Nửa đêm. Chuông điện thoại bàn dồn từng hồi gắt gỏng. Giờ này chắc chả ai dư hơi tán gẫu, buôn dưa lê. Ắt có chuyện quan trọng. Quan trọng đến mức không dừng lại được, phải dựng người khác dậy lúc đang say giấc nồng thường là chuyện không hay. Đầu tôi thoáng qua những ý nghĩ xui xẻo. Đức ông chồng đi công tác miền Trung, đứa con gái theo lớp Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá Sapa, ông bác ruột ở quê ốm đã lâu ngày. Tất cả mọi tai họa đều có thể đến sau cái âm thanh không mong đợi đang réo rắt kia. Chân tay nhũn ra, người vã mồ hôi, tôi dồn hết can đảm nhấc ống nghe. "Alô, chị à, em bị cắm sừng chị ạ. Nhục ơi là nhục. Con vợ lăng loàn của em cặp bồ, theo trai mà em không biết. Nó coi em là con kiến, là thứ bù nhìn ruộng dưa. Em thì em giết tất, cho cả đôi gian phu dâm phụ kia chầu trời mới rửa hết cái nhục này. Thằng Thuần chưa phải là đứa mù mắt, thích làm gì thì làm. Giết tất…giết tất…giết tất…".
Một tràng dài những uất ức, tủi hờn, cay đắng, căm giận bùng ra, không dừng lại, không thể hãm được. Tuồng như chỉ còn cách bắt những kẻ đã làm cái tội tày trời là dám lén lút quan hệ bất chính kia phải gọt đầu bôi vôi, voi giày ngựa xéo, hoặc ném đá, tùng xẻo đến chết may ra mới hả lòng hả dạ. Chao ôi là cái lòng tự trọng của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bị xúc phạm, sự đau đớn của đức ông chồng khi biết mình bị phản bội mới đáng sợ làm sao. Mọi chuyện người ta đều có thể làm…
Tác giả của cú điện thoại ấy là thằng Thuần, em trai tôi.
Nó hiền lành, chân chỉ hạt bột. Hiền đến mức người làng gọi nó là Thuần đất. Cả đời chưa thấy nó nặng lời, to tiếng gây sự với ai bao giờ. Thế mà hôm nay cục đất lên tiếng, gằm ghè, hăm dọa, tưởng như có thể ăn tươi nuốt sống mọi thứ trong chốc lát. Thói đời hiền thường đi đôi với cục. Người cục tính khi đã nổi xung lên thì không thèm biết gì, không cần suy bì trắng đen, hơn thiệt, trời cũng chỉ bằng cái vung trong chạn bếp. Cứ làm phứt một phát cho xong rồi đến đâu thì đến.
Lo sợ thằng em cả giận mất khôn, sáng hôm sau tôi ra bến xe sớm, quày quả về quê.
Làng tôi đã qua vụ gặt tháng mười. Những thửa ruộng trơ gốc rạ, xám xịt, buồn tẻ. Gió mùa hoang hoải thổi. Khói đốt đồng cay cay khoé mắt. Sông Ngàn vào mùa nước cạn, có chỗ trơ đáy, trông lở loét như người hoại thư lâu ngày. Chưa có lúc nào tôi về quê trong tâm trạng nặng trĩu như lần này.
Nhà em tôi cửa giả toang hoác, im lặng đến rợn người. Đồ đạc, mâm bát, xoong chảo nằm ngổn ngang giữa mảnh sân gạch. Thứ vỡ, thứ méo mó. Tất cả như vừa trải qua trận bão. Em tôi ngồi bất động trong góc giường. Gương mặt hằn lên sự đau đớn cùng cực. Qua một đêm mà trông nó già đi chục tuổi. Thấy tôi, Thuần uể oải đứng dậy đi thu dọn nhà cửa. Dáng nó còng xuống như dấu hỏi, gầy gò và cam chịu. Tự nhiên tôi trào nước mắt. Gần bốn chục tuổi đời rồi, em tôi chưa được hưởng lấy một ngày sung sướng, nhàn hạ. Cái số trời hành như đeo gông ấy, không biết còn theo nó đến bao giờ?
