- Ảnh lại đi thưa kiện nữa hả? Trời ơi! Hơn mười năm rồi chớ bộ. Sao khổng xù luôn cho rồi, thấp cổ bé họng mà ưa kiện hoài.
Tôi cự nự vậy nhưng vẫn qua bà Mười tạp hóa mượn đỡ ba triệu cho chị, sắp cuối tháng đâu đã có lương. Anh rể tôi là thương binh hạng 3/4. Chân tay lành lặn, khoe mạnh nhưng cái miểng đạn trong đầu hay làm ổng khùng bất tử. Mỗi lần ổng lên cơn, vợ con ôm mấy thứ đồ dễ bể chạy như chó đạp lửa. Đã vậy còn đeo đuổi vụ kiện đòi đất với mấy ông cán bộ xã hơn mười năm nay. Qua ba đời Chủ tịch xã rồi mà vụ kiện chưa xong.
Con lộ đất tuy hơi bụi nhưng cũng rộng rãi, phẳng phiu, xe máy chạy re re giữa hai bên vạt vườn cao su mới trồng cỡ một tầm tay với, lá mới đâm lưa thưa. Quẹo vô lối nhỏ nhấp nhô ổ trâu, vượt qua lô cao su sắp tới kỳ mở dao là đến nhà chị Ba. Gọi là nhà chớ chỉ là sáu chiếc cột gỗ chôn vát về phía sau, đỡ mấy tấm tôn cũ rách, thủng đen lỗ chỗ, tường vách che bằng đủ thứ bạt mủ, ván ép nhặt nhạnh về. Anh rể tôi ngồi bó gối, lặng im như tảng đá đen thui trên bộ ván gỗ. Vậy mà cặp mắt ảnh rừng rực sáng, nhìn đăm đăm về phía trước. Phía đó chính là lô cao su sắp cho mủ tôi vừa đi qua, có diện tích 5,2 mẫu mà anh rể đang tranh chấp. Lần này anh quyết ôm đơn ra Hà Nội kiện nữa. "Đù me thằng Út Hưng chớ! Hồi tao đi giải phóng nó còn ở truồng mót mì, mấy năm nay mới làm chủ tịch xã chớ bộ. Vậy mà nó khinh rẻ tao". Nghe anh rể làu bàu chửi, tôi không dám xen ngang. Lấy bọc tiền ra, tôi đưa cho anh.
- Tiền nè anh Ba! Ba triệu đó, nói chị Ba chừng nào có tiền nhắn em lên lấy, khỏi mang xuống nghe.
Nhìn thấy tiền, khuôn mặt đen như Bao Công sáng bừng, nở ra thành nụ cười.
- Cám ơn Út! Vậy là hên rồi. Ngày mai anh đi Hà Nội liền. Anh đâu chịu bỏ cuộc. Đời còn có lẽ phải, có công lý mà. Thằng Tư Hiền chức thế chứ chức nữa anh cũng đâu có ngán. Lần nầy anh sẽ tìm tới nhà Thượng tướng nhờ ổng can thiệp, hổng lẽ ổng bỏ lính của mình bị hà hiếp sao. Dì ở lại chơi với má con thằng Mập ít bữa. Anh đi Hà Nội, ở nhà chị có kẹt chỗ nào… trăm sự nhờ Út nghen.
Thằng Mập thiêng như Tào Tháo, vừa nhắc tới là ló mặt ra liền. Quẳng chiếc bao bố xuống đất, nó nhào lại chỗ tôi.
- Thưa dì Út mới lên! Xời ơi! Bữa nay coi Út đẹp quá ta. Chừng nào đãi tiệc người ta đó?
Cái thằng, mười lăm tuổi rồi mà vẫn nhõng nhẽo như con nít. Hình như đầu óc nó không bình thường, nên ép hoài mới học hết lớp 5 thì bỏ về đi lượm ve chai, sắt vụn. Con chị lấy chồng bên Bình Dương mỗi lần về lại cự nự:
- Ba má có tiền đi thưa kiện mà không chịu cho thằng Mập đi học, mai mốt lớn, bộ cho đi mần mướn kiếm ăn phải hông?
