Sau khi bốn người la ó một trận, Cục trưởng Cục Đường bộ nói: "Ra ngoài vui chơi, tâm tính quả thật là khoái. Ngày thường ở đơn vị đến một người nói năng đàng hoàng chững chạc cũng không có".
Cục trưởng Cục Thuế vụ đế luôn: "Con người bây giờ, người nào cũng chôn sâu nhân tâm trong lòng. Không có người nào nói thật lòng với bạn đâu".
Cục trưởng Cục Công thương đột nhiên đề nghị: "Hay là chúng mình nói thật lòng đi, hơn nữa lại ở xa tít quê người, không có người nào biết đâu".
Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình tán đồng: "Hay là mỗi người chúng mình kể một chuyện bí mật nhỏ mà không người nào biết, song tôi có một yêu cầu, chúng mình, ai có chuyện gì thì nói chuyện ấy, nói xong để đấy, ra khỏi cửa này, thì coi như không có chuyện ấy".
- Được, được, được! - Ba người kia bỗng đều hứng chí lên.
Cục trưởng Cục Thuế vụ tranh giành nói đầu tiên: "Một nhân viên đánh máy chữ mới đến cơ quan tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Vừa tốt nghiệp đại học, mông cô ta chẳng những tròn, mà còn vênh vênh lên. Tôi thường xuyên muốn làm chuyện lăng nhăng với cô ta. Lần trước, nhân lúc cô ta vào phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của tôi, tôi sờ tay cô ta khá lâu, mà cô ta không hề phản kháng. Sau đó, tôi kéo cô ả lên đivăng, đang muốn hành sự, thì không biết lại có kẻ vô duyên nào gõ cửa phòng tôi. Lần này đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá về, tôi nhất định đề bạt cô ta lên làm Phó văn phòng, nhất định phải kéo cô ta về tay mình". Nói xong, ông ta ý vẫn còn đang thèm thuồng, nuốt vội nước miếng vào miệng.
Cục trưởng Cục Công thương thì kể: "Một phó giám đốc cửa hàng quốc doanh trực thuộc chúng tôi, trước đây làm ăn ra trò. Rất khí chất, rất hấp dẫn. Cô ta nhiều lần tìm tôi, ý muốn làm giám đốc cửa hàng, tôi cũng có ý đề bạt cô ta. Song, hễ cứ đụng đến người cô ta là cái khoản kia của mình rụt vòi lại, mềm nhũn. Tìm rất nhiều biện pháp, đã uống nhiều thuốc, đều không cứu vãn được tình thế. Tôi buồn đến chết mất thôi!". Nói xong, ông còn thở dài mãi.
Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình cười giễu mọi người: "So với tôi, các vị đều chẳng ra cái đinh gì! Tôi suốt ngày sống giữa một núi mỹ nữ, căn bản khỏi phải buồn rầu như các vị. Các vị đều biết đấy, vợ tôi là một mụ Hoạn Thư. Nhưng tôi có biện pháp đối phó với mụ. Trong phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, tôi lấy tủ ngăn ra một không gian nhỏ, trong tủ khoét một cửa ngầm. Bà xã nhà tôi đến phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của tôi mấy lần đều chưa phát hiện ra bí mật này". Nói xong, vẻ mặt còn tỏ ra dương dương đắc ý.
Luân phiên đến lượt Cục trưởng Cục Đường bộ nói, thì điện lại sáng.
Cục trưởng Cục Đường bộ vội nói: "Có điện rồi, chúng mình lại chơi bài đi!".
- Không được, không được! Chúng ta đã nói rồi, ông không nói, là không công bằng!.
- Tôi còn chưa nói hết, tật bệnh của tôi quả thực không có thuốc nào chữa được nữa. Chính bởi vì tật bệnh này, mà tôi đã từng bị ăn đòn đấy! Tìm rất nhiều biện pháp rồi, mà vẫn không sửa chữa được. Hơn nữa, lại ngày càng nghiêm trọng - Cục trưởng Cục Đường bộ thật sự nhăn nhó, làm ra vẻ khó khăn.
- Như vậy sao được chứ? Ông chẳng ra cái gì cả! - Ba người đồng thanh gào toáng lên.
- Tật bệnh của tôi chính là không để bụng được chuyện gì. Sau khi nghe được chuyện gì, nếu không nói ra bụng sẽ trương phình lên, sẵn sàng nổ tung ra mất, khó chịu lắm!...