Hai ba già đáng thương đứng, nhìn xung quanh, vẻ chán ngán. Bỗng, bà của Masa nói với bạn, vẻ đăm chiêu:
- Thuở bé, tôi thích trèo cây.
- Tôi cũng thế.
- Bốn mươi năm trước, tôi đã trèo lên cây bạch dương.
- Năm mươi năm trước, tôi đã trèo lên cây thông.
Bà của Masa đến bên cây bạch dương, bảo:
- Bây giờ, tôi có thể trèo lên cây.
Bà của Pasa nhún vai, đáp:
- Khó đấy, tuổi tác, sức nặng…
- Nặng gì? Mắt còn tinh, tôi có thể trèo.
- Mắt kém, nhưng tay khỏe, tôi vẫn trèo được.
Hai bà liếc nhìn hai đứa cháu đang mải miết nặn bánh, rồi cùng trèo lên cây. Bà của Pasa trèo lên cây thông, bà của Masa trèo lên cây bạch dương.
Bà của Masa bảo:
- Bà thấy chưa, tuy nặng nhưng tôi vẫn trèo được cao. Tôi đang ở phía trên đầu bà đây.
- Cây của tôi trơn. Vả lại, tôi không phải mèo.
Nói rồi, bà cố hết sức trèo cao hơn bà bạn, làm rơi mũ. Bà của Masa nói:
- Tiếc quá!
Trong lúc đó, kính của bà Pasa cũng bị rơi.
Bà của Pasa nói:
- Tôi không nhìn thấy gì, nhưng tôi không thấy khó chịu.
Hai bà leo cao hơn. Bà của Masa bảo:
- Mấy giờ rồi? Tôi sẽ leo xuống.
- Quá giờ ăn trưa lâu rồi!
Hai bà vội leo xuống. Bỗng có tiếng cành cây gẫy "rắc! rắc!".
Masa và Pasa nghe thấy tiếng cành cây gẫy, ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái kính và cái mũ dưới gốc cây. Masa hỏi:
- Bà mình đâu rồi?
- Bà mình nữa? Mình chỉ nhìn thấy cái kính của bà.
- Mình nhìn thấy cái mũ.
- Có lẽ, họ bị con thú nào đó tha đi rồi.
- Và ăn thịt. Rồi nhả kính ra.
Hai em đâm buồn. Bỗng, có tiếng kêu từ phía cây bạch dương:
- Masa!
Từ phía cây thông:
- Pasa!
Hai em nhìn thấy bà của mình đang ở trên cao. Masa hỏi:
- Hai bà chơi trò gì thế?
- Hai bà không trèo xuống được. Hai bà không biết làm cách nào.
- Chúng cháu biết.
Hai đứa chạy đi lấy cái thang to, nhờ người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi ngang qua dựa nó vào cây bạch dương rồi cây thông.
Hai bà ôm chặt cháu mình rồi cả bốn người đi về nhà.
Cạnh lối vào nhà có chiếc môtô. Bà của Masa nhìn nó, lơ đãng, bảo:
- Hồi nhỏ, tôi thích cưỡi môtô.
Bà của Pasa gật đầu, hưởng ứng:
- Tôi cũng thế.
- 30 năm trước, tôi đã cưỡi môtô.
- 40 năm trước, tôi cũng thế.
Bà của Masa lại bên chiếc môtô, bảo:
- Tôi có thể đi môtô?
Nghe nói vậy, hai em bé hoảng quá,vội dắt bà về nhà