Chị Ba có lần nổi khùng chửi con gái mở mắt không kịp.
- Mày giỏi mang nó qua bển nuôi ăn học giùm đi, hết nhiêu tiền tao trả. Nó học không được, bộ phải lấy búa bửa đầu nhét chữ vô hả? Càm ràm hoài. Coi chừng tao cấm cửa à nghen.
Tôi mở miệng chiếc bao, thấy bên trong lục cục mấy miểng đạn pháo gỉ sét, một vỏ trái lựu đạn rỗng, ba bốn thanh sắt hình chữ U vốn là cọc dây kẽm gai của Mỹ từ trước 75. Thằng Mập ngửa cổ dốc ca nước vô họng, nước tràn ướt cả ngực áo rách và lấm bùn đất. Nó hí hửng.
- Út biết hôn! Con mới tìm ra bãi phế liệu, nhưng đất vùi sâu lắm. Ba! Ba đừng đi Hà Nội nữa, dành tiền mua cho tui cái máy rà sắt đi ba. Có cái máy, ngày tui đào mấy chục ký phế liệu, phụ má cất nhà mới.
Anh rể tôi nhìn con, ánh mắt đau xót.
- Từ từ rồi tính con. Ba đi lần này nữa thôi. Phải đòi lại đất đai của nội chớ hổng lẽ cho chúng nó cướp trắng?
Hơn năm mẫu đất trước nhà anh, trước kia là đất rẫy. Trong chiến tranh quân đội Mỹ đào lấy đất đắp con lộ qua bên Trảng Lớn. Sau giải phóng, khu đất toàn hầm hố trũng nước và cỏ mọc lút đầu. Ông nội thằng Mập tiếc, bỏ công săm thuốn gỡ trái, mìn rồi san ủi làm đất trồng mì. Trồng trọt mười mấy năm trời rồi ông bà bịnh chết cả, bỏ hoang ngôi nhà và đám đất. Vợ chồng chị Ba lúc đó còn ở dưới miền Tây quê tôi. Ảnh bị thương, được chị Ba tôi chăm sóc rồi thương mà gởi rể luôn. Lúc vợ chồng con cái bồng bế nhau về trên nầy thì nhà đã nát, đất bị thu hồi cấp cho người khác. Dựng được căn nhà lên là anh rể tôi đi đòi đất liền. Những người già trong ấp còn sống đều chứng thực khu đất đó là do ông Năm Hời, ba anh khai phá, sử dụng từ sau giải phóng, tới khi qua đời. Khu đất lúc đầu được Ủy ban xã giao cho dân quân tăng gia sản xuất, sau này chuyển thành đất rẫy của Bảy Hường. Mấy năm nay được chuyển nhượng cho Tư Hiền. Từ ngày anh rể đâm đơn kiện đòi đất, khu đó còn là rẫy mì, đến nay đã là lô cao su xanh mướt hàng dọc, hàng ngang thẳng tắp, thân cây đã bằng bắp đùi người lớn, cách gốc chừng 1,5m, ông chủ đã cột chéo một dải băng keo để chống nước mưa. Lô cao su cả ngàn cây, cây nào cũng như được choàng khăn cổ trông rất đẹp mắt.
Vậy mà vụ kiện của anh rể vẫn chưa xong. Người ta nói anh không đủ hồ sơ chứng minh lô đất đó là của mình. Giấy quyết định quyền sử dụng đất đâu? Di chúc của ông Năm Hời để lại khu đất cho con đâu? Hóa đơn chứng từ về việc đóng thuế sử dụng đất hơn mười năm qua đâu? Anh chẳng có gì hết, ngoài tờ giấy có những chữ ký của người dân trong ấp chứng nhận ba anh từng cải tạo lại khu đất đó. Rằng một lần cuốc đất ông Năm cụt một chân vì trái M79 nổ. Người ta nói tại anh rể bị thương sọ não nên "không sợ đi kiện", chớ chị Ba tôi thì sợ quá rồi. Cứ nói đến thưa kiện là người chị toát mồ hôi hột.
