Vẫn cái vóc dáng nhỏ xinh, từng động tác mềm mại, thuần thục, chị đã khiến hội trường cả ngàn người trong đêm diễn "Tiếng hát tình đời" do Trại giam Phú Sơn 4 tổ chức đêm 28/4 phải trầm trồ, thán phục.
Ma tuý và cái kết cục buồn
Chị có cái tên rất đẹp: Bùi Thị Kim Thành. Thế nhưng, chị lại bảo, cái tên ấy vốn đã mong manh. Chị nói, không phải chị duy tâm, nhưng phụ nữ đứng chữ "Kim", số phận thường truân chuyên, như dự báo những điều chẳng mấy tốt lành. Về điểm này, tôi có thể đồng ý với chị. Tôi đã thử để ý những người tôi quen, tên họ mang chữ "Kim", đúng là có thật nhiều long đong.
Người cần mẫn lao động như con ong, cuộc sống vẫn mãi chật vật. Người thành danh thì tình duyên đứt gãy... Vẫn cái giọng buồn buồn, chị tiếp: "Nhìn mái tóc tôi, ai cũng bảo, chắc đi làm ở hiệu. Thực ra tóc tôi xoăn tự nhiên. Từ lúc sinh ra đã thế. Người ta bảo, ai tóc xoăn tự nhiên cũng khổ". Lúc này tôi mới kịp để ý, đúng là mái tóc chị xoăn tự nhiên. Rất đẹp, nhưng cũng như ngầm dự báo, số phận người phụ nữ này sẽ chẳng mấy bình yên. Dĩ nhiên, chị không biện minh cho hành vi tội lỗi của mình bằng việc qui kết cho số phận. Chị thú nhận rằng, tất cả đều là do chị tự nguyện, và chị phải trả giá cho những việc mình làm.
Sinh ra ở Lạng Sơn, trong một gia đình có 5 chị em, chị là con út nên được bố mẹ khá nuông chiều. Số phận cũng đã ưu ái khi ban cho chị một thân hình đẹp, nước da trắng sáng và một nét mặt thánh thiện. Càng lạ thay, trong gia đình không có truyền thống Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, chị lại có năng khiếu múa.
Khi còn đi học, bất cứ hoạt động văn nghệ nào của trường, chị cũng tham gia, trở thành một cái tên nổi bật. Chị được tuyển thẳng vào trường Ok987 ưu đãi độc quyền Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 phía Bắc, được đào tạo bài bản để trở thành diễn viên múa chuyên nghiệp. Chị đẹp, vì thế, mới chớm tuổi cập kê, đã có không ít kẻ ra vào để ý. Thế nhưng, như là cơ duyên, hoặc là sự sắp đặt của số phận, chị lại đem lòng yêu anh lái xe chuyên chở hàng qua biên giới, cũng quê Lạng Sơn. Lúc ấy chị mới 16 tuổi. Hai năm yêu đương là đầy ắp những kỉ niệm lãng mạn, anh đưa chị đi diễn, si mê ngắm vóc dáng người con gái nhỏ xinh đang uốn éo từng động tác trên sân khấu. Tình yêu cứ lớn lên từng ngày. 18 tuổi, chị lên xe hoa về nhà chồng trong niềm hạnh phúc ngập tràn.
Thế nhưng, hạnh phúc với người nghệ sĩ vốn dĩ mong manh. Ngày vui chẳng được bao lâu, năm 1993, sau một tai nạn thảm khốc, chồng chị đột ngột qua đời, bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con. Mất đi trụ cột trong gia đình, mọi lo toan đổ dồn lên đôi vai gầy của người phụ nữ vốn đã yếu mềm, mong manh, chỉ biết tới niềm đam mê múa.
"Tôi đã bỏ nghề múa dù vẫn còn rất đam mê. Ngày đó, nghề múa cho thu nhập bèo bọt, không như bây giờ. Lương 300 đồng/tháng không đủ để tái sinh nghề (chi phí cho quần áo, son phấn - PV), nói gì tới việc phải lo toan cho cả một gia đình. Tôi đã rất day dứt khi không còn được múa nhưng khi ấy tôi đã không còn sự lựa chọn nào khác" - chị kể.