Đẻ thằng Thuần được 3 ngày thì mẹ tôi mất vì băng huyết. Nhà lít nhít 6 đứa con. Tôi là chị cả, năm ấy mới 9 tuổi. 9 tuổi nhưng gầy gò chỉ bằng đứa lên 5. Hằng ngày bất đắc dĩ phải diễn cái cảnh mèo con tha chuột cống, lê la khắp làng trên xóm dưới đến những nhà có con nhỏ xin sữa rơi sữa rớt cho em. Thuần như cây mạ gieo phải thửa ruộng cạn, không đủ nước, cứ còi cọc, vàng vọt, khô khỏng đến là thương.
Giàu con út, khó con út, lớn lên các anh các chị đứa đi làm ăn xa, đứa OK9 đã banh gia đình. Việc nhà dồn hết vào tay Thuần. Bố tôi ba lần tai biến, đến lúc mất, ông nằm liệt giường tổng cộng 5 năm 8 tháng tròn. Tất cả đều ở Thuần, từ "đầu vào" cho chí "đầu ra". Anh chị ai cũng mải làm ăn, chăm chút cho cái niêu cơm của mình, dăm thì mười họa mới tạt về, có đỡ đần em thì cũng chỉ là muối bỏ bể. So với trai làng, em tôi muộn vợ cũng vì cái hoàn cảnh rất riêng ấy.
Ngày thằng Thuần OK9 đã banh gia đình, tôi mừng ít hơn lo.
Đám cưới em tôi không có họ nhà gái. Cô dâu cười ngượng nghịu, lạc lõng trong bộ váy cưới tân thời, tay kẹp đôi nạng gỗ di chuyển khó nhọc bên cạnh chú rể mặt ngời lên niềm hạnh phúc khôn tả. Lành - em dâu tôi bị liệt, đi lại rất hạn chế. Nhà 2 người nhưng chỉ có một đôi chân lành lặn. Linh cảm đàn bà mách bảo cho tôi biết chờ đợi em tôi phía trước là rất nhiều giông bão. Là người trong cuộc, thằng Thuần chắc cũng chẳng khó khăn gì mà không mường tượng ra điều ấy. Nhưng buồn thay, ở đời có những thứ người ta biết trước mà không thể tránh, thậm chí không muốn tránh. Nhất là khi người ta đang ngây ngất trong thứ men say đầy ma lực của cái gọi là tình yêu. Mà em tôi thì yêu vợ vô cùng.
Con tạo khéo trêu ngươi nhưng cũng khéo công bằng. Bù lại cho phần thân dưới èo uột, nửa trên của Lành tràn đầy sinh lực. Săn chắc. Tròn lẳn. Mỡ màng. Hấp dẫn đến ma mị. Từ bắp tay cho đến bầu vú. Tất cả căng ra, ngần ngật, lúc nào cũng như chực muốn bật khỏi lớp áo mỏng, muốn tự do tung tẩy để ngầm khẳng định rằng tôi cũng hấp dẫn lắm, đáng yêu lắm, rằng trời không lấy hết của ai cái gì bao giờ, mất cái này thì phải được bù đắp bằng cái khác.
Những năm sau khi bố tôi mất, Thuần theo bạn vào mạn Thanh Hoá, Nghệ An, rồi Hà Tĩnh buôn bán nông sản. Lạc, đậu, khoai, chuối, bưởi, cam, quýt, mùa nào thức nấy. Bất cứ gì có lãi là buôn. Trên những chuyến tàu chợ lúc nào cũng len chặt người, hàng, với đủ thứ mùi đặc trưng từ Trung ra Bắc ấy em tôi gặp Lành. Trời xui đất khiến, bao nhiêu người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi tàu đã uống thứ nước chè đặc cắm tăm từ cái ấm bất ly thân của con bé bị liệt ấy không nghiện thì em tôi lại cứ như ăn phải bùa mê thuốc lú. Theo Lành nói lại thì con bé lớn lên không biết cha mẹ, anh em, quê hương bản quán ở đâu. Những chuyến tàu chợ Vinh - Hà Nội trở thành mái ấm của nó, là thứ phương tiện để nó bán nước chè, kẹo lạc, thuốc lá cùng trăm thứ bà rằn khác để mưu sinh và bấu víu lấy cuộc đời. Ngày Thuần đưa người yêu về giới thiệu, tôi đã khóc. Vừa thấy thương cả hai đứa, vừa trách ông Tơ bà Nguyệt sao lại nỡ oái oăm chắp nối đường duyên cho em tôi một mối tình đầy trắc trở đến thế…
Lấy nhau năm trước, năm sau chúng sinh con đầu lòng. Rồi cứ thế sòn sòn năm một, quanh đi quẩn lại đã có một đàn 4 đứa con. Thuần mướt mải, đầu tắt mặt tối kiếm cơm nuôi cả đoàn tàu há mồm. Nhà đông người, miệng ăn núi lở, ráo mồ hôi là hết tiền. Là đói. Là phải khất nợ học phí của con. Là không có tiền mua thuốc cho vợ. Là thiếu đủ thứ. Làm ăn, buôn bán không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái. Cũng có khi lỗ chỏng vó, lâm vào cảnh nợ nần, giật gấu vá vai. Nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy thằng Thuần cáu hay nặng lời với vợ con bao giờ. Dù chỉ là một nét buồn phiền thoảng qua trên khuôn mặt cũng không.
