Chị phụ nữ trẻ, tóc đen, mũi nhọn nói oang oang. Trong số hành khách, có ông già râu bạc, mặc áo mưa cũ, đội mũ cũ, tay cầm gậy. Cứ thỉnh thoảng cái tiếng oang oang lọt đến tai, ông lại kéo cao cổ áo mưa che mặt. Lúc chị phụ nữ ngừng nói, ông lại kéo cổ áo mưa xuống, nét mặt thản nhiên như không.
Chị phụ nữ tóc đen ôm đứa con hai tuổi trên đầu gối. Đứa bé dùng hai bàn tay nhỏ nghịch tóc mẹ. Người mẹ gào lên "Bỏ tay ra!", khiến bà phụ nữ đứng tuổi ngồi cạnh liếc nhìn, định nói câu gì đó, nhưng lại thôi.
Hai tay em bé có dính mấy sợi tóc. Người mẹ giật tay con ra, quát:
- Mày nhìn xem! Cái gì đây?
Xe buýt lắc lư. Chẳng ai nói gì.
Em bé nhìn theo con ruồi bò trên kính cửa sổ. Nó đứng dậy gí mũi vào kính cửa, giơ hai ngón tay định bắt con ruồi. Bất chợt, người mẹ nhìn về phía cửa sổ, kéo con, quát:
- Ai bảo mày làm thế! Nó là con ruồi tởm lợm.
Người mẹ dứ ngón tay trỏ trước mặt con, dọa:
- Mày nghịch nữa đi!
Ông già râu bạc giấu mặt vào cổ áo mưa, chỉ hở cái mũi để thở.
Người mẹ lại quát con:
- Mày chỉ được cái nghịch bẩn!
Đứa bé sợ mẹ, không dám khóc. Cái đầu ông già râu bạc lại thòi ra khỏi cổ áo mưa.
Ngươi phụ nữ đứng tuổi đang nhìn đi đâu đó. Trên hai đầu gối của bà có cái bọc đựng xâu bánh mì vòng.
Em bé tụt xuống sàn, quờ tay về phía bà. Bà nhìn em, mỉm cười bảo người mẹ:
- Đưa cho nó cái gì chơi!
Người mẹ không nói, thậm chí không nhìn bà. Em bé nhìn bà, nói câu gì đó. Bà cởi xâu bánh, cho em một chiếc. Em bé tuột khỏi tay mẹ, nhận bánh. Ông già râu bạc nhìn người phụ nữ, vẻ kính trọng. Những phụ nữ ngồi cạnh đêu mỉm cười.
Xe buýt chạy vào khu vực trung tâm. Các hành khách vui hẳn lên vì xe sắp đỗ.
Nhìn thấy con ngồi trên đùi người lạ, người mẹ quát con:
- Mày chạy đi đâu? Mày không có mẹ à?
Em bé mải nhai bánh, không muốn về với mẹ.
Người mẹ quát:
- Lại đây! Tao bảo mày!
Nói rồi, chị ta giằng con khỏi tay người phụ nữ đứng tuổi, bảo con:
- Mày đói à? Ở nhà mày không có kẹo à?
Ông già râu bạc lại giấu đầu vào cổ áo mưa. Người mẹ lại gào con:
- Ở nhà mày không có kẹo à?
Em bé im lặng.
Người mẹ cau mày, mắt long lên sòng sọc, kéo đứa con, làm chiếc bánh rơi khỏi tay nó. Người phụ nữ ngồi cạnh không kìm được, trách:
- Sao lại giằng bánh của nó?
- Nó thiếu gì bánh!
- Có bánh sao không cho nó?
- Đó không phải việc của bà!
Chiếc bánh nằm trên sàn xe. Em bé đưa hai tay nhỏ với về phía chiếc bánh. Người mẹ đánh con. Đứa con khóc. Người mẹ kêu to:
- Ai cho phép mày ăn bánh của người lạ? Ở nhà mày thiếu gì kẹo?
Nói xong, chị ta lại đánh con.
Ông già râu bạc tựa người vào cửa sổ. Mọi người trên xe vờ lim dim mắt. Cuối cùng, một phụ nữ không kìm được, kêu to:
- Chị điên à? Tại sao chị hành hạ con suốt cuộc hành trình, bây giờ lại đánh nó?
Những người phụ nữ khác thấy vậy cùng kêu lên:
- Phải chăng đó là mẹ! Đó là…
Xe buýt dừng. Ông già râu bạc ngẩng đầu, đứng lên, sửa lại cổ áo mưa, thở phào, chạy ra cửa xe. Những người phụ nữ gườm gườm nhìn người mẹ. Em bé vẫn còn khóc.
Ông già râu bạc lại bên người lái xe, bảo:
- Cám ơn! Tôi nghĩ là…
- Có chuyện gì vậy? - Người lái xe hỏi.
- Từ thuở bé, tôi chưa gặp người mẹ nào lắm lời và ác như vậy.
- Đâu? Tôi không nghe thấy.
- Thế là may. Anh là người may!