Chuyện thứ nhất:
Cả hai ông bà đều đã già. Già quá rồi. Họ ở với vợ chồng người con trai cả, với một lũ cháu cũng đã lớn. Ngày qua ngày, mặc con cái lo làm ăn, sắm sửa, vui thú đến độ có lúc quên cả bố mẹ, hai ông bà già lặng lẽ chăm sóc nhau. Hôm rồi tôi nghe thấy cụ bà bảo cụ ông:
- Ông ơi, ông thay áo ra tôi giặt cho!
Khi cụ ông cự lại thì cụ bà gắt:
- Không được! Già thì già chứ tôi còn sống ngày nào thì tôi không để cho ông ăn mặc thế được...
Vậy mà hôm vừa rồi, cụ ông bị cảm nặng! Trước khi "đi", cụ ông gọi cụ bà, moi ở túi áo ra cái bao diêm, phều phào nói:
- Bà ơi, tôi còn có bao diêm này, bà cầm lấy mà dùng...
Cụ ông "đi" rồi, cụ bà móm mém ngồi khóc. Rồi ngày một ngày hai, tôi lại thấy cụ bà ngồi thu lu bên bậu cửa, bàn tay già run run xỏ kim vá lại chiếc áo bông cụ ông vẫn mặc khi còn sống. Có người thấy vậy cho là cụ đã bắt đầu lẩm cẩm. Riêng tôi, mỗi lần trông thấy cảnh tượng như vậy, nghĩ gần nghĩ xa mà ứa nước mắt. Bởi suy cho cùng, ai rồi cũng phải già....
Chuyện thứ hai:
Bấy giờ vào khoảng 8 - 9h tối. Ngang qua đường Hàng Chuối, tôi thấy một đám đông túm tụm vây lấy một ông già. Cạnh đấy có hai người đàn bà đang tranh nhau mắng như tát nước vào mặt ông. Tôi còn phát hiện có một cái bóng nắm lấy đuôi xe của ông, giữ không cho đi.
Sau tôi mới biết "cái bóng" là một người đàn bà câm. Tuy ăn mặc trễ tràng nhưng rõ là "mặt hoa da phấn".
Ông già ú ớ giải thích một cái gì đó. Nhưng tiếng nói của ông đã bị lọt thỏm, chìm nghỉm, át đi trong cái rừng cười vây quanh ông, những tiếng châm chọc, bỡn cợt thứ người "già rồi còn chơi trống bỏi".
Vả lại, cái tiếng ú ớ của ông có thấm vào đâu so với cái ú ớ của cô gái câm kia, nó mới "thật" làm sao, mới đáng "bênh vực" làm sao, nhất là khi nó lại được hai nữ "vệ sĩ" - rõ là gái làm tiền - chỉ đạo và tiếp sức.
- Thôi đi lão già, "xí xớn" với nó rồi lại định quỵt tiền hay sao?
Ông già xua tay:
- Đừng nói thế phải tội. Lão có biết gì đâu. Lão định đi thì thấy cô ấy vẫy tay xin đi nhờ. Ai ngờ đâu lão bị đổ oan thế này!
- Này này, không nhiều lời - Một trong hai người đàn bà xấc lấc - Biết điều thì "nôn" tiền ra đây, không tôi gọi OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đến thì phiền đấy.
Có giọng Ok986 vip Thiên đường trò chơi ồm ồm chêm vào:
- Thôi, không nhiều thì ít, lão già kia giả rồi cút mẹ đi, rách việc. Thích chơi gái lại còn muốn "bùng" - Rồi anh ta lừ mắt, hùng hổ - Có muốn "bùng" không?
Ông già cuống quýt. Mọi người xúm vào "khuyên can". Phần khuyên tay thanh niên kia hãy "nguôi cơn thịnh nộ", phần "khuyên" ông già thôi thì có đồng nào cứ "đút" cho người ta, gọi là "đôi bên cùng chịu một nửa".
Ông già nhớn nhác như người mất hồn, rút hầu bao đưa cho tay thanh niên kia mấy trăm nghìn. Rồi, trong khi tay nọ đang mải đếm tiền, ông vội leo lên xe, phóng thẳng, để lại sau lưng những tràng cười giễu cợt của hàng trăm con người...
Thì ra, "đôi bên một phường", bởi còn nấn ná ở lại để hóng chuyện, tôi mỡi vỡ lẽ ra rằng, ông già kia tẩm ngẩm thế mà lại là một tay sành chơi gái. Và trong một lần, ông đã sa bẫy - chưa phải là sa bẫy cảnh sát mà là sa bẫy một bọn ma cô. Bọn chúng đã "cướp trắng" của ông tiền mà không để cho ông được "bù đắp" một chút nào sự "khoái cảm" của thân xác. Kể ra chuyện này, thấy buồn cho luân thường đạo lý biết bao!