Hơn mười năm chiều chồng theo kiện, từ lúc còn hai chỉ vàng hồi môn dắt lưng phải bán đi, rồi tới chiếc Honda cub cà tàng của ảnh cũng đem bán. Từ huyện lên tỉnh, từ tỉnh xuống xã, rồi lại lên huyện, lên tỉnh. Từ Ủy ban các cấp đến các ngành Tòa án, Thanh tra, Viện Kiểm sát… người ta nhẵn mặt anh rể, một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đầu tóc bù rối, đụng chút là nổi nóng, vỗ ngực kể lể thằng nầy bao nhiêu năm cầm súng đánh giặc mà lại sợ mấy thằng tham nhũng? Chị Ba than thở:
- Tự ổng làm người ta ghét hà. Mình thưa kiện đòi đất thì nói chuyện đòi đất, đằng nầy hở ra là ổng kể công đi uýnh nhau ở đâu, bị thương ở chiến trường nào. Ổng luôn miệng chửi cán bộ tham ô, tham nhũng, ăn cướp của dân. Tao nói với ổng: Hàng triệu người đi kháng chiến chớ bộ mình ông sao mà ông kể công hoài. Tới đâu ông cũng gọi cán bộ Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức là thằng nầy, thằng kia. Họ nhỏ tuổi hơn ông, dù không đi kháng chiến nhưng cũng là người đứng đầu một huyện, một xã chớ bộ. Nói tầm sàm hoài người ta không bỏ tù còn hên đó. Vậy mà chả đâu có nghe.
Chị Ba về nhà thì đã trưa trật. Chiếc xe đạp khung ngang chất ngất vỏ hộp cạc tông, lon bia, giấy vụn, quạt máy hư, y như một quầy bách hóa nhỏ.
- Nghe nói nhà có khách, biết dì lên tao mừng quá về liền, không kịp ghé vựa bỏ hàng. Rồi anh em dì cháu cơm nước gì chưa?
Chị rút cây tó bằng tầm vông chống cho xe đứng trước sân. Bà nầy từ nhỏ không biết chạy xe đạp. Đi thu gom ve chai, bả nghĩ ra mua rẻ chiếc xe nầy làm phương tiện chuyên chở. Chiếc xe như gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi trần truồng, không sên, không thắng, không vè, không bàn đạp. Chị chất hàng lên xe, giằng buộc kỹ rồi cứ thế đẩy đi, trời nắng cũng như mưa, đường xa cũng như gần, không vội vàng cũng không đủng đỉnh. Bàn chân chị và chiếc xe như gắn với nhau, hiểu ý nhau để bôn ba khắp những con lộ trong vùng.
Đêm tù mù ánh đèn điện 5W. Anh chị tiết kiệm tới mức tối đa việc dùng điện. Môtơ bơm nước anh đem bán rồi, chị dùng chiếc thùng mủ múc nước từ cái giếng sâu hơn 10m lên. Chiếc tivi đen trắng từ thời "ông Bảo Đại đi bắn culi" chớp chớp giật giật, lúc coi được lúc không. Đêm nằm ngủ không cần mắc mùng vì gió ngoài trảng thổi vào mát rượi. Đom đóm lập lòe ánh lửa ma chơi ngang dọc lô cao su đằng trước. Tôi nghe chị Ba lén thở dài và đưa tay chùi nước mắt. Cuộc đời chị bị cột chặt vào tấm lưng đang còng xuống và cặp mắt man dại của chồng.
