1. Những năm 90 của thế kỷ XX, khi nền OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao nước ta bắt đầu mở cửa, tranh của một số họa sĩ Việt Nam cũng bắt đầu được thế giới chú ý. Theo họa sĩ Nguyễn Tấn Cương, một trong số ít những họa sĩ còn bán được tranh hiện nay ở Tp HCM thì cái sự "được biết tới" này phần nhiều do người nước ngoài "tò mò" trước một OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao nhiều thập niên phải lo đấu tranh giữ nước, gần như đóng cửa với nền Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thế giới. Họ tìm mua tranh Việt Nam bởi thấy ở đó vẻ đẹp và xúc cảm thấm đẫm chất Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của cảnh sắc và tâm hồn người nghệ sĩ. Lứa họa sõ nổi danh của Việt Nam giai đoạn ấy cũng có một cái gì đó rất cởi mở trong Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 hội họa.
Ở giai đoạn ấy, không ít họa sĩ Việt đã có thể ung dung sống, thậm chí sống sung túc nhờ vào cây cọ. Có thể kể những tên tuổi "đình đám": Nguyễn Trung, Đặng Khánh Vân, Đỗ Quang Em, Hứa Thanh Bình, Nguyễn Tấn Phương, Đỗ Hoàng Tường, Thành Chương, Lê Thiết Cương… v.v.... Tuy nhiên, theo thời gian, tranh Việt Nam, ngay cả của các danh họa hàng đầu như Bùi Xuân Phái, Nguyễn Gia Trí, Tô Ngọc Vân... ngày càng khó bán so với tranh của họa sĩ một số nước trong khu vực. Họa sĩ Uyên Huy, Chủ tịch Hội Mỹ thuật Tp HCM cho biết, tranh của Indonesia và Trung Quốc có thể bán tới giá vài chục hoặc vài trăm ngàn đô la, nhưng tranh Việt Nam rất hiếm khi bán được mức ấy.
Họa sĩ Đỗ Quang Em trước đây cũng từng bán được tranh với giá vài chục ngàn USD, nhưng đợt đấu giá vừa qua cũng bị xuống giá rất nhiều. Rất hiếm họa sĩ Việt Nam bán được tranh với giá ba mươi ngàn đô trở lên. Họa sĩ Việt Nam bán được tranh cho khách nước ngoài đã khó, chưa nói tới chuyện bán giá cao. Và số họa sĩ bán được tranh chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Từ góc độ thị trường, dễ thấy, hệ thống gallery, đội ngũ các nhà sưu tập, đấu giá của Việt Nam còn quá thiếu và yếu. Nói riêng về các gallery, rất ít người được đào tạo chính thống về cách tổ chức phòng tranh.
Việc bán tranh của các họa sĩ Việt Nam trước nay đa phần là tự phát. Vài người có mối quan hệ với giới buôn tranh ở nước ngoài thì được mời sang triển lãm và từ đó, phía mời sẽ tìm cách bán tranh cho họa sĩ. Hai bên cùng có lợi, song các họa sĩ Việt được hưởng lợi từ chuyện này cũng không nhiều. May mắn hơn nếu họa sĩ được một nhà sưu tập đăng ký mua tranh độc quyền, giá tranh sẽ được tính theo sự thỏa thuận.
Theo họa sĩ Nguyễn Tấn Cương, ở Việt Nam không có thị trường mỹ thuật, do đó cũng không có đấu giá tranh. Mà thường người ta phải dựa vào các căn cứ chung của một thị trường có sẵn để có cơ sở về niềm tin vào việc giá tranh lên xuống khi bỏ tiền ra mua. Việt Nam không có thị trường tranh nên nếu không thông qua hệ thống trung gian là các gallery, họa sĩ buộc phải tự tìm kiếm khách hàng.
Cũng vì không có một "cái chợ Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026", các họa sĩ Việt Nam cũng không thể thực hiện được những chiêu thức "làm giá" như cách một số thị trường mỹ thuật ở Indonesia, Singapore vẫn làm.
Số lượng người sưu tập tranh ở Việt Nam từ trước tới nay chưa bao giờ nhiều. Doanh nhân có trong tay hàng ngàn tỷ chỉ quan tâm tới đất đai, vàng bạc, ngoại tệ mà gần như không quan tâm tới tác phẩm mỹ thuật, càng không xem mỹ thuật như một hướng Ok9 cool link đăng nhập có giá trị lâu dài. Có họa sĩ rất nổi tiếng ở Tp HCM từng chia sẻ: Anh có người bạn thân là doanh nhân làm ăn rất phát đạt. Có lần anh này mời bạn bè tới ăn mừng nhà mới. Trong tiệc rượu, đám bạn nửa đùa nửa thật "xúi" đại gia này mua một số tác phẩm của người bạn họa sĩ nổi tiếng để treo trong nhà. Anh bạn chỉ cười không nói. Tới lúc chia tay, vị đại gia dúi vào túi người bạn họa sĩ 200 đôla rồi nói nhỏ, đó là tiền gửi bạn mua quà cho đám trẻ.
