Thời nay, ai là người cầm bút hẳn cũng đều thấy rằng, công nghệ thông tin phát triển đã hỗ trợ cho việc viết lách rất nhiều. Nếu như trước kia, mỗi lần viết bài họ còn phải so đo số chữ sao cho vừa với khuôn khổ của các tờ báo in, phải lo sao cho câu chữ sạch sẽ, ý kiến nghiêm ngắn để lọt lưới các nhà biên tập, thì nay chỉ cần một cú nhấp chuột thôi, ngay tức thì bài vở của họ đã được post lên một trang web (thậm chí nhiều trang web) của những ai đó mà họ quen biết, từ đó đến với cộng đồng "cư dân mạng". Những bài viết này chẳng cần theo chuyên mục nào, cũng không cần chặt chẽ, hạn định về dung lượng chữ, cũng chẳng cần "chuẩn không cần chỉnh" về mặt ngữ pháp, chính tả. Nó có thể đề cập tới đủ mọi khía cạnh của cuộc sống, từ những luận bàn cao siêu về ý nghĩa đời người đến những tiết lộ nhỏ nhặt nhất về chuyện mình từng ăn nằm với ai, yêu đương tán tỉnh ra sao. Đây là một điều "thuận" khiến cho ngay cả những người tưởng như từ lâu đã buông bút vì không theo kịp phong trào bỗng chốc "trỗi dậy" để khẳng định sự hiện diện của mình trên cõi đời, chỉ cần trước đó, họ đã kịp "tráng men" cho mình tí chút danh hiệu nào đấy. Bởi thế mà đọc một số trang web, ta thấy có rất nhiều bài viết câu chữ rối rắm, mất dấu mất nét, sai tít mù, vậy mà vẫn cứ ngang nhiên nằm chềnh ềnh trên trang… nhất (còn gọi là trang chủ). Không ít tác giả trước đây bài viết ra rất khó được in trên báo giấy, nay xuất hiện tùm lum và xem ra họ rất khoái "trò chơi" này. Họ "sản xuất" hằng ngày, với đủ thứ vô thiên lủng. Họ viết nhanh, nhiều đến độ chẳng kịp sửa lại những lỗi đánh máy sai be bét. Điều họ cần là làm sao bài vở xuất hiện càng nhiều càng tốt, làm sao để ngày nào mình cũng có bài, có mặt trên các trang mạng, ngày nào cũng được thiên hạ "nhắc" tới, bất kể là để ngợi khen hay chửi rủa. Với họ, đây gần như là một "cơn nghiện".
Thoạt đầu, những người nghiện "nét" có tí chút chữ nghĩa này còn đem chuyện của mình, chuyện liên quan đến mình ra làm "thức nhắm", đặng thu hút sự quan tâm của thiên hạ. Sau rồi, hết nạc vạc đến xương, họ bắt đầu tung ra những thông tin mà họ hóng hớt được từ đâu đó. Rất nhiều thông tin không được kiểm chứng (thậm chí họ chẳng cần kiểm chứng, "sai đúng mặc bay") đã được xả vào bàn dân thiên hạ. Họ xem các trang web như sân chơi riêng của mình, như cái hố vệ sinh của nhà mình. Mọi rác rưởi họ muốn thải ra, hoặc lượm được đâu đó, cứ thế, cứ thế họ ném tất vào đó. Điều đáng nói là nhiều chủ trang web, có lẽ vì cả nể (rằng chẳng mất gì, chẳng sợ bị ai khiển trách), hoặc chỉ là để mua vui, đã vô tình tiếp tay cho những hành xử thiếu trách nhiệm ấy. Để rồi, ngày càng xuất hiện những cây bút "nổi tiếng" bằng tác phẩm thì ít mà "nổi tiếng" bằng sự chọc ngoáy, bỡn cợt rẻ tiền trên mạng thì nhiều. Thậm chí, có người còn trở nên "nổi tiếng" bằng việc suốt ngày ngồi soạn comment gây sự với bàn dân thiên hạ.
Sự đời cái gì cũng có hai mặt. Tưởng thế là "thuận", đâu hay "thuận" mà không "lợi". Việc những cây bút nói trên mặc sức tung hoành trên các trang web, "tự biên tự diễn" không bị ai khống chế đã vô tình "giúp" họ phơi lộ nhiều thứ: Đó là năng lực xoàng xĩnh lẫn nhân cách thấp kém