Giờ quê tôi khá giả hơn, hầu hết là nhà cao tầng, ôtô đầy đường, cafe internet đến tận đầu ngõ. Nhà nào cũng một bức tường cao chừng 2 mét bao quanh. Nhà nhà, trường trường, chùa chùa cùng xây tường gạch hoặc tường sắt cao bao quanh, có cổng kiên cố hẳn hoi. Đình làng hay nhà văn hóa xóm cũng thế, khóa cổng cả ngày, và thường chỉ mở vào chiều tối cho dân làng vào chơi thể thao.
Mỗi dịp về quê, muốn sang nhà anh bạn thuở thiếu thời, tôi ngày càng ngài ngại. Vì tường thì xây cao quá, cánh cổng gỗ lại chắc nịch, im lìm, rất hay khóa.
Hình như lần đầu tiên tôi lên Ủy ban xã để xin giấy chứng nhận là năm thi tốt nghiệp cấp 2. Tôi vẫn nhớ có một cái cổng sắt rất to ở giữa, khóa im ỉm, thường chỉ mở đôi bận mỗi năm khi tiếp lãnh đạo cấp trên về thăm. Người dân đến Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 phải đi cửa phụ nhỏ xíu ở hai bên. Tôi vẫn nhớ một bức tường gạch cao, bên trên cắm mảnh thủy tinh, dài chạy bao quanh trụ sở ủy ban. Có lẽ đây là bức tường cao, dài nhất đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời.
Sau này lớn lên, tôi nhận ra rằng rất nhiều cơ quan Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức cũng có tường gạch hoặc tường sắt bao quanh. Tường thường được xây khá cao và có vẻ vì chưa thấy chắc chắn, người ta còn cắm thủy tinh, đan dây thép gai trên mũ. Cơ quan nào cũng có cổng, mà cổng thường được thiết kế kiểu tam quan. Cổng to ở giữa rất ít khi mở, trừ dịp đặc biệt. Người dân đến Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 đều phải đi qua vuông cổng nhỏ, trình diện, báo cáo, xin phép phòng bảo vệ trước khi được vào trong.
Công năng của bức tường theo như diễn giải thông thường là để phân định ranh giới, ngăn sự xâm phạm trái phép của người bên ngoài, để khẳng định chủ quyền hay bảo vệ tài sản hay quyền riêng tư của mỗi gia đình, mỗi cơ quan.
Không hiểu sao ở ta những bức tường được coi trọng thế, trong khi thế giới đa phần lại chẳng đoái hoài gì? Tôi có may mắn được đi một vài nước, nhiều và lâu nhất là Mỹ. Tôi ít khi thấy nhà dân xây tường gạch hay tường sắt bao quanh. Thường thì là những hàng rào gỗ, thưa và rất thấp, cỡ chừng 40-50cm, mang tính chất trang trí hơn là che chắn. Công sở, trường học thì lại càng hiếm. Trụ sở của Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K bang, tòa án, OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, bệnh viện cũng thế.
Giá thống kê được tổng chiều dài các bức tường xây bao quanh công sở trong cả nước, chắc đó phải là một con số rất thú vị. Còn nếu cộng thêm những bức tường của chùa chiền, đình làng hay nhà dân, v.v... có khi sẽ có một bức tường dài dằng dặc. Tôi chỉ dám ngầm đoán, chắc chi phí để xây những bức tường này hẳn phải nhiều lắm, có khi đủ để xây hàng ngàn ngôi nhà cho người nghèo, mang lại nhiều bữa "cơm có thịt" cho học trò vùng cao.
Quan trọng hơn, tôi nghĩ những bức tường ấy làm cho khoảng cách giữa "cửa quan" với người dân thêm xa thì phải. Người Việt bình dân hình như có tâm lí ngại, thậm chí không tự tin mỗi khi có việc phải đến công sở Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức. Thói quen này có lẽ hình thành từ xa xưa, do nhiều tác nhân gây ra. Thế nên cứ nhìn thấy những bức tường cao thẳng tắp, lại hình dung sẽ phải đi qua một cái cổng rất chi là "lạnh lùng" thì hẳn đa phần sẽ trở nên rụt rè lắm.
Một lần về quê, tôi từng chứng kiến mấy người phụ nữ trạc ngoại tứ tuần, cứ lấp ló ngoài cổng ủy ban xã, ngắm trước ngắm sau, chỉnh áo chỉnh quần, thập thò mãi. Hỏi ra mới biết các chị muốn xin xác nhận gì đó. Anh chủ tịch gọi vào, các chị đùn đẩy nhau rồi dúi cả mớ giấy tờ cho một chị mang vào. Tôi cứ thấy khó tả, vừa buồn, vừa tiếc, vừa cay cay mắt. Đoạn đường từ ngoài cổng trụ sở Ủy ban vào phòng chủ tịch nào xa xôi gì, có vài chục mét.
Những bức tường không có tội tình chi và tôi không ghét bỏ gì chúng. Chỉ có điều, giá mà người ta đừng lạm dụng quá, hoặc chịu khó trang điểm, xây thấp xuống thì có lẽ chúng sẽ vừa thiết thực, lãng mạn và đáng yêu biết bao?