ông đã cho điều tra kỹ, đối chiếu động tác của từng người để kết luận tôi không phải là người trực tiếp gây thương tích cho người khác. Ông biết tôi đậu đại học, sắp vào trường nên càng quan tâm hơn, giải quyết nhanh hơn để tôi sớm được tự do. Tôi đã hứa với ông ấy sẽ học giỏi để không phụ lòng tốt của ông. Tôi đã làm được điều đó, chỉ tiếc rằng ông đã ra đi trước khi tôi có dịp để thưa với ông rằng, tấm lòng bao dung của ông đã nâng bước chân tôi đến bến bờ thành đạt.
- Anh Hiệp này, tôi không ngạc nhiên khi thấy câu chuyện của anh có cái gì đó giống chuyện của tôi. Nhưng điều tôi ngạc nhiên đó là, làm cách nào để ông Trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á huyện ấy nhận ra anh và tôi không phải là kẻ xấu? Phải chăng đó là tấm lòng nhân hậu của ông - Đặng Hưng nhìn Hiệp như tìm ở anh sự đồng tình.
- Nếu theo lôgic thì phải nói đó là sự từng trải, là kinh nghiệm, là nghiệp vụ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á và là trách nhiệm của người cầm cân nảy mực. Nhưng, cũng như anh, tôi nghĩ hơn hết vẫn là tấm lòng. Ông ấy cũng bảo với tôi, mục đích của luật pháp, xử lý là để Ok986 tải ứng dụng. Và ông ấy đã đạt được mục đích khi thực thi Oki9 Sòng bạc trực tuyến bằng sự từng trải, bằng kinh nghiệm, bằng nghiệp vụ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, trách nhiệm của người cầm cân nảy mực và cả tấm lòng nhân ái, bao dung. Anh có nghĩ vậy không?
Đặng Hưng im lặng gật đầu và bất chợt anh ngước nhìn Hiệp, hỏi:
- Anh muốn có bức chân dung của ông ấy? Thú thật với anh, bức vẽ đó vô giá đối với tôi, vì vậy tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ bán nó. Hôm nay gặp anh, tôi nghĩ mình có thêm một tri kỷ nên cảm thấy thật may mắn và hạnh phúc. Vì vậy xin được trao tặng cho anh bức tranh người một thời là Trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á huyện của chúng ta. Có ông ấy bên cạnh, chúng ta sẽ tốt hơn trong cuộc sống còn nhiều khó khăn này.
- Tôi không dám khách sáo, vì như thế sẽ làm giảm phần nào ý nghĩa của lần hội ngộ này. Nhưng, cho tôi được cảm ơn Đặng Hưng đã làm cho tôi thấy cuộc sống thêm tốt đẹp hơn. Vâng. Tôi cũng nghĩ như anh, có ông ấy bên cạnh và nghĩ về ông ấy, chúng ta sẽ sống tốt đẹp hơn, nhân ái hơn