Sinh ra cách đây vừa đúng 100 năm và mất cách đây 5 năm, Mahfouz là người sống thọ thứ ba trong số các nhà văn đoạt giải thưởng danh giá này (sau nhà văn Anh Bertrand Rusell - 98 tuổi và nhà văn Iceland Halldor Laxness - 96 tuổi). Điều lạ là mặc dù được xem như "báu vật của quốc gia", song Mahfouz từng có lúc trở thành mục tiêu cần triệt hạ của các tín đồ Hồi giáo. Và thực tế, năm Mahfouz 83 tuổi, ông đã bị một kẻ Hồi giáo cuồng tín đâm trọng thương vì "tội phỉ báng Chúa trời và nhà tiên tri Mahammad".
Người nổi tiếng thích sống lặng lẽ
Naguib Mahfouz sinh năm 1911 tại Gamaliya, thủ đô
Theo Mahfouz sau này kể lại, ông bắt đầu cầm bút từ năm 17 tuổi. Tất cả được khởi nguồn từ sự đam mê đọc sách. Nhưng lúc ấy, những sách ông đọc được chủ yếu là truyện trinh thám nên những tác phẩm đầu tay của ông hiển nhiên cũng mang đậm dấu ấn của thể loại này.
Thuở nhỏ, Mahfouz không mặn mà với việc học hành cho lắm. Với ông, trường học như thể "nhà tù". Tuy nhiên, ông thường được mẹ dẫn đi tham quan các viện bảo tàng nên lòng yêu thích lịch sử cổ đại như một lẽ tự nhiên đã ngấm vào máu nhà văn tương lai.
Năm 1934, Mahfouz tốt nghiệp khoa Triết Trường Đại học Văn khoa, thuộc Viện Đại học
Sinh thời, Mahfouz nổi tiếng là người kín tiếng. Ở Ai Cập, không ai là không biết đến tên tuổi của ông, song những tình tiết liên quan đến chuyện đời riêng của ông thì lại rất ít người thông tỏ. Họ chỉ mang máng đâu như hơn 40 tuổi Mahfouz mới bắt đầu lập gia đình. Vợ ông tên là Atiyyatallh Ibrahim và bà đã sinh hạ cho ông hai người con. Thông tin cơ bản chỉ là vậy. Bản thân Mahfouz cũng "góp phần" vào sự "bưng bít" thông tin này. Rất hiếm khi ông cho phép các phóng viên truyền hình thực hiện những thước phim về cuộc sống riêng tư của gia đình mình. Ông cho biết, ông chẳng ngại đối mặt với công luận, nhưng ông thích được Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 một cách lặng lẽ.
Với Mahfouz, văn chương là một nguồn đam mê bất tận của ông. Song ông cũng tâm sự rất thật là, trước khi đoạt giải Nobel, hầu như ông không kiếm được tiền từ tác phẩm của mình. "Tới khi xuất bản cuốn sách thứ 80 mà tôi vẫn chẳng được gì. Tôi "lỗ" vì văn chương nhiều hơn". Tuy vậy, ông vẫn khẳng định: "Nếu một ngày nào đó tôi rời cây bút, đó chỉ có thể là ngày cuối cùng của đời tôi".
Đoạt giải Nobel: Nửa mừng nửa lo
Năm 1988, Naguib Mahfouz được Viện Hàn lâm Thụy Điển trao giải Nobel văn học "vì những tác phẩm văn xuôi với một văn phong thể hiện độc đáo - khi hiện thực, khi bóng bẩy được tạo nên theo lối kể chuyện Ảrập đã tác động tích cực tới OK9giaitri đăng nhập Ok9 cab trò chơi casino phổ biến quê hương ông và trở thành tài sản của toàn nhân loại".
Điều đáng nói là trước khi gặt hái được giải thưởng văn học lớn nhất hành tinh này, Naguib Mahfouz mới chỉ có vài tác phẩm được dịch sang tiếng Anh. Một phóng viên nước ngoài thường trú ở Cairo đã kể lại với Mahfouz rằng, tại Stockholm (Thụy Điển), khi tên ông được xướng lên thì thay vì tiếng vỗ tay, cả phòng họp lặng phắc vì nhiều người không biết ông là ai.
Xung quanh chuyện này cũng có một tình tiết vui vui: Khi đại sứ Thụy Điển ở Ai Cập hồ hởi gọi điện báo cho Mahfouz tin ông đoạt giải Nobel cũng là lúc vợ nhà văn cầm ống nghe. Bà nhã nhặn cảm ơn người báo tin song đã từ chối không chuyển điện thoại cho chồng với lý do, khi ấy Mahfouz đang… ngủ.
Mặc dù là nhà văn Ai Cập đầu tiên đoạt giải Nobel văn học, song khác với nhiều người, khi nhận được tin này, Mahfouz ngạc nhiên nhiều hơn là vui. Trả lời báo giới, ông cho hay: "Vợ tôi nghĩ, tôi rất xứng đáng. Nhưng tôi thì cho rằng, đó là giải thưởng của người phương Tây. Tôi bất ngờ đấy".
Thực tế thì trong lễ vinh danh diễn ra ở Stockholm năm ấy đã không có mặt Mahfouz. Ông ngồi nhà và cử con gái đi lĩnh giải thay.
