- Ông này làm vậy là có ý khoe đấy. Thậm chí còn cho đăng một vài bài khen thơ mình nữa - Một anh bạn nói với tôi.
- Thế ư? Nhưng ai khen mới được chứ?
- Toàn là những người khen thuê cả.
- Khen thuê?
- Tức là nhờ một người nào đó khen lấy được và gửi tiền bồi dưỡng ở mức cũng lấy được cho những lời khen vô trách nhiệm ấy.
Lại có người làm thơ khi làm cái việc thống kê giải thưởng của mình (cũng cho in ở cuối sách) thật kỳ cục: "Đã đoạt giải ba (không có giải nhất và giải nhì) tại cuộc thi…", "đã đoạt giải nhất một cuộc thi nếu như không phạm quy"…Đọc lên cũng thấy rất mệt.
- Sao lại phải mở ngoặc: Không có giải nhất, giải nhì? Mở ngoặc như thế có khác nào hạ thấp uy tín của cái giải mà ông ta đã thi?
- Tại sao?
- Bởi vì một khi một cuộc thi không trao được giải nhất đã là một cuộc thi không thành công rồi, huống hồ còn không trao được giải nhì nữa. Đoạt giải trong một cuộc thi như thế thì còn vinh dự gì nữa mà cũng khoe. Chưa kể cuộc thi ấy là cuộc thi gì? Ban giám khảo là những ai? Ban giám khảo chấm có khách quan không? Còn cái câu đã "đoạt giải nhất nếu..". là thế nào nhỉ? Tức là chưa đoạt giải nhất? Nếu đã thế thì còn khoe làm gì? Nói thế thì có khác gì trong một cuộc họp: "Kính thưa ông... nếu ông có mặt…", hoặc: "Ai không có mặt giơ tay lên".
- Nhưng ông phải thông cảm cho ông ta - Anh bạn tôi lên tiếng.
- Tại sao tôi phải thông cảm kia chứ?
- Vì ông không phải là ông ta. Vì từ trước đến nay, ông ta chưa bao giờ đoạt giải.
- Vậy ông ta khát giải lắm chăng?
- Tất nhiên là thế rồi. Nếu không thế, tại sao ông ta lại phải làm như vậy?
- Cũng vẫn không được. Bởi vì nếu có khát thì cũng nên giấu cơn khát của mình đi, mới phải.
- Ông khắc nghiệt vừa vừa thôi! Tôi xin nhắc lại: Vì ông ta không phải là ông.
- Trên đây chỉ là hai trong nhiều trường hợp… buồn cười. Thực tế trong cuộc sống, tôi còn gặp nhiều trường hợp buồn cười hơn. Tôi biết có ông chỉ có mỗi chức giảng viên là "chính danh", còn nhiều chức khác chỉ là "phụ danh" .
Vậy mà khi in cácvidít, ông ta liệt kê dài dằng dặc: "Chủ nhiệm CLB Cây cảnh… Trưởng nhóm thơ Gai xương rồng, Phó tổ trưởng tổ dân phố"… thì ông thấy thế nào? Như thế có buồn cười không? - Một bậc cao niên sau khi nghe kể về hai trường hợp trên, đã góp thêm ít lời như vậy