Lành yêu chồng bằng tình yêu tôn thờ pha lẫn sự hàm ơn đối với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đã hào phóng dang tay che chở cuộc đời mình. Đó là thứ tình cảm nảy nở từ trong sâu thẳm trái tim đàn bà. Nó đâm chồi nảy lộc thành lời nói ngọt ngào, ánh mắt yêu thương, cử chỉ ân cần, gìn giữ, nâng niu, trân trọng, thậm chí cả thái độ khó chịu, hậm hực của sự ghen tuông. Tất cả những cung bậc biểu cảm ấy của vợ đều khiến em tôi hài lòng, mãn nguyện.
Dù còn những lo toan về vật chất, cơm áo gạo tiền thì đó vẫn là một hạnh phúc viên mãn.
Những tưởng không gì chia cắt nổi cái gia đình được vun đắp bằng tình yêu ấy.
Nhưng hiểm họa đến bất ngờ, ở một vị thế không ai nghĩ đến.
Em dâu tôi ngoại tình.
Người đàn bà tật nguyền yêu chồng bằng tình yêu hiếm có ấy đã OK9 đã banh một mối quan hệ khác ngoài người bạn đời đầu gối tay ấp, chia ngọt sẻ bùi bao năm.
Sét đánh giữa trời quang.
Thằng Thuần như kẻ đang đi trên mặt đất bằng phẳng bất ngờ bị rơi tõm xuống hố sâu không đáy. Hun hút. Đen đặc. Vô định.
Mấy đứa trẻ được gửi sang nhà bà bác nên bữa trưa hôm ấy chỉ có hai chị em. Mâm cơm nguội lạnh, đắng ngắt. Thuần chống đũa ngồi như pho tượng. Giọng nó nghèn nghẹn, khó nhọc tựa có bàn tay vô hình nào đó đang chẹn ngang yết hầu: "Nhục lắm chị ạ, rồi thì cả làng sẽ biết, em chỉ còn nước bỏ đất này mà đi. Không biết chúng nó lén lút với nhau từ bao giờ. Chiều qua, em ra ga tàu rồi. Nhưng ở trong Thanh điện chưa gom đủ hàng, đành phải trả vé. Về đến nhà, đã nhập nhoạng tối mà bếp núc vẫn lạnh ngơ lạnh ngắt. Hỏi mấy đứa trẻ mẹ đâu thì được trả lời là mẹ chống nạng đi lên đồi chè sau nhà được một lúc rồi bố ạ. Những hôm bố đi vắng, thỉnh thoảng mẹ vẫn lên đồi vào lúc sâm sẩm, lại còn dặn là không được nói cho ai biết, kể cả bố.
