Lại theo "Lời giới thiệu", việc chấm giải được thực hiện nghiêm ngặt và thực sự khách quan: "đánh mã số riêng, xóa tất cả các thông tin liên quan đến tác giả và cơ quan OK9 thể thao xanh chín giới thiệu", giống như việc "đánh số báo danh, rọc phách" trong các cuộc thi chuyên nghiệp. Như vậy thì yên tâm rồi.
Trong hơn 15.500 bài, Ban giám khảo đã lựa chọn được 72 bài đưa vào vòng chung khảo. Trong 72 bài này lại đem "sàng sảy" nhặt ra được 4 giải Nhì (không có giải Nhất), 7 giải Ba và 7 giải Tư. Cách sắp xếp thứ tự bài trong cuốn "Ngàn năm thương nhớ" ý chừng cho ta thấy thứ bậc của các tác phẩm ở mỗi giải. Tên tác giả không xếp theo vần ABC nên dễ hiểu là bài nào xếp trên sẽ có chất lượng "nhỉnh" hơn.
Sau khi đọc xong 52 bài được giới thiệu trước trong cuốn "Ngàn năm thương nhớ", tôi thấy đúng là tập thơ có một số bài hay. Song trong số những bài đoạt giải cũng còn những hạt "sạn".
Xin dẫn chứng:
Đầu tiên là bài "Chợ đêm Long Biên". Đây là bài đoạt giải cao nhất cuộc thi. Bài thơ miêu tả cảnh mưu sinh vất vả của người phụ nữ làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cửu vạn nặng nhọc ở chợ đêm, qua những câu thơ xúc động: "Chợ đêm dù nắng dù mưa/ vẫn đông người vợ, vẫn thưa người chồng/ chuyển khuân, bốc dỡ, gánh gồng/ nón che kín mặt, kiếm đồng sinh nhai". Bài thơ mang tính Ok9 cab trò chơi casino phổ biến cao nên dễ được đồng cảm. Tuy nhiên tác giả dùng hơi nhiều động từ cho một chủ thể hành động như: chuyển khuân, bốc dỡ, gánh gồng..., vác khiêng hùng hục..., khiêng sương, vác gió... làm cho bài thơ đọc lên dù hay ta vẫn muốn buông một câu: Giá như chắt lọc thêm chút nữa. Cũng giống như "Chợ đêm Long Biên", bài "Nửa trời trăng khuyết" (giải Nhì) cũng làm cho người đọc thấy tiêng tiếc như vậy: "Nắng chênh nửa sáng, sương giăng nửa chiều" và: "nhà chia nửa sáng, nửa chiều" (chữ nghĩa lặp lại nhiều). Đến bài "Lời hát xẩm mù" (giải Ba) thì tôi thực sự thấy "chối" bởi: "Thương người xẩm ghẹo lời yêu/ chán người câu hát lang thang cho người...". Ai cũng biết lục bát là thể loại thơ rất nghiêm về vần điệu, bằng trắc nhưng ở 2 câu trên, tác giả đem từ "yêu" khớp vần với từ "thang" thì rất không ổn. Thêm nữa, khổ cuối của bài thơ, tác giả dùng từ chưa thuần Việt: "phận thảo dân, xẩm hát lời thảo dân" và "chợ quê quan quân bất phân" làm cho câu lục bát ngang phè. Có lẽ bài thơ thành công ở yếu tố sâu xa nào đó nên Ban giảm khảo đã chấm cho bài này xếp thứ 2 ở giải Ba?
Đối với bài "Phù Đổng Thiên Vương" (giải Ba) chỉ dài 12 câu nhưng có đến 3 câu bí chữ, ép vần: "Rượu Văn Lang thấm trên môi yêu vì/ cúi xin núi Sóc nhu mì.../ gửi lòng tin cậy chỏm đầu bi bô".
Với quy mô một cuộc thi lớn như vậy, người đọc háo hức mong chờ được thưởng thức những tác phẩm tiêu biểu của dòng thơ lục bát để chắc chắn rằng, dù thơ có cách tân đến đâu thì lục bát vẫn sống, vẫn phát triển. Nhưng với những hạt sạn như trên, người đọc cảm thấy chưa thực "tâm phục khẩu phục"... Hy vọng các cuộc thi sau, Ban giám khảo sẽ làm kỹ hơn