Cặp heo cuối nhà ụt ịt đòi uống nước. Chị khe khẽ nhỏm dậy, đi ra. Tiếng nước đổ nhẹ xuống máng nhưng hai con heo thì sốc oàm oạp. Chợt tiếng anh ngủ mơ ú ớ, gầm gừ. Chiếc võng rung lên quằn quại. Hồi tối, anh đem mớ đơn từ cuộn trong túi nilon, bỏ vô balô. Một chiếc mùng lính màu xanh lá cây đã rách cuốn trong vỏ mền bằng vải dù. Một bi đông nước, một đèn pin. Túi thuốc rê và hộp quẹt ga. Khăn mặt, hộp cạo râu… anh chuẩn bị không thiếu thứ gì. Đưa cho vợ 500 ngàn, anh dặn:
- Tiền dì Út cho mượn tôi mang đi hai triệu rưởi, năm trăm má thằng Mập cất đi lỡ có việc gì cần kíp thì xài. Tôi hỏi chuyến xe đò miền Đông đi Bắc Giang rồi, vé bốn trăm ngàn. Đi về hết tám trăm, xe đò ngoài đó chừng hai trăm nữa là tròn một triệu. Ăn uống sẽ hết sức tiết kiệm. Xong vụ nầy tôi mới về.
Tôi chở anh rể ra bến xe rồi quay lại mua cho chị Ba thùng gạo. Tôi muốn khóc vì thương chị mà nước mắt không chảy ra được. Tôi biết chị mình khổ lắm, phải cắn răng lại mà chịu cảnh sống quanh năm thưa kiện của chồng. Ôi trời ơi! Không hiểu việc này đi tới đâu. Dù thua hay được, tôi cũng muốn nó kết thúc lẹ lên để anh rể tập trung phụ việc cho hai má con thằng Mập. Lúc anh lên xe, tôi đưa cho anh xâu bánh ú và cũng nói như vậy. Anh rể có vẻ cảm động, vỗ vai tôi nói.
- Út yên tâm! Anh uýnh trận nầy nhất định thắng mà.
Thằng Mập bữa nay khệ nệ mang về một trái pháo lép bự như con heo con. Nó cười hết cỡ khoe.
- Con hốt được dưới mương nước đó. Vô mánh rồi má. Trái này bèo gì cũng được hai ký thuốc.
Tôi hốt hoảng.
- Con không biết thì đừng có đụng vô. Nguy hiểm lắm đó.
Chị Ba thản nhiên:
- Trái pháo lép ai lượm được là hên lắm. Chú Hai Tài ấp trong làm vụ nầy hoài. Thuốc pháo bán cũng được tiền. Mấy chục ngàn một ký lận. Để tao nhờ nó làm chớ thằng Mập biết gì.
Thằng Mập hí hửng ngồi cạo lớp rỉ sét trên mình con heo sắt. Chị Ba lại lầm lũi dắt chiếc xe không sên, không thắng, không niềm tin ra con lộ lổn nhổn ổ gà, ổ trâu. Mặt trời khuất sau lô cao su nên ánh nắng chưa chạm tới mái tôn rách. Có một nỗi lo lắng cứ nhoi nhói trong lòng tôi, như chiếc dằm mới găm vô ngón tay nhỏ.
Ba ngày sau, có người điện cho tôi nhắn lên nhà chị Ba gấp. Không biết có chuyện gì nữa đây. Tôi vội đi ngay, mà chạy xe gần chiều mới tới. Quẹo vô con lộ nhỏ cặp lô cao su, lòng tôi như có lửa đốt. Tới trước nhà chị Ba, tôi bỗng hoa mắt, muốn ngã sụm. Ngôi nhà tuềnh toàng của chị Ba chỉ còn trơ mấy cây cột. Mùi khét lẹt cờn vương trên cây lá. Giữa nhà là một hố sâu rộng bằng cái nia. Tôi hét lên, tức tưởi.
- Chị Ba ơi! Mập ơi! Hai má con đâu cả rồi?
Tôi cào cấu xuống đám đất ám khói đen, ngón tay chảy máu.
- Cô Hai ở miền Tây mới lên hả? Cô Ba bị thương nằm ở trạm Ok986.vip bảo mật SSL xã kìa. Tội nghiệp. Thằng Mập với thằng Hai Tài cưa trái pháo … Hai con người với cặp heo tanh bành…
Tôi bỏ cả xe máy, cuống cuồng chạy về phía trạm Ok986.vip bảo mật SSL xã...