Nhưng sự công phẫn thì nói ngược lại. So với sự tàn bạo, dã man triền miên mà những kẻ thủ ác gây ra đối với một đứa trẻ không có khả năng tự vệ, cũng không dám có ý thức phản kháng thì mức án như vậy vẫn còn là quá nhẹ. Tại phiên toà, có người đã thốt lên: "Cần gì bỏ tù. Thả họ ra đây, bao nhiêu người vây lại cũng đủ chết".
Cả sự hoài nghi lẫn lòng căm phẫn đều chính đáng, đều rất thật nhưng dường như đều đặt không đúng chỗ.
Bản án không thể coi là nhẹ chỉ vì nó chưa thỏa mãn, chưa làm lắng dịu được sự phẫn nộ của đám đông, của dư luận Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Luật pháp xét xử dựa trên hành vi chứ không dựa trên ý tưởng tình cảm. Mức án là sự cân phân giữa mức độ phạm tội, phù hợp với quy định của luật pháp, không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan, cho dù đó là ý muốn của một cá nhân hay cả một đám đông quần chúng.
Những ý kiến thiên về đánh giá bản án 23 năm là quá nặng thường viện dẫn những điểm tương đồng của vụ án này so với những vụ hành hạ trẻ em trước đó, mức án thường chỉ vài ba năm tù. Họ quên mất rằng, hai bị cáo chính trong vụ này đều bị xét xử cùng lúc không phải một mà hai tội danh: hành hạ người khác (điều 110 Bộ luật Hình sự) và cố ý gây thương tích (điều 104).
4 bị cáo trước tòa.
Ở cả hai tội danh, cặp vợ chồng Giang - Thơm đều phạm vào các tình tiết tăng nặng, đều phải nhận mức án tột khung. Riêng trong tội "cố ý gây thương tích", hành vi phạm tội của các bị cáo mang tới 4 tình tiết tăng nặng là: a) dùng hung khí nguy hiểm: c) phạm tội nhiều lần đối với cùng một người: d) (phạm tội) đối với trẻ em và i) có tính chất côn đồ. Với những hành vi như thế, mức án 23 năm không hề nặng mà là rất thỏa đáng. Còn may, tính mạng của nạn nhân chưa bị những trận đòn kinh hoàng tước đoạt, nếu không chắc chắn cả hai vợ chồng bị cáo sẽ phải nhận mức án tột khung là chung thân.
Lớn hơn, nghiêm trọng hơn rất nhiều so với việc thắc mắc về mức án (vì người đưa ra thắc mắc không nắm vững luật) là sự tàn bạo tột độ trong cách cư xử giữa con người với con người, giữa những người lớn với một đứa trẻ.
Không ai hình dung và giải thích nổi vì sao vợ chồng thủ phạm lại có thể hành xử ác đến như vậy với cháu Hào Anh, trong khi động cơ chỉ được ghi nhận là do sự bực tức, không hài lòng vì sự chểnh mảng, vụng về của một đứa trẻ chứ chẳng do hằn thù sâu sắc, ghê gớm gì lắm.
Hậu quả là sau những trận đòn nhừ tử "để răn dạy" của ông bà chủ, cậu bé làm công đã vĩnh viễn mang trên người hàng trăm vết thương, vết sẹo, mõm cùng hai vai và xương đốt bàn ngón chân số II, V bị vôi hóa do chấn thương: xương chính mũi bị sập gây ảnh hưởng hô hấp, viêm xoang hàm cả hai bên do chấn thương, bị bẻ gãy 5 cái răng, bị bỏng 20%..., thương tật vĩnh viễn 66,83%.
Bị cáo Mã Ngọc Thơm chỉ học hết lớp 4 nhưng anh chồng, bị cáo Huỳnh Thanh Giang thì học vấn đã hết phổ thông, đã tốt nghiệp Trường Trung cấp Nuôi trồng thủy sản tỉnh Cà Mau. Không thể lấy lý do ít học, thiếu hiểu biết luật pháp để biện minh cho những hành vi man rợ của họ.
Nhiều người cho rằng, nguyên nhân chính có thể là vấn đề tâm lý: chứng nghiện bạo lực. Kết luận điều tra cho thấy trong việc hành hạ cháu Hào Anh, Mã Ngọc Thơm là kẻ khởi đầu, vừa chủ động tự mình hành hạ nạn nhân, vừa lôi kéo thêm sự tham gia (rất tích cực) của anh chồng và hai người làm công khác.
