Vô ích. Cu cậu nằm mơ thấy toàn các khoáng vật… Những đứa trẻ khác đòi bố mẹ mua cho chúng nào là khẩu súng hơi, nào là chiếc ôtô điện, nào là đôi giày trượt có bánh xe. Còn thằng Gonza của chúng tôi chỉ chấp nhận những sách báo chuyên ngành về khoáng vật học. Hồi đó, nó còn chưa đọc sõi nên hai vợ chồng tôi phải thay nhau đọc cho nó nghe… Chúng tôi bắt đầu cảm thấy rằng khi mới lên bảy, cu cậu đã chọn xong nghề nghiệp cho mình.
Nhưng, đùng một cái, mọi sự đã thay đổi. Một buổi chiều đi làm về, tôi chẳng nhìn thấy một hòn đá nào trong nhà cả. Còn Gonza thì ngồi trên đi văng và chăm chú soi một con tem thư qua kính lúp. Từ ngày đó, cu cậu đâm "nghiện" chơi tem. Ngôi nhà ngổn ngang những con tem đủ loại, những cuốn album tem, những catalo…
Khi Gonza mười hai tuổi, nó tha về nhà một con bọ hung đen sì to tổ bố. Mẹ liền bắt nó đem vứt ngay "cái đồ chết tiệt" ấy đi. Nó bèn đáp lại bằng một giọng điềm tĩnh của nhà sưu tầm chính cống:
- Mẹ đừng lo! Đây chỉ là khởi đầu của một bộ sưu tập mới. Một tiêu bản tuyệt đẹp của loại bọ có sừng đấy!
Căn nhà của chúng tôi suốt ngày đêm râm ran tiếng vo ve và tiếng sột soạt. Hễ cứ ngồi vào bàn hoặc ngả lưng ra giường là y như rằng có con gì ngọ nguậy bò lên chân, leo cả lên lưng và các chỗ khác trên cơ thể. Bây giờ, hễ có lúc nào rảnh rỗi là Gonza lại lúi húi với những chiếc hộp và đống chai lọ. Rút cuộc, hai vợ chồng tôi cũng đành cam chịu, mặc dầu trong bụng rất buồn phiền vì con cái của các gia đình khác đều mơ ước trở thành kỹ sư, bác sĩ hoặc nhà ngoại giao, còn thằng con quý tử của chúng tôi thì không muốn biết một cái gì khác ngoài lũ bọ cánh cứng của nó.
Song, đúng vào ngày Gonza mười bảy tuổi, toàn bộ 7.326 con bọ, bươm bướm và các loại côn trùng khác đã biến mất như có phép mầu. Thay vào đó, cậu cả cưng của chúng tôi xuất hiện trước ngưỡng cửa. Đôi mắt của nó sáng long lanh, bộ mặt đầy hưng phấn. Đứng cạnh nó là một cô gái xinh đẹp, bẽn lẽn, mặc một chiếc áo vest trắng như tuyết.
- Con xin giới thiệu với bố mẹ - Gonza trịnh trọng nói - Đây là Alena!
- Lạy chúa - Vợ tôi khẽ thốt lên với vẻ mặt hãi hùng - Chẳng nhẽ đây cũng là khởi đầu của một bộ sưu tập mới?