Nhưng cô sớm lấy chồng để rồi sớm kết thúc cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc; luôn có những quyết định vội vàng, dù thoạt nhìn ai cũng tưởng đó là những so đo kín kẽ. Đan cài trong dòng hồi tưởng đó là tình yêu của Chín cùng anh nhà báo.
Tình yêu ấy không bao giờ được họ bộc lộ ra ngoài. Anh chăm sóc cô, ở bên cô trong mọi hoàn cảnh, cùng chia sẻ với cô những buồn vui, khổ đau trong cuộc sống, song họ không đủ can đảm bước qua vùng quá khứ màu xám để cùng OK9 đã banh một tương lai tươi sáng hơn.
Tuổi trẻ với đầy rẫy sự nhẹ dạ, liều lĩnh, yêu hết mình của cô đã khiến cô phải trả những bài học đắt giá. Hai con người ấy cả cuộc đời tìm kiếm nhau và vẫn còn cơ hội đến với nhau khi tuổi không còn trẻ. Họ quyết định trở về căn nhà cô đã gây dựng ở một xóm núi ven biển để bắt đầu một cuộc sống ấm áp mà họ thầm mong đợi từ lâu. Nhưng tai nạn trên đường đi đã cướp đi sinh mạng của họ.
"Tiền định" là một tiểu thuyết luận đề mang màu sắc tự truyện của nhà văn Đoàn Lê - một nữ nhà văn có giọng văn dí dỏm mà sâu sắc; tinh tế, duyên dáng mà đầy khắc khoải, u buồn. Ngoài Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1990 với tiểu thuyết "Cuốn gia phả để lại", nhà văn Đoàn Lê còn được nhiều bạn đọc yêu mến qua các tập truyện "Nghĩa địa xóm Chùa", "Trinh tiết xóm Chùa", "Thành hoàng làng xổ số".
Nhiều truyện ngắn của Đoàn Lê đăng trên báo Văn nghệ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á như "Căn nhà gỗ", "Mẹ và con và thánh thần"... đều nhận được những phản hồi tích cực từ độc giả. Một số tác phẩm của Đoàn Lê được dịch và xuất bản ở nước ngoài.
Những ai quen biết nhà văn Đoàn Lê, khi đọc tiểu thuyết này có thể dễ dàng nhận ra nhân vật nữ trong truyện là hiện thân của tuổi trẻ, tình yêu, khát vọng và cả những truân chuyên trong cuộc đời tác giả. Không né tránh những sai lầm, những mù quáng, những đớn đau của tuổi trẻ và cả những nghiệt ngã trong cuộc đời, Đoàn Lê đi sâu vào phân tích diễn biến nội tâm của nhân vật vốn là lợi thế xưa nay của bà. Có vẻ như nhà văn Đoàn Lê viết "Tiền định" một cách nhẩn nha, vừa kể chuyện lại vừa ngẫm ngợi, chiêm nghiệm những điều đã thấy, đã gặp trong cuộc đời đầy bất trắc mà mình đã trải qua.
Tiểu thuyết để lại cảm giác xót xa cho những thân phận má đào truân chuyên khi bị cuộc đời vùi dập giữa những éo le, ngang trái và ngợi ca sự kiên cường, nỗ lực chống trả định mệnh để kiếm tìm hạnh phúc. Giản dị, chân thực mà lại chập chờn hư ảo trong những cơn mộng mị nên "Tiền định" tạo được hấp dẫn, tuy nó không có sự bứt phá nào trong phong cách thể hiện tiểu thuyết của Đoàn Lê.
Nhà văn Đoàn Lê vốn được biết là một người kể chuyện có duyên. Bà rất biết cách đan cài các chi tiết, sự kiện hay các "triết lý sống" mà bà đã rút ra trong cuộc đời nên câu chuyện bà kể trở nên sinh động, chân thực. Từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng của tiểu thuyết "Tiền định" là sự khắc khoải của nhà văn về thân phận con người, là sự ám ảnh của hai chữ "định mệnh" vừa mơ hồ lại vừa hiện hữu.
Có lẽ chính vì sự ám ảnh ấy mà tiểu thuyết có cái kết thật buồn: Hai nhân vật chính sau những năm tháng dài cố gắng vượt qua định mệnh nghiệt ngã để đến bên nhau nhưng tai nạn khủng khiếp đã khiến họ lỡ mất nhau một lần nữa. Sự mong manh của kiếp người, của giấc mơ hạnh phúc trong tiểu thuyết để lại cảm giác chua xót trong lòng người đọc.
Đoàn Lê là một nghệ sĩ đa tài. Bà từng làm thơ, là diễn viên, biên kịch Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP rồi họa sĩ. Ở lĩnh vực nào, các sáng tạo của bà đều đạt được thành công đáng kể và được ghi nhận. Song, nhiều người yêu mến bà đều có chung nhận định là Đoàn Lê phù hợp nhất khi ở lại với văn chương và chính văn chương mới là nơi bà thể hiện được mình một cách đầy đủ, trọn vẹn nhất.
Sau các tiểu thuyết "Cuốn gia phả để lại", "Người đẹp và đức vua", "Lão già tâm thần", sự trở lại của Đoàn Lê ở thể loại tiểu thuyết với tác phẩm "Tiền định" một lần nữa khẳng định điều này.