Người họa sĩ hiểu rằng, bạn sẵn sàng gửi 200 đô để mua quà cho con mình nhưng không hề muốn bỏ một xu mua những tác phẩm hội họa thực sự để treo trong nhà. Một thời gian sau quay trở lại, anh còn thấy các bức tường trong nhà bạn đã được lấp kín bằng những bức tranh chép, hoành tráng, sặc sỡ đượm mùi... mỹ nghệ!
Thêm một cái yếu và thiếu khác: Giải thưởng hàng năm được trao cho tác phẩm mỹ thuật của các Hội vẫn còn quá thấp, hầu như chưa tới 1.000 đôla Mỹ (khoảng 20 triệu đồng tiền Việt). Bản thân người Việt (mà đại diện là đơn vị xét tặng giải thưởng) còn không đánh giá cao giá trị tác phẩm mỹ thuật của người Việt thì sao lại đòi hỏi người nước ngoài sẽ đánh giá cao?
Càng về sau, những uy tín đã tạo dựng được một thời của giới họa sĩ Việt Nam càng bị xói mòn dần bởi nạn tranh giả đôi khi được bán với giá tranh thật. Người nước ngoài mua tranh có cảm giác bị lừa. Tranh giả thường gồm hai loại: Một do ai đó chép lại, hoặc do người thân của các danh họa vẽ thêm tranh và vẫn ký tên người đã mất. Dạng thứ hai là dạng chép tranh, làm giả mà nhiều người e ngại. Có danh họa, giới sưu tập rất sợ mua tranh vì tranh của ông bị làm giả quá nhiều. Luật bản quyền của tác phẩm hội họa đã có, song vẫn chưa được thực thi hiệu quả và cũng chưa đủ tính răn đe.
2. Vừa qua, Hội Mỹ thuật Tp HCM đã tổ chức tọa đàm để cố gắng tìm ra nguyên nhân vì sao các Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Việt Nam không mặn mà với việc Ok9 cool link đăng nhập vào thị trường Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Làm sao để các Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức trong nước hiểu rằng, nhà đất, vàng, tiền, đôla có thể mất giá nhưng tranh sẽ không mất giá. Khi hiểu được thế, số lượng nhà sưu tập, thậm chí các bảo tàng tư nhân sẽ tăng thêm, tạo ra sự liên kết giữa khu vực và thế giới, từ đó hình thành thị trường mỹ thuật, tạo cơ hội "làm giá" cho tranh Việt ngay từ trong nước.
Ở Indonesia, trong các cuộc đấu giá, thủ thuật "làm giá" được tiến hành rất chuyên nghiệp. Ở cấp độ gallery, kèm theo mỗi bức tranh là "lý lịch tác phẩm" gồm tiểu sử tác giả, bối cảnh sáng tác và quá trình luân chuyển qua các phòng tranh. Sau mỗi lần chuyển chủ, giá tranh lại đội thêm một nấc. Chính đội ngũ sưu tập đóng vai trò trung gian đã góp phần nâng giá tranh lên, còn bản thân người họa sĩ cũng không thể tự định giá tranh mình.
Một điều rất căn cơ, gắn liền với vấn đề này là việc thiếu chuyên nghiệp của các bảo tàng mỹ thuật. Bảo tàng Mỹ thuật Tp HCM được xây trên khu nhà Chú Hỏa cũ, công năng không phải dành cho việc trưng bày, triển lãm. Đã thế, do những ràng buộc của luật di sản, ban quản lý bảo tàng muốn sửa chữa, thay đổi cấu trúc cơ sở hạ tầng cho phù hợp, chuyên nghiệp cũng không dễ. Tình trạng này cũng diễn ra tương tự ở Hà Nội. Ta đang thiếu các trung tâm triển lãm và hội chợ mỹ thuật, tạo thị trường mỹ thuật cho cả các tác giả trong và ngoài nước. Do đó người nước ngoài, đặc biệt giới buôn bán tranh ít có cơ hội biết đến tranh Việt, giá tranh do đó khó có thể cao.
Nhiều họa sĩ cho rằng, việc OK9 đã banh một thị trường mỹ thuật trong giai đoạn hiện nay là câu chuyện vô cùng phức tạp, có lẽ cũng chỉ nên trông chờ vào sự tham gia tích cực của thế hệ trẻ. Lẽ dĩ nhiên, dù nói tới yếu tố nào đi nữa thì rốt cuộc, cái cuối cùng vẫn phải là chất lượng tác phẩm. Nhưng một thị trường tốt chính là đầu ra tốt cho các tác phẩm, từ đó, sẽ khuyến khích, động viên người nghệ sĩ dành tâm huyết nhiều hơn cho các tác phẩm hội họa chất lượng. Quy luật tương tác này rõ ràng không hề khó hiểu, dù nhìn theo khía cạnh thị trường hay Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026