Sinh nghi, em ngược dốc theo hướng tay con bé chỉ. Nói thật, kể cả ác quỷ hiện hình thì em cũng không bất ngờ bằng. Ban đầu em còn chẳng tin vào mắt mình. Nhưng không tin sao được? Đôi nạng gỗ nằm chỏng chơ trên mặt đất, còn con vợ em đang ôm lấy một thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà khóc rưng rức. Em gào lên. Thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi buông con đàn bà, ba chân bốn cẳng phóng xuống chân đồi. Em đuổi theo, vấp phải gốc chè ngã dúi dụi. Lồm cồm bò dậy được thì nó đã biến mất. Em vớ cái nạng gỗ, định đập chết con vợ lăng loàn. Nhưng nhìn thấy đôi chân teo tóp của nó, không hiểu sao lại kìm được. Mặc cho nó vừa khóc vừa vái như tế sao, em bỏ đi. Cả đêm nó không về nhà. Em cũng không tìm, mà tìm làm gì nữa hả chị. Bát nước đổ xuống đất rồi, liệu có đầy lại được không?".
Chẳng có giọt lệ nào trên khuôn mặt đau đớn của em tôi. Nhưng tôi biết nó đang khóc. Nước mắt Ok986 vip Thiên đường trò chơi chảy ngược vào trong.
Bữa ăn kết thúc mà không ai động đũa. Mâm cơm còn nguyên.
Tôi thấy gia đình bé nhỏ của em mình đang rơi vào vùng tâm bão. Cơn bão đến bất ngờ, không có dấu hiệu báo trước nhưng rất dễ hình dung được quy mô tàn phá, hậu quả nặng nề mà nó sẽ để lại.
Thuần nói đúng, bát nước hắt xuống đất, làm sao đầy lại được.
Cả đêm không ngủ, tờ mờ sáng hôm sau, tôi bật dậy khỏi giường, định bụng ra chợ, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, sắm sanh chút ít làm mâm cơm. Trước hết là dâng lên bàn thờ bố mẹ, cầu mong cho em tôi qua cơn bĩ cực, sau nữa là gọi mấy đứa trẻ về. Tan đàn xẻ nghé, chỉ có trẻ con là chịu thiệt. Đang giữa đông, rét căm căm. Sương giăng như sữa, cách dăm bước chân đã không thấy gì. Không thấy gì nên khi chạm phải một bóng người nằm phủ phục giữa ngõ, tôi rụng rời tay chân, mất hết hồn vía, mồm miệng cứng đơ không thể thốt thành lời.
Lành - em dâu tôi.
Người nó lạnh ngắt, run bần bật vì rét. Tóc xoã ra, rũ rượi. Cặp môi tím tái mấp máy:
- Chị ơi! Em cắn rơm cắn cỏ lạy chị… Không phải như anh Thuần nghĩ đâu… chị thương em… thương các cháu… xin chị cứu lấy gia đình em…
Lành ngất xỉu trên tay tôi, phần do cảm lạnh, phần vì bị kiệt sức.
Sự việc đã rành rành, chả nhẽ em tôi trông gà hoá cuốc?
Không dám đưa Lành vào nhà, tôi bế sang bà bác, đánh cảm, rồi mua cháo nóng về bón. Gần trưa, Lành tỉnh táo, tuy giọng nói còn có phần yếu ớt:
- Xin chị tin em! Có trời phật chứng giám, em không phải là thứ đàn bà hư hỏng.
Trời phật ở xa, còn em trai tôi người trần mắt thịt nhưng ở gần. Biết nghe ai bây giờ?
- Em biết, bây giờ anh Thuần không tin em, chị cũng không tin em, cả làng này không ai tin em. Nhưng xin chị kiên nhẫn, em sẽ tự gội rửa được mối oan này - Giọng Lành như van lơn.
Tôi gật đầu. Mắt em dâu tôi có lửa cháy. Từ trong vô thức, tôi bỗng tin Lành không phải là người đàn bà hư hỏng. Nhưng dù gì đấy vẫn chỉ là thứ xúc cảm không thể nắm bắt, sờ nắn được trong khi chuyện Lành ôm người Ok986 vip Thiên đường trò chơi xa lạ thì lại có thật. Hoàn toàn có thật. Ngay cả Lành, khi nghe tôi gặng hỏi cũng công nhận điều đó.
Tự nhiên, tôi thấy mình rối trí, như kẻ lạc đường, rơi vào một mê cung rối rắm không biết nên theo hướng nào.
Chiều hôm đó, theo thỏa thuận từ trước, Lành dẫn tôi đi gặp một người.