"Tại sao chị quyết định đi buôn ma tuý?" - tôi hỏi. Vẫn cái giọng chậm rãi, buồn buồn: "Tôi bắt đầu buôn chuyến đầu tiên vào năm 1997. Khi ấy cuộc sống của ba mẹ con thực sự cùng quẫn, tôi làm nghề tự do, dù lao động cật lực tới mấy cũng không đủ tiền cho các con đi học. Đúng lúc ấy, cửa biên mở, người ta có thể sang biên giới buôn bán dễ dàng như đi chợ trong ngõ nhà mình. Nhiều người giàu lên vì ma tuý. Ham quá, tôi cũng đi theo. Lúc đầu chỉ nhỏ lẻ, sau thì với lượng lớn dần. Thấy kiếm tiền sao mà dễ thế, cứ thế rồi đưa chân sâu hơn. Cho tới lúc, khi tôi đang mang 1 chỉ đi bán ở biên giới Lạng Sơn thì bị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á bắt quả tang, về khám nhà thì có hơn 1 cây đang được cất giấu rất kĩ. Năm 2003, tôi bị tuyên án phạt 18 năm tù, thụ án tại phân trại K4, trại giam Phú Sơn 4".
Mong được trở lại nghề múa
Chị tâm sự rằng, những ngày ở trong trại, điều chị lo lắng nhất là hai đứa con. Hiện tại, chúng đang sống cùng ông bà nội ở Lạng Sơn. Chị sợ rằng, chúng sẽ khó có thể trở thành những thanh niên tốt khi mà thiếu đi tình yêu thương, dạy dỗ của cả bố và mẹ. Đã có một thời, khi còn nghèo khổ, bữa sáng chưa qua đã phải lo bữa trưa thì chị nghĩ rằng, chỉ cần đem lại cho chúng một cuộc sống đầy đủ vật chất, thế là đủ. Thế là chị sẽ trở thành người mẹ tốt. Đó là lí do chị ngã vào ma tuý. Thế nhưng rồi, khi đã trở thành một con buôn ma tuý có tiếng, tiền đã bộn, chị mới ngộ ra, điều mà những đứa trẻ con chị cần chỉ là một mái ấm bình dị. Giờ đây, trong những khoảng lặng ngồi một mình trong phòng giam, chị mới thấm thía cái hạnh phúc giản đơn ấy.
Năm nào, con chị cũng xuống thăm mẹ 2-3 lần. Chị bảo, nhìn thấy chúng lớn lên từng ngày, thấy vui lắm. Chỉ tới lúc này, khi nhắc về con, chị mới bật khóc. Tiếng khóc nấc như trẻ con. Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đẹp. Chị kể rằng, lũ trẻ vẫn thường xuyên viết thư cho mẹ, động viên mẹ cải tạo tốt để mau được ra trại.
Khi chúng còn nhỏ, chị đã rất xa xót trước câu hỏi thản nhiên của con gái: "Sao mẹ phải vào đây? Sao mẹ cũng phải mặc cái áo kẻ sọc này? Con đã xem ti vi, con cũng thấy nhiều người mặc áo kẻ sọc, bạn bè con bảo, đó là những người xấu nên phải mặc áo ấy...".
Rồi chị cũng viết thư về cho các con, với cái tâm sự đầy tội lỗi: "Mẹ xin lỗi các con. Mẹ đã không thể ở bên chăm sóc, dạy dỗ các con. Mẹ là người mẹ tồi. Hãy hiểu và tha thứ cho mẹ...". Tôi đã từng chứng kiến những người mẹ tội lỗi, vào tù vì muôn ngàn lí do, họ có thể ăn năn, hối hận hoặc vẫn lạnh lùng, tàn nhẫn. Thế nhưng, có một điểm chung là, mỗi khi nhắc tới những đứa con, họ đều khóc. Tôi cảm nhận được, đó là những giọt nước mắt chân thành nhất, không phải để cầu xin sự thương hại, mà đơn giản, chỉ là giây phút ấy, họ thấm thía rõ nhất cái trách nhiệm làm mẹ chưa tròn của mình. Ở khía cạnh này, tôi thương họ.
