- Vậy là, chúng ta lại chứng kiến sự xuất hiện của "triều đại văn chương" Simenon.
+ Một lần cha tôi nói với tôi: "Trong nghề bút mực, ngoài hai cha con nhà văn Alexander Dumas, không hề có chuyện con cái kế thừa được tài năng của cha mẹ mình". Cha tôi khuyên chúng tôi hãy kiếm một nghề gì đó trong cuộc đời để được sung sướng.
- Một số người coi Simenon là nhà văn vĩ đại. Số khác nói về "dây chuyền sản xuất Simenon".
+ Cha tôi rất khó chịu với những cuộc tranh luận này. Một thời gian ở Pháp ông được coi là nhà tiểu thuyết "sân ga". Ông bị liệt vào hàng những tác giả được mọi người mua sách để giết thời gian trên tàu hỏa. Những kẻ chuộng mốt cho rằng nếu nhà văn bán được nhiều sách thì có nghĩa là nhà văn thương mại, và do đó, nhà văn xấu. Nhưng Simenon đã và đang có hàng triệu độc giả. Nhiều người nhận ra mình trong các nhân vật của ông.
- Chính Simenon khiêm tốn tự coi mình là thợ thủ công...
+ Cha tôi không coi mình là nhà văn. Đối với ông, nhà văn trước hết là một trí thức, nhà tư tưởng, và ông không xếp mình vào hàng ngũ đó. Về mặt này ông không đúng. Ông là con người có tầm văn hóa cao. Cha tôi nói rằng ông tạc những cuốn tiểu thuyết của mình từ khúc gỗ. Vì vậy, ông rất thích quan sát người thợ gốm nặn những đồ vật tuyệt đẹp bằng đất sét.
- Simenon có coi trọng các giải thưởng văn học không? Ông có buồn vì không được trao giải Nobel không?
+ Simenon nói rằng các giải thưởng văn học giống như những chiếc huy chương trao cho các con vật trong các hội chợ. Cha tôi từ chối nhiều giải thưởng văn học và khẳng định rằng ông sẽ từ chối giải Goncourt nếu được phong tặng. Tôi không biết, liệu ông có từ chối giải Nobel không. Đó là một giải thưởng lớn, nhưng cha tôi là một con người phi thường.
- Có tin đồn rằng Simenon thích sống ẩn dật và thậm chí là người yếm thế?
+ Cha tôi nói, khi ông "ở trong tiểu thuyết", đương nhiên ông cần sự yên tĩnh. Nhưng nếu như ông không ngồi bên bàn viết, cửa vào nhà luôn để mở. Tất nhiên, ông không sống cuộc sống của một siêu sao hiện đại. Ông thích ngồi nhâm nhi với một người bạn bác sĩ hơn là có mặt trong bữa tiệc linh đình với hàng trăm thực khách.
- Buộc phải chi phí rất nhiều thứ, phải chăng vì thế Simenon bị mang tiếng là kẻ hà tiện.
+ Những lời chê trách liên quan tới việc cha tôi biết ký những hợp đồng xuất bản béo bở. Ông tiến hành các cuộc thương lượng như một doanh nhân có kinh nghiệm. Hiện nay các nghệ sĩ, họa sĩ và nhà văn có các trợ lý, nhưng cha tôi làm gì có? Mà sách của ông được bán tại 50 nước.
- Simenon có cảm thấy hạnh phúc?
+ Các cuốn sách của cha tôi chứng minh rằng có thể tìm thấy hạnh phúc trong một cái gì nhỏ bé và ở những thời điểm nhất định, chứ không thể lúc nào cũng sống trong trạng thái hạnh phúc êm đềm. Về cuối đời, cha tôi giành được sự tĩnh tâm, mặc dù, tất nhiên suốt đời bố bị dằn vặt nặng nề bởi cái chết của chị gái tôi (con gái của Simenon, Marie-Jo tự sát năm 25 tuổi - TDA). Vâng, thỉnh thoảng tôi thấy cha hạnh phúc. Nhưng trạng thái đó hiếm khi kéo dài được một ngày