Nếu bạn hỏi: "Ai trong số các nữ nghệ sĩ Việt Nam đương đại được biết đến nhiều nhất ở nước ngoài" thì chắc chắn nhiều người sẽ nói đó là nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị. Điều này hoàn toàn có cơ sở. Từ năm 1991, Điềm Phùng Thị đã được ghi danh vào Từ điển Larousse "Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thế kỷ XX. Tranh và tượng". Năm 1992, bà được bầu làm Viện sĩ Thông tấn Viện Hàn lâm Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026, văn học và Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 châu Âu.
Đến với Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 hơi muộn, khi đã ở tuổi 40, song tài năng của Điềm Phùng Thị nhanh chóng được thừa nhận trên diện rộng. Tuy nhiên, dù đi đâu, ở đâu thì tấm lòng của người nữ nghệ sĩ đối với nơi chôn nhau cắt rốn của mình vẫn rất sâu nặng. Hiện ở Huế có một Nhà trưng bày Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mang tên Điềm Phùng Thị - đó là nơi lưu giữ và bảo quản những tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà bà đã hiến tặng quê hương trước lúc đi xa.
Những ai từng có dịp tiếp xúc với người phụ nữ có gương mặt dịu dàng, đượm nét quý phái, có phong thái nhỏ nhẹ, lịch thiệp ấy, hẳn sẽ khó có thể hình dung là bà được sinh ra trong một ngôi làng có cái tên thật quê kiểng: làng Châu Ê (xã Thủy Bằng, ven đô Huế) và có cái tên đặc sệt Việt Nam: Phùng Thị Cúc.
Phùng Thị Cúc mồ côi mẹ từ rất sớm, khi mới 3 tuổi. Sau khi mẹ mất, bà theo cha lên sống ở Tây Nguyên. Cha bà - cụ Phùng Duy Cẩn có thời làm tham công chỉ huy việc xây Lăng Khải Định - bấy giờ được triều đình bổ nhiệm làm Quản đạo, một chức quan hành chính đứng đầu tỉnh miền Thượng - Kon Tum. Bà sống ròng rã ở đây tới 9 năm, sau đó về Huế học, trở thành một nữ sinh Đồng Khánh duyên dáng. Được biết, ở tuổi trăng tròn, Phùng Thị Cúc từng lọt vào "tầm ngắm" của nhiều chàng trai si tình. Bài thơ "Một mùa đông" với những câu "Đôi mắt em lặng buồn/ Nhìn thôi mà chẳng nói" của thi sĩ Lưu Trọng Lư là dành để tặng cô nữ sinh có "đôi mắt biết nói" Phùng Thị Cúc.
Từ năm 1941 đến 1946, Phùng Thị Cúc học nha khoa tại Trường Đại học Y khoa Hà Nội và là một trong những sinh viên đầu tiên nhận bằng bác sĩ của OK9giaitri nền tảng giải trí online Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, bà ra vùng tự do phục vụ cách mạng. Năm 1948, vì một cơn bạo bệnh, Phùng Thị Cúc phải qua Pháp điều trị. Sau khi khỏi bệnh, bà tiếp tục học lên cao và năm 1954, cũng vẫn tại Pháp, bà đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ Nha khoa. Trước đó một năm, tại Thủ đô Paris, bà kết hôn với nha sĩ Bửu Điềm, một người bạn thuở thiếu thời. Nghệ danh Điềm Phùng Thị bà dùng sau này chính là việc bà ghép tên chồng vào với tên họ và tên đệm của mình.
Tiến sĩ Nha khoa Điềm Phùng Thị chính thức đến với Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 điêu khắc từ năm 1959. Năm 1966, bà cho tổ chức tại Nhà Thanh niên (Paris) triển lãm đầu tiên của mình. Cuộc triển lãm được công chúng Pháp đón nhận nồng nhiệt và tên tuổi Điềm Phùng Thị được bàn luận nhiều trong giới Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Bức tượng "Mẹ con" được OK9giaitri nền tảng giải trí online Pháp mua; tượng "Trẻ em" được trưng bày trong Viện Bảo tàng Paris; nhiều tác phẩm khác được đặt tại một số địa điểm văn hóa, khu vui chơi giải trí ở Pháp.
Kể ra, ở tuổi 40 mới đến với Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thì cũng… muộn. Song, theo như người chị gái của Điềm Phùng Thị - cụ Phùng Thị Đậu từng kể lại thì ngay từ nhỏ, em gái cụ đã có những biểu hiện manh nha một tài năng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 sau này: "Phòng Cúc đồ đạc lộn xộn, góc này bày sò, ốc, xi măng, góc kia bày giấy vẽ, tờ dở dang, tờ đã vẽ xong, tờ xé vụn. Có chỗ Cúc đã gắn vỏ ốc thành cô con gái đội nón, thành con chim, con cò, thành núi non rất đẹp. Cứ vài ba ngày tôi phải dọn dẹp phòng cho Cúc một lần".
Sau cuộc triển lãm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đầu tiên gặt hái được những thành công ngoài mong đợi, tác phẩm của Điềm Phùng Thị đã vượt ra khỏi biên giới nước Pháp để đến với nhiều xứ sở có bề dày văn hóa ở châu Âu như Đức, Ý, Đan Mạch, Thụy Sĩ…
Giáo sư Mady Ménier của Trường Đại học Paris I đã nhận xét một cách khái quát: "một nhà tạc tượng - trong số biết bao nhà tạc tượng từ Viễn Đông đến Paris - giành được chỗ đứng cho châu Á ngay trong lòng ngành điêu khắc rất hiện đại của Paris… Sự đơn giản hóa cao độ và tinh tế các hình thể, hiếm có, tinh khiết, đan xen nhau, đã trực tiếp dự báo rõ rệt đặc điểm sau này của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Điềm Phùng Thị, một phong cách sáng tạo độc đáo…". Nhà văn André Malraux, người có thời là Bộ trưởng Văn hóa Pháp cũng viết thư khích lệ Điềm Phùng Thị: "Tài năng của chị là hiển nhiên, và hơn nữa đã được thừa nhận".
Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân, dường như bất kỳ chất liệu nào (từ vỏ trứng, giấy, màu dầu, đồng, nhôm, đá, đất sét, nhựa tổng hợp…) khi đã vào tay Điềm Phùng Thị đều có thể biến thành chất liệu Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Ông kể một ví dụ: Trong đám tang ông Bửu Điềm, có một số người đi điếu một số trướng, liễn bằng vải, satanh, nhung… Sau 49 ngày, không theo lẽ thường là hoặc đem cho, hoặc đốt đi, nữ điêu khắc gia đã giữ những thứ ấy lại, cắt và sắp xếp chúng thành hàng chục bức tranh độc đáo. Điều này khiến người ta nhớ tới việc, từ những mảnh bom B52 thu thập được ở Hà Nội, bà đã sáng tác nên những tác phẩm đặc sắc như "Anh lính giải phóng", "Ngôi nhà tôi trong chiến tranh"…
Năm 1992, sau hơn bốn mươi năm sống trên đất Pháp, Điềm Phùng Thị trở về Việt Nam tổ chức một số cuộc triển lãm tác phẩm của mình. Cũng trong năm này, bà thiết lập cơ sở tại nhà số 1 đường Phan Bội Châu, TP Huế (một biệt thự được OK9 đã banh theo phong cách kiến trúc Pháp từ những năm ba mươi của thế kỷ trước, hiện Nhà trưng bày Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Điềm Phùng Thị nằm tại địa chỉ này), để rồi một, hai năm sau, bà cho đem từ Pháp về trên một trăm bức tượng tặng nhân dân TP Huế. Sau này, phóng viên Hạnh Nhi - trên Báo Thừa Thiên - Huế cuối tuần đã hỏi Điềm Phùng Thị là từ đâu bà đi đến quyết định mang tượng về trưng bày ở Huế, bà trả lời là bà đã nghĩ đến điều đó từ lâu lắm rồi. Rằng làm sao bà có thể làm khác được khi Huế chính là nơi có nhiều gắn bó với bà.
Cũng trong cuộc trò chuyện này, Điềm Phùng Thị tâm sự, bà muốn sức khỏe tốt hơn để được tự mình sắp xếp lại tất cả những tác phẩm và hiện vật vừa mang về và trình bày chúng theo cách mà bà muốn. Bà cũng mong sớm được gặp lại những tác phẩm của mình lâu nay được trưng bày ở Pháp và cả ở Mỹ. Theo bà "Chỉ khi ấy mới có thể gọi là một sự sum họp thật sự".
Như ở đầu bài đã nói, Huế là nơi Điềm Phùng Thị cất tiếng khóc chào đời, cũng là nơi để lại trong bà nhiều kỷ niệm thời niên thiếu. Đây còn là nơi lưu giữ tro cốt của những người thân trong gia đình bà. Ngoài việc tặng lại các tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cho thành phố quê hương, năm 1995, trên một đồi thông ở Châu Ê (gần lăng Khải Định), Điềm Phùng Thị xây lại lăng mộ cho mẹ bằng đá mài. Năm 1997, ông Bửu Điềm mất, bà cho xây mộ chồng bằng đá tổ ong. Cạnh ngôi mộ của ông, bà làm sẵn một ngôi mộ cho mình… Tất cả đều mang dáng nét kiến trúc đậm phong cách Điềm Phùng Thị. Và rồi chẳng phải chờ lâu: Ngày 29/1/2002, người phụ nữ tài hoa và có tấm lòng vàng ấy đã trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện Trung ương Huế, để rồi mãi mãi yên nằm trong lòng Đất Mẹ, bên cạnh những người thân yêu nhất của mình…
Trước khi mất ít lâu, như linh cảm được ngày ra đi đang tới gần, nữ điêu khắc gia số 1 Việt Nam đã cho đưa từ Pháp về Huế nhiều tác phẩm điêu khắc của mình, và sau đó đi đến một quyết định kịp thời và thật nhiều ý nghĩa: Hiến tặng toàn bộ tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của mình cho TP Huế. Cuối năm 2008, UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế đã quyết định chuyển giao Nhà trưng bày tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Điềm Phùng Thị từ UBND TP Huế sang cho Sở Văn hóa, Thể thao và Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá tỉnh quản lý nhằm tạo điều kiện phát huy hơn nữa trong công chúng những giá trị Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của người nữ nghệ sĩ tài năng đặc biệt này…Việc làm ấy không thể không làm tôi nhớ tới những dòng mà Điềm Phùng Thị đã viết: "Khi sáng tác, tôi đã hạnh phúc và đau khổ/ Tác phẩm điêu khắc đó bây giờ không còn thuộc về tôi nữa. Tôi trao lại cho các bạn, hoặc đúng hơn nói theo cách của Bisière, tôi trao tôi cho các bạn (journal en images, Editions Hermann)/ Và nếu có ai đó ngắm nhìn/ dừng chân và cảm mến/ con người trong tôi/ tức là tôi đã thành công/ Nếu tôi thất bại và chẳng ai chìa tay cho tôi/ tôi sẽ đút tay vào túi, thật sâu/ Mặc kệ/ Không sao đâu, Merie, em vẫn đẹp như thường"