Thơm là người đã nghĩ ra và áp dụng tất cả những kiểu hành hạ quái gở, độc ác nhất đối với nạn nhân, từ đâm, chích dùi sắt, than nung nóng lên cơ thể, vào chỗ kín, đến dùng bàn ủi nóng áp lên lưng, tay chân mặt mũi hay tạt nước sôi, đổ hóa chất lên vết bỏng chưa lành để tăng sự đau đớn, khiếp hãi cho nạn nhân.
Gọi là hành hạ chưa đúng, phải gọi đó là tra tấn. Không những không ngăn cản hay khuyên can vợ, Huỳnh Thanh Giang còn đẩy những vụ hành hạ đến chỗ nghiêm trọng hơn khi đã tận dụng thêm lợi thế sức khỏe Ok986 vip Thiên đường trò chơi của gã, tạo thêm cho cháu Hào Anh những cơn đau tột cùng với những trò đánh, trói, phơi nắng, bỏ đói… hết sức nhẫn tâm.--PageBreak--
Không ai hiểu nổi, không ai chịu đựng nổi khi những hành vi ấy được nhắc lại, dù là trong cáo trạng hay trên mặt báo. Hầu hết đều tin chắc rằng, đôi vợ chồng thủ ác đều biết rất rõ sự tàn ác của hành vi, ý thức rất rõ đó là hành vi phạm tội nghiêm trọng, chắc chắn sẽ bị luật pháp phát hiện và trừng trị. Vậy nhưng, chuỗi tội ác vẫn cứ kéo dài. Rõ ràng, căn nguyên tội ác không nằm ở sự non kém về nhận thức mà nằm ở sự vô cảm, dửng dưng.
Vụ án xảy ra tại Cà Mau nhưng mầm mống tội ác tương tự thì chắc vẫn còn được ủ kín ở nhiều nơi khác, nhiều trường hợp khác. Để ngăn ngừa, chỉ nói chuyện nâng cao nhận thức Oki9 Sòng bạc trực tuyến cho cộng đồng, Ok9 cab trò chơi casino phổ biến e sẽ là không đủ. Bởi lẽ, khi đã vô cảm với đồng loại thì người ta vẫn có thể gây ra bất cứ điều gì, bất chấp hậu quả.
Có lẽ cần phải nhấn mạnh: sự vô cảm không chỉ tồn tại ở riêng trong thủ phạm mà nó nằm sẵn trong cộng đồng, trong chính những người đã cảm thấy hết sức phẫn nộ khi vụ án bị phanh phui. Trong suốt chuỗi thời gian địa ngục của cháu Hào Anh, không ít lần những người dân địa phương, một số người OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á gần trại tôm giống Minh Đức đã từng phát hiện, chứng kiến cảnh vợ chồng Giang - Thơm đánh đập bé Hào Anh.
Hy hữu, một vài người cũng đã từng bày tỏ ý kiến phản đối, phẫn nộ đối với hành vi bạo hành. Nhưng vì bị cặp vợ chồng thủ phạm chửi mắng, đe doạ, họ đã quay lưng, không dám can thiệp. Một số người khai tại phiên toà, họ từng nhiều lần nghe cháu Hào Anh kêu khóc khi bị đánh đập, hành hạ, nhưng tất cả đều tặc lưỡi vì cho rằng đó là chuyện "cư xử thông thường" giữa chủ và người làm công nên không ai can thiệp.
Một số khác, tỏ ra hiểu chuyện hơn, thật sự phẫn nộ nhưng lại e vợ chồng Giang - Thơm "có thế lực chống lưng" nên không ai dám đứng ra can thiệp. Cái ác vẫn có cơ hội ngự trị chỉ vì sự dửng dưng, vô cảm, thậm chí yếu hèn của rất nhiều người.
Cái mất lớn nhất sau vụ án có lẽ nằm ở đó. Người miền Tây vốn nổi tiếng can cường, trượng nghĩa, vẫn nằm lòng câu "kiến nghĩa bất vi vô dõng (dũng) dã". Nhưng ở một nơi nào đó, một thời điểm nào đó, cả Ok9 cab trò chơi casino phổ biến gần như đều đồng loạt quên sạch tinh thần hào sảng ấy. Và đó là cơ hội để cái ác lên ngôi!