Có một điều, chị bảo, không biết là vui hay buồn, khi con gái chị cũng đi theo nghề múa của mẹ. Cô bé có năng khiếu múa từ nhỏ, mỗi khi xem mẹ diễn thì cũng hào hứng tập theo. Khi mới 12 tuổi, cô bé được tuyển thẳng vào Trường múa Việt
"Ra trại chị có ý định trở lại với nghề múa không?" - tôi hỏi. "Tôi vẫn mê múa nhưng đường trở lại với múa không dễ dàng. Tôi đã nhiều tuổi rồi, lại từng ngồi tù, cơ hội để trở lại sân khấu coi như đã khép lại. Khi rời khởi đây, tôi sẽ tìm một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP để làm, có thể chẳng dính dáng gì tới Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nữa. Nhưng nếu có cơ hội được trở lại với nghề, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua. 20 năm không còn diễn trên sân khấu, tôi thèm lắm".
Nhắc tới múa, ánh mắt chị vụt sáng lạ thường. Chị bảo, sở dĩ chị có thể đi qua những ngày tháng dài dằng dặc, đầy ắp muộn phiền trong trại giam là nhờ có những vũ điệu. Nó giúp chị tìm lại cái cảm giác đời thường ngày nào khi chị vẫn còn tự do cống hiến hết mình cho đam mê. Mỗi khi có những nốt nhạc cất lên, như một bản năng, chị lại đứng dậy, xoay mình theo những động tác uốn éo, mềm mại. Suốt 7 năm thụ án trong trại Phú Sơn, chị luôn là tâm điểm trong đội văn nghệ của phân trại K4. Chị hăm hở diễn, không phải để chờ đợi việc giảm án, mà đơn giản chỉ là để thoả nỗi nhớ nghề. Chị tâm sự, kể từ ngày vào trại, cơ hội để chị được diễn ít quá, dù chỉ là diễn cho phạm nhân - những người cùng cảnh ngộ như chị, xem.
Chị luôn miệng nói rằng, bây giờ nói hối hận cũng chẳng ích gì, bởi chị đã không thể làm khác đi những điều đã làm. Điều cần nhất lúc này là chị phải giữ một tinh thần thoải mái, tích cực cải tạo tốt để mong ngày sớm trở lại cuộc sống đời thường. Nói thật là, tôi thấy tiếc, xót xa cho cái nhan sắc, tài năng của chị. Giá mà chị không sa vào ma tuý thì có lẽ, giờ này chị đã trở thành một nghệ sĩ múa sáng giá. Ở cái tuổi gần 40, chị vẫn đẹp mặn mà, vẫn trẻ trung và vẫn rất... nghệ sĩ.
Chị không ngại thú nhận rằng, ngay cả khi chị đã vào trại giam thì vẫn còn không ít những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi hâm mộ chị. Vẫn có không ít lá thư được gửi từ những người chị chưa hề biết mặt, không hẳn là bày tỏ yêu đương, mà đơn giản chỉ là "lâu rồi không thấy Thành diễn trên sân khấu". Nhìn chị, bất chợt, tôi buột miệng hỏi: "Chị còn trẻ, lại đẹp thế này, nếu gặp người Ok986 vip Thiên đường trò chơi yêu thương mình, chị có sẵn sàng mở lòng lần nữa không?". Chị trả lời rất nhanh: "Không đâu, tôi sắp được làm bà nội rồi, giờ chỉ muốn được đoàn tụ với con cháu. Đi bước nữa rồi lại cảnh "con anh con tôi", sợ lắm".
Chia tay, chị không quên dặn tôi, khi nào thích xem chị múa thì lại lên đây. Tôi không dám hứa ngày trở lại vì sợ sẽ lỗi hẹn, làm chị buồn. Tôi rời trại Phú Sơn khi đêm diễn "Tiếng hát tình đời" chưa kết thúc. Tối nay, có thể chị sẽ lại diễn, rạng ngời trên sân khấu