Đó là kẻ đã ôm Lành trong buổi chiều muộn và bị em trai tôi bắt gặp.
Anh ta có khuôn mặt nhàu nhĩ, cặp mắt trắng dã toát lên ánh nhìn dài dại, môi thâm sì, khuôn mặt vô cảm, thân hình gầy guộc, khẳng khiu trông qua tựa cái cây bị thối rễ, gần cạn nhựa sống, chỉ tồn tại để chờ ngày thành một thứ củi mục vô dụng. Cảm nhận đầu tiên thoáng qua đầu tôi là chỉ một kẻ tâm thần mới rời bỏ gia đình vì thứ nửa người nửa ngợm này. Nhưng đời lắm chữ ngờ, đâu phải thứ gì cũng như mình nghĩ. Nhất là tình cảm con người, vốn dĩ nhiều khi rất xa vời sự kiểm soát của lý trí.
Câu nói đầu tiên của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi xa lạ làm tôi ngã bổ chửng:
- Thưa chị, tôi là anh ruột của Lành!
Để bổ sung, tăng thêm sức nặng cho thông tin động trời kia, Lành gật đầu xác nhận một cách dứt khoát.
Hai tai tôi ù đặc, mắt nhoè đi, người bềnh lên, nhẹ bẫng như bị rút hết trọng lượng.
Chưa bao giờ tôi nghe chuyện gì khó tin hơn. Nhưng khó tin, không có nghĩa là không có thật. Bằng chứng được trưng ra. Giấy khai sinh, học bạ, ảnh chụp gia đình từ bé đến lớn. Tất cả được Lành âm thầm cất giấu, bảo quản bao năm nay. Những thứ mà tôi chưa được thấy bao giờ, cũng chưa nghe em dâu tôi nói đến bao giờ nhưng đều là giấy trắng, mực đen, dấu đỏ, muốn không tin cũng khó.
Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi cất giọng một cách khó nhọc:
- Em tôi đã giấu chị, giấu chồng. Âu cũng là điều dễ hiểu và cảm thông được, đúng không? Chẳng ai muốn có một người anh trai nghiện ma túy lâu năm, phải đi tù vì tội tàng trữ, sử dụng và buôn bán heroin cả. Gia đình tôi tan nát theo những cơn nghiện của tôi chị ạ. Tôi kề dao vào cổ bố, cướp cả số tiền ông chắt bóp bao năm trời để chữa bệnh cho em. Bố tôi uất, ốm chết. Mẹ tôi phiền não rồi cũng theo chồng về chín suối. Cỏ trên mộ đấng sinh thành chưa kịp xanh, tôi gọi người bán nhà cửa, vườn tược, bỏ mặc đứa em gái tật nguyền, theo bạn nghiện lang thang, vạ vật hết chỗ này đến chỗ khác cho đến khi tiêu hết tiền phải quay sang bán lẻ heroin, lấy mỡ nó rán nó, rồi đi tù. Gần chục năm trong trại, tôi cai nghiện và hiểu ra nhiều điều. Cách đây 3 năm, tôi được tha. Lần tìm mãi cũng biết em gái đã lấy chồng, yên bề gia thất. Tôi mừng rơi nước mắt. Tự hứa là sẽ không bao giờ xuất hiện trong đời em tôi nữa. Nhưng rồi tôi bắt buộc phải gặp Lành. Bởi vì tôi biết mình sắp chết. Tôi bị AIDS, đã giai đoạn cuối rồi chị ạ. Mong chị hiểu cho, gặp em nhưng không muốn em mang tiếng có một người anh có HAT. Miệng lưỡi người đời, đâu phải ai cũng cảm thông được. Thành thử anh em tôi cứ phải áo gấm đi đêm.
Câu chuyện ngắt rời từng quãng, xen giữa là tiếng sụt sịt của Lành. Kể xong, người Ok986 vip Thiên đường trò chơi thở hắt ra nặng nhọc. Cả ba chúng tôi đều khóc…
Buổi chiều trên triền đê, gió thốc lên từng hồi lạnh ngắt. Phía thượng nguồn sông Ngàn những đám mây tụ lại, đen đặc. Trời vần vũ. Cứ như là sắp bão. Kỳ lạ thay, bão giữa mùa đông. Bão không từ phía biển