Vụ án nổ ra, tất cả mọi người mới nhận ra rằng chẳng có bảo kê, đỡ đầu nào cả, vợ chồng Giang - Thơm cũng chẳng phải là những người có gì ghê gớm lắm. Hội chứng đám đông khiến cơn phẫn nộ tập thể bùng nổ. Ngay khi Giang - Thơm bị tạm giữ, hàng trăm người đã đổ xô đến trại tôm Minh Đức, không chỉ để chứng kiến phút cái ác cúi đầu mà còn để sẵn sàng lao vào "hành hung", "trừng trị" kẻ gây cái ác.
Huỳnh Thanh Giang được OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đưa xuống vỏ lãi để dẫn giải về cơ quan điều tra, một vài người còn cố lao theo để đánh, để ném dầm (bơi chèo), gậy gộc vào kẻ thủ ác. Ra toà, vì nhiều lý do, các luật sư trong Luật sư đoàn tỉnh Cà Mau đều không ai nhận bào chữa cho vợ chồng bị cáo.
Các luật sư chỉ định đến từ nơi khác cũng không mấy mặn mà, nhiệt tình trong việc bảo vệ thân chủ. Nội dung, lập luận bào chữa của họ có vẻ như đang co rúm trước sự cáo buộc đanh thép từ phía nạn nhân. Cháu Hào Anh, dù nói rời rạc và rất ít, nhưng chỉ riêng thân hình tàn tạ của em xuất hiện trước toà cũng đã đủ đanh thép hơn mọi lập luận tố cáo.
Cháu Hào Anh là người không bị lôi cuốn bởi không khí sùng sục trước và sau phiên xử. Trong mắt em không có sự thù tức, căm ghét của nạn nhân, không có nét hả hê của người thắng cuộc. Nhớ đến đâu, Hào Anh kể đến đấy. Hành vi man rợ, những trận đòn kinh hoàng cứ thế được em bình thản đề cập lại một cách miễn cưỡng và rời rạc như thể đó chỉ là những chuyện đã qua rồi.
Trước sau, Hào Anh cũng vẫn một điều cậu, hai điều mợ khi nói về các bị cáo. Thái độ của em càng khiến lời khai, sự chối tội của vợ chồng Giang - Thơm trở nên khiên cưỡng và lố bịch. Khó có thể tin rằng, một đứa trẻ có thể giữ cho lòng không chút căm uất, giận dữ như Hào Anh lại có thể là một đứa bé "hư, láo, cần phải dạy dỗ nghiêm khắc" bằng những trận đòn như tra tấn.
Nhiều người dự khán phiên toà đã bật khóc trước nỗi băn khoăn của nạn nhân 14 tuổi. Cậu bé Hào Anh chỉ lo "cậu mợ đi tù, không biết ai sẽ lo cho hai em (con của Giang - Thơm), không biết hai em sẽ sống thế nào, trong khi hai bác (bố mẹ ruột của Giang - Thơm) cũng đã già".
Không ai có thể buộc Hào Anh phải tỏ ra lo lắng như thế. Chỉ có sự cao thượng, tình thương, sự cảm thông, thật sự xem con của bị cáo như anh em ruột mới khiến cậu bé đã chịu quá nhiều tủi hờn, đau đớn ấy chậm rãi nói lên những câu rất cao thượng và già dặn. Khi Hào Anh phát biểu, cả phòng xử đều lặng đi.
Vẫn còn chỗ để tin rằng, lòng cao thượng, trọng nghĩa, sự xót thương - những giá trị tinh thần cao quý của người miền Tây vẫn chưa bao giờ mất. Cậu bé nạn nhân chính là người đang giữ nó.
Rất nhiều điều đáng để suy nghĩ, dù án đã tuyên, cửa toà đã khép. Ít tuổi và non nớt, Hào Anh không hề ý thức được chuyện chính em, chính số phận nhỏ nhoi và nhiều đau khổ của em lại có sức mạnh khiến cộng đồng, Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và bao nhiêu người lớn xung quanh phải sôi lên, phải ngẫm nghĩ rất nhiều những điều quan trọng đã có khi bị nguôi quên trong OK9giaitri đăng nhập thực dụng. Ít nhất thì cũng đã có một cơ hội để người lớn, để Ok9 cab trò chơi casino phổ biến phải nhìn lại mình. Đáng buồn thay, để có cơ hội đó, em đã phải trả một cái giá quá đắt với một cơ thể đầy thương tích.
Mai mốt đây, khi trái gió trở trời, những vết thương có hoành hành, chắc sẽ không phải chỉ một mình cháu Hào Anh cảm thấy mình buốt nhói