1. Cậu nhóc tên Trần Trọng Trí, ngụ huyện Củ Chi, TP. HCM. Thời điểm Trí gây ra vụ trọng án, cậu vừa đúng 17 tuổi. Nhà Trí nghèo, nên dẫu Trí là cậu con trai út trong nhà, thì Trí vẫn chỉ được học đến lớp 6 rồi thôi. Nghỉ học, Trí ở nhà làm thuê, ai gọi gì làm nấy.
OK9giaitri đăng nhập của Trí được mặc định như những cậu nhóc đang lớn cùng thời OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á ở vùng nửa tỉnh nửa quê như Củ Chi. Nghỉ học thì làm thuê. Sau giờ làm, tụ tập bạn bè chuyện gẫu, tán gái… hay đơn giản chỉ là, gà trống choai háu đá, nhìn ai thấy gai mắt thì đấm vài cái cho đã tay. Đấm xong cười đùa hồng hộc như vừa làm được một chuyện kinh thiên động địa.
Mùng 3 Tết vừa rồi, Trí đang đứng cạnh con đường liên xã cùng đám bạn trong xóm, thì thấy một nhóm thanh niên chạy xe máy ngang qua. Trong nhóm thanh niên này, có Nguyễn Mạnh Luận. Luận điều khiển xe chở theo Nguyễn Văn Quang. Choai choai gặp choai choai, ngó thấy nhóm của Trí, tự dưng Luận vừa nhìn chăm chăm, vừa nẹt pô xe ầm ĩ. Vậy là sinh chuyện.
Cho rằng nhóm Luận muốn khiêu khích, Trí mượn xe gắn máy của một người bạn, đuổi theo để dạy cho “đám bố láo này một bài học”. Đuổi theo xe của Luận được một đoạn, thì xe của Trí hết xăng. Trí tấp vào cây xăng để tiếp nhiên liệu nhằm tiếp tục truy đuổi Luận. Tại cây xăng, khi mở yên xe máy, Trí phát hiện dưới cốp xe có một con dao.
Như là sự sắp đặt một cách ngẫu nhiên nhưng đầy toan tính của định mệnh, khi đổ xăng xong, Trí tiếp tục lao xe về hướng mà nhóm của Luận vừa đi qua. Bất ngờ, Trí phát hiện nhóm của Luận đang tấp vào vệ đường để chờ một người bạn trong nhóm sửa xe. Trí đá chống dựng xe, tay cầm dao lao vào nhóm của Luận.
Thấy Trí có dao, Luận cùng Quang quẳng xe bỏ chạy. Trí đuổi theo và vung dao… Chỉ khi cả Luận và Quang gục xuống, máu loang ướt cả vạt áo thì Trí mới dừng tay. Lợi dụng khi người dân OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á tại khu vực đó hoảng hốt tìm mọi cách sơ cứu cho Luận và Quang, Trí lấy xe bỏ đi.
Trí trả xe cho bạn, nhờ một người bạn khác phi tang con dao là tang chứng của vụ việc, xong về nhà nằm lo lắng. Chiều sâm sẩm, Trí ngóng tin xem Luận và Quang có bị thương nặng không thì nghe bạn bè kể rằng, Luận đã chết tại bệnh viện do mất quá nhiều máu. Còn Quang, đã qua cơn nguy kịch đang nằm điều trị tại bệnh viện. Lúc này, Trí đã biết mình vừa gây nên một vụ việc cực kỳ nghiêm trọng. Ngay lập tức, Trí cởi bỏ cái áo anh hùng thôn để trở lại thân phận cậu nhóc nhà quê mới lớn.
Cậu nhóc len lén về lại nhà, nằm vật ra giường, khóc ri rỉ. Người thân hỏi, cậu nhóc vừa thút thít vừa kể toàn bộ câu chuyện. Sáng hôm sau, người thân của Trí đưa Trí đến Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đầu thú. Trí bị bắt tạm giam để điều tra về hành vi “Giết người” lẫn “Cố ý gây thương tích”.
2. Trí đứng trước tòa, hai tay vặn vào nhau, mắt đỏ hoe: “Dạ, cái chết của anh Luận là do bị cáo gây ra. Suốt nhiều đêm trong trại giam, bị cáo đã suy nghĩ nhưng không thể hiểu được tại sao bị cáo lại làm hành động dại dột đó. Nếu như bị cáo kìm chế được hành vi của mình vào chiều đó, thì giờ này cuộc đời bị cáo đã khác”, Trí nói.
Những biến chuyển tâm lý, trạng thái dằn vặt, hối hận, âu lo… trong bốn bức tường giam đã biến cậu nhóc quê thành con người khác. Tiếc rằng, khi kịp nhận ra hành động đã qua của mình là trẻ con, thì mọi thứ đã quá muộn màng. Trí cầu xin người nhà của Luận và Quang tha thứ. Trí mong được một lần thắp cho Luận nén nhang, như một lời tạ tội. Trí, cho đến thời điểm ấy, vẫn không biết được còn có một bi kịch khác đã diễn ra sau khi Trí phạm tội.
