Thứ nhất, nhiều tác phẩm được đưa lên mạng thường có chất lượng không cao, đặc biệt là các sáng tác thơ (kể cả văn xuôi). Không ít "nhà thơ", "nhà văn" chỉ xuất hiện trên mạng và coi mạng là chỗ duy nhất để đăng tải những đứa con tinh thần của mình.
Thứ hai, do khâu biên tập dễ dãi (hoặc cũng có khi bỏ qua luôn khâu này) nên có nhiều tác phẩm đầy rẫy lỗi chính tả, ngữ pháp. Có lần, tôi đã đọc một tác phẩm đầy "phốt" kiểu này, vậy mà người phụ trách website vẫn cho qua bằng cách "chua" một lời dẫn vừa lười biếng, vừa vô trách nhiệm: "Tác phẩm có nhiều lỗi "khủng khiếp", nhưng chúng tôi vẫn post lên đây. Mong độc giả cảm thông và tự biên tập trong khi đọc".
Thứ ba, thỉnh thoảng vì quá dễ tính, một số bài viết thổi phồng, mông má tác phẩm này, tác giả nọ khác xa với thực tế, cũng được công bố trên mạng. Ví dụ như ý kiến của ông T. ca ngợi nhà thơ N.: Từ năm 1975 đến nay, chỉ có thơ của nhà thơ N. là đáng kể. Ví dụ như ý kiến của ông Th. ca ngợi thơ của nhà thơ L.: L. là một Hàn Mặc Tử tái thế nhưng ở mức độ cao hơn…
Thứ tư, vì các website, blog thường không trả (hoặc không khi nào trả) nhuận bút nên hầu như (hoặc rất hiếm khi) được các tác giả danh tiếng quan tâm, gửi bài. Và cũng chính vì thế mà một số website, blog không có "thương hiệu".
Bên cạnh đó, người đọc còn khó chịu bởi thái độ, cách hành xử khó chấp nhận của những người tham gia tranh luận hoặc tham gia comment.
Trong một cuộc trao đổi về một tác phẩm văn xuôi đoạt giải Hội Nhà văn năm vừa qua, có người viết: "Chém Dị hương là T. tự "thiến" văn hóa đọc. Trong khi phản ứng lại ý kiến của một người khác, có người viết: Sau khi tự "giải mã" những cái do chính mình viết ra, thấy vưỡn… còn chưa ổn, ngài họ Đ. này bèn cẩn thận "giảng" thêm một bài về "tính đa nghĩa của văn chương" cho nhóm bạn đọc ngứa ngáy hay viết "còm" là chúng tôi. Thì ra văn chương (đặc biệt là văn của ngài) sao mà nó "đa nghĩa", "đa… thê" đến thế. Đến nỗi, thấy ngài hăng hái hùng hục "oánh" ông H., chúng tôi hiểu rằng văn của ngài không những không "bất lương" (nghĩa là… có lương), văn của ngài không những "đa nghĩa", mà còn "đa mùi" nữa, chẳng hạn "mùi" tâng công, "mùi" "sen đầm văn hóa", thậm chí có cả "mùi thum thủm" nữa… nên mới có "răng thờ": Thà một phút thơm lừng rồi lại thối/ Còn hơn là thum thủm suốt trăm năm".
Có cảm giác cái sự viết lấy được, nói lấy được đang được duy trì một cách ổn định và nhàm chán trên số web site, blog cá nhân, thì phải?
Đáng buồn hơn là còn có một số người khi tham gia comment thường giấu tên hoặc thường ký những cái tên rất mơ hồ… rồi ra sức phê phán người khác hết sức nặng lời.
- Họ đang "ném đá giấu tay" chăng?
- Cũng gần như thế.
- Họ là những "âm binh" chăng?
- Cũng không sai.
- Họ là những kẻ muốn nổi danh trong bóng tối chăng.
- Tại sao… không?
- Nhưng họ làm như thế để làm gì nhỉ?
- Để xả xì trét.
- Và nếu cứ tiếp tục như thế thì văn này gọi là văn gì?
- Văn… mạng.
- Gọi thế vẫn còn lịch sự chán.
- Vậy phải gọi thế nào cho chuẩn đây?
- Văng… mạng