1. Lúc đầu, tôi không quen, nên thường trách chị. Chị bảo, nên thông cảm, vì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nó bắt chị phải thế. Thậm chí, nhiều khi, người khác gọi còn không kịp nghe, nữa là... Mỗi lần gặp, bao giờ cũng thấy chị kêu Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP bận kinh khủng, thiếu thời gian, và mỏi mệt. Đến nỗi, chị vẫn còn "nợ" tôi nhiều thứ... Bởi, chúng tôi gặp nhau, lần nào cũng vội...
Rồi một ngày, có tin nhắn của chị "rơi" vào máy điện thoại của tôi:"Chị thấy đúng là hâm thật. Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nhiều như thế để làm gì kia chứ...". Tôi giật thót người. Một người Việt trẻ yêu nghề, luôn hối hả như chị đã bắt đầu bất mãn rồi ư???... Thì ra không phải thế. Chỉ là vì chị có những cảm nhận khác khi thoát khỏi vòng quay thường nhật, bước lạo xạo trên lối đi rải nhiều đá cuội của chùa Từ Hiếu (Huế), lắng nghe những thanh âm rất nhẹ của bước chân thiền sư, và nhất là sau khi đã đọc xong 2 cuốn sách: "Đường xưa mây trắng", "Phép lạ của sự tỉnh thức...".
2. Ở thành phố, hầu hết những đứa trẻ đã bị tước đi chuyện chơi những trò chơi con trẻ chỉ vì... thiếu thời gian.
Ở thành phố, chỉ mất điện 15 phút - nhất là mùa hè - đã thấy vô cùng khó chịu. Phòng chật, người đông, hiệu ứng nhà kính,...
Ở thành phố, một lúc nào đó, bật máy tính lên, bị "rớt mạng", không vào được Yahoo! Messenger, không check được email, người chợt bần thần, chợt cảm thấy thiếu vắng, thấy cô đơn, thấy hụt hẫng, như là bị bỏ rơi, như là bị out khỏi vòng quay của... Trái đất.
Ở thành phố, ngày mỗi ngày, chúng ta bị chi phối lúc nào không hay bởi những cụm từ đại loại như: ăn nhanh, tàu tốc hành, máy bay, nhịp sống số, đường truyền tốc độ cao, điện thoại di động...
3. Cả chị, cả bọn trẻ con thành phố, cả tôi và nhiều người khác nữa có những điểm khác nhau nhưng cũng lại rất giống nhau. Không hiểu sao lúc này, tôi cứ nghĩ rằng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, cơ hội, sự kỳ vọng, những phương tiện hiện đại quấn quanh mình (như laptop, Internet, cầu thang máy, điện thoại di động... vân vân...) đang giam hãm chúng ta trong chiếc lồng ngọt ngào và cô độc có tên "Bận Rộn". Trên Trái đất này, có một thứ mà Thượng đế công bằng với tất cả mọi người, để chúng ta luôn luôn bình đẳng với nhau: Mỗi ngày đều có 24 giờ! Có một điều mà tôi chợt nhận ra từ bè bạn, từ bọn trẻ con, từ 15 phút mất điện, từ chuyện rớt mạng sáng nay... rằng, tất cả là do thói quen, do ta đã tự cho "Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP", cho "điện", cho "mạng" ... những quyền lực quá lớn, để tự ta lại biến mình thành "nô lệ".
Từ nay, tôi sẽ tập ăn chậm để thấy vị ngọt của hạt gạo quê xứ nghèo, tập đi chậm để thấy hai hàng cây bên đường thay lá, tập sống chậm lại để nhận thấy tình đời tình người lấp lóe bên tôi.
Tôi còn rất trẻ. Tôi nghĩ thế có phải tôi đã già? Dẫu có là như thế, tôi vẫn tập để sống chậm, từng ngày