Tình yêu đôi lứa mạnh mẽ lắm, nó làm con người ta lướt qua mọi bão bùng, mọi biến cố. Và với các anh - những chiến sĩ cảnh sát biển (CSB), thì tình yêu ấy như mạch nước ngầm dịu êm vỗ về các anh qua ngày rộng tháng dài giữ màu xanh biển đảo. Một sáng tháng 6, chúng tôi ghé thăm các anh, những người chiến sĩ CSB Vùng CSB 3, TP Vũng Tàu khi sóng dữ ở Hoàng Sa vẫn chưa lặng, khi đồng đội các anh vẫn chưa về...
1. Vừa bước xuống cầu cảng, các anh đã trêu chúng tôi: "Ở đây các chiến sĩ đa phần chưa có vợ, em có mối nào thì làm mối với". Chúng tôi biết đó là câu nói đùa nhưng cũng thổ lộ rất thật tâm tình của những người coi "thuyền là nhà, biển đảo là quê hương". Các anh đều rất trẻ. Những chiến sĩ thuộc thế hệ 8x, 9x. Tuổi đôi mươi đẹp rạng ngời, bừng bừng trai tráng, đầy lý tưởng và nhiệt huyết. Cha của Thượng úy Lê Tiến Kim -Thuyền trưởng tàu 4034 - là giảng viên Học viện Hải quân. Mẹ anh vốn là một nữ thanh niên xung phong ở Trường Sơn thời chống Mỹ. Câu răn dạy của ông nội: "Cha chẳng có gì để lại cho con, cha chỉ có thể để lại cho con chút chữ, con cứ cạy chữ mà sống " được cha anh truyền lại cho hai cậu con trai bé bỏng. Anh trai của Lê Tiến Kim thi vào hải quân. Những câu chuyện ở trường học của anh trai đã thôi thúc cậu em Lê Tiến Kim cố gắng phấn đấu cho bằng anh, khám phá bằng hết những điều tuyệt diệu mà cha và anh trai kể về biển.
Lãnh đạo Vùng Cảnh sát biển 3 thăm hỏi một gia đình có chồng đang làm nhiệm vụ tại Hoàng Sa.
Còn Thượng úy Lê Hồng Quân vốn tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Vinh. Nhưng đứng lớp dạy Sử chưa được bao lâu, những ước mơ thời bé có vị mặn từ chiếc áo trắng xanh Quân hít hà mỗi lần sà vào lòng cha giục anh bước vào hàng ngũ của CSB.
Hỏi Thuyền trưởng Lê Tiến Kim rằng anh có vợ chưa, anh cười thật hiền: "Có rồi". "Thế anh mấy cháu rồi ạ?". "Chưa dám có, vì chưa biết bà ngoại cháu là ai". Lúc này chúng tôi mới ớ người ra và anh em trên tàu được một trận cười. Anh gãi đầu vẻ như chuộc tội: "Trên này "phòng không" như anh nhiều lắm. "Mối lái" thì không có, chỉ thấy toàn lái tàu. Đi suốt thì cô nào dám yêu". Những chiến sĩ trẻ vẫn nói về đời độc thân của mình một cách tếu táo như thế.
Một lần các anh hỏi vui những cô gái trong đoàn đến thăm CSB: "Các em thấy tụi anh thế nào, chán lắm phải không?". Một cô gái dịu dàng lắc đầu: "Không đâu ạ, bởi dường như biển làm các anh "mặn" thêm". Vị "mặn" ấy là làn da đen, vẻ rắn rỏi, ánh mắt sáng ngời lý tưởng và tâm hồn bay bổng nặng tình, nặng nghĩa được rèn trong vô vàn gian lao. Yêu cái "mặn" ấy, mà bao người con gái nguyện làm hậu phương vững chắc để các anh yên tâm nơi đầu sóng ngọn gió. Dẫu biết làm vợ các anh là phải chấp nhận thiệt thòi, chấp nhận xa cách, chấp nhận nỗi nhớ vò võ ngóng chờ…
Thuyền trưởng Trương Duy Quý tâm sự rằng cứ vài ba tháng anh mới được lên TP Hồ Chí Minh một lần để thăm vợ con. Ai có vợ con ở gần còn đỡ, chứ xa tít tận ngoài Bắc thì nỗi nhớ thêm cồn cào. Màn hình điện thoại của Thượng tá Đinh Quốc Ruân, Chủ nhiệm Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá Vùng CSB 3 là hình vợ và các con thân yêu. Chẳng phải chỉ riêng anh, các chiến sĩ đã có người yêu hoặc gia đình đều thế. Những đêm giữa biển, không tín hiệu liên lạc, người chiến sĩ khẽ nhìn vào màn hình điện thoại, thấy hình người mình yêu, chợt thấy ấm lòng như người ấy luôn bên anh trên mọi nẻo.