Sau này, trả lời câu hỏi của phóng viên Jonathan Curiel "Giải thưởng Nobel có làm thay đổi cuộc đời ông không?", Mahfouz đã điềm tĩnh trả lời: "Ở vào độ tuổi tôi (khi đoạt giải, Mahfouz đã 77 tuổi), mọi sự thay đổi rất khó xảy ra. Có lẽ, giải thưởng này tác động đến gia đình tôi hơn là đến bản thân tôi. Chúng đem lại sự đảm bảo về mặt vật chất. Còn cuộc sống của tôi vẫn vậy. Mỗi sớm, tôi vẫn đến quán cà phê Ali Baba ở Cairo để đọc báo. Và tôi vẫn đi bộ vài tiếng mỗi ngày".
Đúng như điều Mahfouz lo ngại, giải Nobel dành cho Mahfouz bị nhiều học giả Ảrập chỉ trích là "giải của phương Tây" và dành cho một tác giả có khuynh hướng sáng tác "thân phương Tây". Mahfouz đã phải hứng chịu nhiều mũi dùi công kích sau khi được giải thưởng này và đã có lần ông phải ngao ngán thốt lên: "Giải Nobel là một điều khủng khiếp với tôi. Tôi đã đoạt giải đấy, nhưng tôi mất mọi thứ khác".
"Khổ đời" vì một cuốn sách
Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Mahfouz đã để lại một di sản đồ sộ, gồm hơn 50 tiểu thuyết, vài chục tập truyện ngắn, kịch, nhiều bài phê bình, tiểu luận…Ngoài ra là vô số các bài báo phân tích tình hình Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá…
Một trong những cuốn sách gây đình đám và cũng khiến tác giả của nó phải chịu nhiều "hậu họa" nhất chính là cuốn tiểu thuyết có tên gọi "Các người con của ông Gaballawi". Nhiều nhân vật của cuốn tiểu thuyết đã có "nguyên mẫu" là các nhân vật tôn giáo, như đấng Allah, đấng Sáng Tạo và Toàn Năng, Chúa Jesus, nhà tiên tri Muhammad, quỷ Satan... Trong đó, có nhiều đoạn đầy kịch tính và cái tốt, cái xấu đã thể hiện qua sự đối đầu căng thẳng giữa các nhân vật.
Ngay từ khi cuốn tiểu thuyết mới được đăng tải dần trên tờ nhật báo Al-Ahram vào năm 1959, các nhà lãnh đạo của Trường Đại học Al-Azhar đã kêu gọi Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Ai Cập phải có biện pháp ngăn chặn việc phổ biến cuốn sách mà theo họ là đã "phỉ báng Chúa trời và nhà tiên tri Muhammad". Họ còn kích động đám đông dân chúng xuống đường biểu tình, la lối phản đối trước trụ sở tòa báo Al-Ahram. Mặc dù lệnh cấm từ phía Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Ai Cập không được ban hành và việc đăng báo vẫn tiếp tục, song "Các người con của ông Gaballawi" chỉ có thể được in thành sách ở nước ngoài. Thoạt đầu là ở Libăng, sau đó sách được dịch sang tiếng Anh.
Sự việc không dừng ở đó. Năm 1994, Mahfouz đã bị hai kẻ Hồi giáo cuồng tín dùng dao hạ sát. Sau sự cố này, Mahfouz phải chịu vết thương ở cổ và phải nằm viện gần hai tháng. Kể từ đó, ông bị hạn chế nhiều cả về khả năng nghe nhìn cũng như khả năng sáng tác. Những kẻ hành hung nhà văn đã phải lĩnh án chung thân. Hỏi lý do gì chúng lại xử sự tàn bạo như vậy với Mahfouz, cả hai cho hay, vì Mahfouz đã cho xuất bản cuốn "Các người con của ông Gaballawi". Sau này, cảnh sát đã làm một cuộc điều tra và nhận thấy, cả hai gã tội phạm nói trên chỉ nghe nói tới chứ chưa hề đọc nội dung cuốn sách.
Sau sự cố trên, Mahfouz còn sống thêm được 12 năm nữa.
Được biết, trước khi bị trả đũa tàn bạo, Mahfouz tỏ ra khá bình tĩnh và có cái nhìn đầy lạc quan. Ông từng quyết liệt lên tiếng bảo vệ Salman Rushdie - tác giả tiểu thuyết "Những vần thơ của quỷ Satan" khi nhà văn này bị Giáo chủ Hồi giáo Iran tuyên án tử hình vì đã viết cuốn sách "có nội dung xúc phạm đạo Hồi". Đã có phóng viên liên hệ chuyện cuốn sách của Rushdie với cuốn sách của Mahfouz và hỏi Mahfouz có sợ bị những kẻ Hồi giáo cực đoan đòi "lấy mạng" không, Mahfouz đã tự tin trả lời: "Không, tôi không sợ. Tôi từng từ chối những vệ sĩ do OK9giaitri nền tảng giải trí online cử đến. Nếu muốn giết tôi, chẳng khó khăn gì mà họ không làm được. Nhưng họ chỉ đe dọa thôi. Mục đích của họ lớn hơn nhiều". Cũng theo Mahfouz thì cuốn sách của ông "chẳng có sự xúc phạm với bất cứ tôn giáo nào cả", rằng thì nó chỉ trình bày một số quan điểm về lịch sử loài người do tác giả tưởng tượng ra. Nếu có điều gì khiến các giáo dân phiền lòng thì đấy là do ông "tưởng tượng tự do quá" mà thôi.
Những năm cuối đời, Mahfouz đã phải sống trong tình cảnh sức khỏe khá bi đát. Ông gần như bị mù. Không những vậy, ông còn phải nhập viện vì bị chấn thương sọ não trong một cú ngã khi đi dạo đêm. Mahfouz đã trút hơi thở cuối cùng tại Cairo vào ngày 30/8/2006, sau hơn một tháng nhập viện…