Một lần khác, tôi gửi đăng trên báo An ninh thủ đô bài "Quảng cáo như thế có ngày chết oan". Chẳng là, theo dõi chương trình quảng cáo trên truyền hình, tôi rất khó chịu với tiết mục quảng cáo sữa Ovaline, trong đó có việc người ta bố trí cảnh một lũ trẻ trốn ngỗng đuổi bằng cách nhảy xuống hồ, ngụp chìm dưới nước và dùng cọng đu đủ để làm ống thông hơi. Tôi thuật lại chuyện đó và bày tỏ quan điểm: "Theo thiển nghĩ của tôi, đó chưa phải là một biểu tượng "thông minh" như hãng này quảng cáo rằng: "Sữa Ovaltine sẽ giúp trẻ khôn lớn, phát triển trí thông minh". Chưa kể, mùa hè sắp tới, nếu con em chúng ta bắt chước chương trình này mà chơi trò ngụp lặn với cọng đu đủ thì thật nguy hiểm".
Bài viết in ra ngày 24/4/1994, thì chỉ ít ngày sau đó, Hãng Ovaltine đã thay đổi chương trình quảng cáo bằng những hình ảnh khác. Một điều vui nữa là, trước đấy, trên báo An ninh thủ đô cũng in bài phê phán (của một tác giả khác) về chương trình quảng cáo một hãng sản xuất băng vệ sinh nọ. Đại loại nhà báo nêu rằng, việc hai cô gái (trong chương trình quảng cáo) mang theo băng vệ sinh đi tắm biển "xếp nhanh lên, mai ta đi tắm biển" thì khối du khách sợ mà không dám ra biển tắm nữa (vì sợ bị ô nhiễm). Sau bài báo này, tôi thấy chương trình quảng cáo băng vệ sinh kia cũng thay đổi hẳn.
Lại một lần tôi viết bài về cái khung báo gắn ở mé bên trái cửa tòa soạn báo Nhân dân. Chẳng là, cái khung báo này thường ngày vẫn dán tờ Nhân dân ra hàng ngày để phục vụ người đọc, nhưng đến ngày Chủ nhật thì khung báo vẫn còn nguyên tờ thứ Bảy (có lẽ đến ngày Chủ nhật, người chăm lo việc dán báo này nghỉ). Mẩu báo của tôi nêu hiện tượng trên và đặt câu hỏi: "Báo Nhân dân đã ra thêm tờ nhật báo vào ngày Chủ nhật. Báo không nghỉ, sao người phụ trách dán báo vào khung này lại nghỉ". Ý kiến đó được báo Hà Nội mới Chủ nhật in ra ngày 3/12/1995, thì Chủ nhật tuần sau đó, tôi ra xem khung báo của Tòa soạn báo Nhân dân, đã thấy có tờ Nhân dân Chủ nhật dán nghiêm chỉnh trong đó. Và, từ bấy đến giờ, không tuần nào thiếu tờ báo ra ngày Chủ nhật nữa.
Mới thấy, nghề làm báo có những cái hạnh phúc mà các nghề khác không dễ có được. Ấy là hạnh phúc được người ta nghe và thực hiện