Đêm về khuya, tiễn chúng tôi trên cầu cảng, điện thoại của Thượng tá Đinh Quốc Ruân rung lên hồi chuông dài. "Giờ này vợ gọi đấy". Chẳng biết giọng người phụ nữ Hà Nội ấy ra sao nhưng bên này, chúng tôi nghe những lời ân cần hỏi han, dặn dò của chồng với vợ con đầy trìu mến. Cúp máy, anh Ruân quay sang chúng tôi bảo ngoài ấy đang cúp điện, mấy mẹ con sợ nên gọi điện cho bố để nghe giọng bố mà đỡ sợ bóng tối khi Hà Nội oi nồng. Những cuộc gọi thế này, ngày nào cũng phải mấy bận. Một chiến sĩ khác bảo, vợ anh với anh vẫn thường gọi nhau là "cụ". Hễ điện thoại rung lên là hai bên đầu dây lại vang lên gần như cùng lúc: "Cháu chào cụ ạ". "Chọc nhau vậy thấy đời mới vui".
Các chiến sĩ Vùng Cảnh sát biển 3 sinh hoạt văn nghệ trên boong tàu.
2. Đồng đội các anh đi làm nhiệm vụ ở Hoàng Sa hơn một tháng trên con tàu 8001. Những người vợ ở đất liền vẫn từng ngày, từng giờ nóng lòng mong ngóng tin chồng qua đồng đội, qua chiếc tivi cũ kỹ…Chị Đặng Thị Phương, vợ của Trung úy Ngô Văn Diện, nhân viên pháo thủ trên tàu 8001 vẫn không thôi khóc khi nhắc về chồng. Bởi ngày anh đi, vợ chồng giận nhau, chẳng ai nói với ai lời nào. Giàn giụa trong làn nước mắt nhớ thương hơn là hờn tủi, trách móc, người vợ trẻ kể về cái ngày chồng ra đi: "Hôm ấy anh bảo tôi ra chợ mua 500 bó rau muống để sắp tới đơn vị có nhiệm vụ phải đi xa lâu ngày. Tôi đã quen với những chuyến đi lâu ngày của anh nên không hỏi han nhiều. Tôi đưa rau muống về, anh bảo sao không nhờ người bán nhặt cho. Tôi bảo anh đâu có dặn, bây giờ mình nhặt cũng được mà. Nói qua nói lại một hồi vợ chồng cãi nhau. Tôi tức mình bế con đi chơi, không thèm nấu cơm chiều mặc anh lau quạt một mình. Tối hai mẹ con về thì anh đã vào đơn vị rồi. Trưa hôm sau, anh ghé đưa lương nhưng tôi giận không lấy. Chỉ đến khi mẹ tôi đưa tiền của anh lại cho tôi, nghe mẹ nói thì tôi mới biết anh đi Hoàng Sa".
Chị Phương vội vã gọi điện, nhưng số máy của anh chỉ còn là những tiếng "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" vô hồn. Mặc cho giọng nói khô khan kia lặp đi lặp lại, chị vẫn bấm, ngày nào cũng bấm, biết đâu… Ừ thì, giận thì giận mà thương thì thương. Nghĩa phu thê, giờ chồng đi xa, chị không giúp gì, tự cảm thấy mình vô tâm và thương anh quá đỗi. Ngày nào xem chương trình Ok9cab Link Chính Thức, con gái cũng đưa bàn tay bụ bẫm chỉ lên tivi hỏi: "Ba ở tàu nào hả mẹ?", chị cười tự hào, xoa đầu con bảo ba và đồng đội trên tàu 8001 kìa con.
Hôm sinh nhật con, chị nhận được cuộc điện thoại lạ. Giọng người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trong điện thoại không phải là giọng chồng chị. Anh ta hỏi: "Chị là vợ anh Diện phải không ạ? Anh Diện chuyển lời tới mẹ con chị là anh vẫn khỏe. Anh gửi lời chúc mừng sinh nhật con gái yêu tròn 4 tuổi. Ở nhà mẹ con chị có khỏe không?". Chị mừng run người dù không trực tiếp nghe giọng chồng. Cơn xúc động nghẹn ứ trào lên cổ khiến chị chỉ biết lắp bắp đúng hai câu khi người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bên kia giục: "Chị nói gì với anh ấy thì nói nhanh lên vì chỉ liên lạc được 2 phút thôi". "Dạ, mẹ con em vẫn khỏe, anh đừng lo lắng gì cả cứ yên tâm làm nhiệm vụ". Vậy rồi bên kia chỉ còn tiếng "tút tút".
Hôm theo Thượng tá Lê Văn Thu, Phó chủ nhiệm Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá Vùng CSB 3 và Đại úy Mai Xuân Thuận đến thăm vợ của các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ tại Hoàng Sa, chúng tôi không khỏi bùi ngùi. Mái ấm của họ là những phòng trọ tạm bợ, đơn sơ. Vợ một nách nuôi con nhỏ trong khi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tại trường mầm non tư thục hay may vá thuê không ổn định nên tất cả đều trông chờ vào đồng lương ít ỏi của chồng. Có người vợ mới ốm nghén đã phải tiễn chồng đi Hoàng Sa. Có người vợ sắp đến kỳ vượt cạn phải vò võ một mình trong căn trọ chật hẹp. Hôm nay đây, được đồng đội của chồng đến thăm, các chị mới hay tin của chồng, rằng anh vẫn khỏe. "Anh đừng lo nghĩ gì, hãy yên tâm làm tốt nhiệm vụ, mẹ con em vẫn khỏe và chờ anh về từng ngày". Đó là câu nói mà những người vợ có chồng đi Hoàng Sa đều nhắn nhủ.
Tổ quốc lâm nguy, tình yêu đôi lứa bây giờ đã biến thành tình yêu Tổ quốc