Ngồi trên hàng ghế người thân của bị cáo, cậu ruột của Trí nói vừa đủ nghe: “Trí ơi, ba má con mất hết rồi”. Cậu vừa dứt câu, Trí khụy chân xuống nền căn phòng xử án, khoảnh khắc đó, dường như trong phòng không phát ra bất cứ tiếng động nào, ngoại trừ đôi vai của Trí rung lên bần bật, từng cơn.
Mồng 3 Tết, khi cha mẹ Trí đang ở nhà người quen chúc Tết, nói câu chuyện vui để mong một năm mới an lành thì ông bà nhận được điện thoại báo tin Trí đã thừa nhận: “Con vừa đâm hai thằng kia, không biết sống hay chết”. Nhận được tin, ông bà vội vã từ giã người quen, quay ngược lại về nhà. Đến nhà, nghe Trí kể lại, ông lặng im không nói gì, còn bà mắt đỏ hoe. Cuối cùng, ông quyết định: “Thôi, hôm nay là mồng 3 Tết. Ba cho con ăn bữa cơm tối cùng gia đình, ngủ trong nhà hết đêm nay. Rồi sáng mai, ba đưa con lên OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đầu thú”. Đêm nhọc nhằn trôi qua chậm chạp.
Sáng hôm sau, ông đưa Trí lên Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đầu thú. Trí bị giữ lại để phục vụ điều tra, ông quay về nhà. Sau một đêm, mà ông như người khác. Ông chỉ ngồi lặng im, hai tay ôm đầu, miệng như muốn nói gì, nhưng lại kịp chặn lời.
Vài hôm sau, ông nằm liệt giường. Căn bệnh tim đã không cho phép ông đủ mạnh mẽ để chịu đựng cú sốc do cậu con trai út mang lại. Ông mất, không có cơ hội nhìn Trí lần sau cùng. Ông mất được khoảng 2 tuần, thì đến lượt mẹ Trí đổ bệnh. Nước mắt khóc con lầm lỡ chưa kịp ráo, thì bà lại phải khóc chồng. Hai cú sốc cực lớn của đời người diễn ra trong khoảng thời gian quá ngắn, khiến bà gục ngã hoàn toàn. Tròn một tháng sau ngày ông mất, bà lặng lẽ đi theo…
Người thân thương Trí, nên không báo tin cho cậu biết lúc cậu còn bị tạm giam. Đến khi ở tòa, họ quyết định nói để Trí hay. “Chúng tôi giấu chừng đó thời gian là quá đủ. Trí cũng là một đứa con, nó cần biết về cái chết của cha mẹ mình”, người thân của Trí bảo vậy.
Có lẽ, họ nói cho Trí biết tin dữ vì không chịu được ánh mắt của cậu, lúc cậu nhóc liên tục quay lại nhìn phía sau, như cố tìm xem cha mẹ mình ngồi ở vị trí nào. Thế nhưng, trong câu chuyện buồn này, còn có một bi kịch khác. Bi kịch đến từ phía người nhà của nạn nhân.
3. Mẹ Luận, khóc dấm dứt. Chị kể, Luận có hiếu với cha mẹ lắm. Biết cha mẹ nghèo, nên khi đang học lớp 10, Luận xin chị cho mình được nghỉ học để đi làm thuê. “Mẹ cho con nghỉ học đi, con đi làm được đồng nào, thì cha mẹ đỡ đồng đó, mẹ nha”, Luận khẩn khoản hoài nên chị đồng ý.
Tiền công cho Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm thuê của Luận là 100 nghìn đồng/ngày, Luận giữ lại cho mình 30 nghìn để ăn uống, còn 70 nghìn, Luận đưa hết cho mẹ. “Chiều mà con tui bị đâm chết. Nó có xin tui cho nó đi sinh nhật của bạn. Con đang thanh niên, lại ngàOk986.vip bảo mật SSLt nhứt… Vậy mà, con tui lại bỏ tui mà đi”, chị lại khóc.
Trước khi Luận đi sinh nhật, thương con, chị còn dúi vào tay con ít tiền để có cái vui với bạn bè. Con vừa rời nhà đi được vài tiếng, chị đã nhận được tin con bị đâm phải nhập viện. Đến bệnh viện, lại nghe hung tin con đã tử vong. Còn nỗi đau nào lớn hơn ập đến với chị.
Mà như vậy đã hết đâu. Ngày Luận mất ở bệnh viện, thì cách đó vài ngày thôi, là đúng 100 ngày của cha Luận. Nghĩa là, trong khoảng thời gian mới vừa hơn 3 tháng, chị vừa khóc chồng, lại vừa khóc con. Cảnh nhà từ đây chăn đơn, gối lẻ.
“Những ngày tháng tuyệt vọng đó, tôi không dám ngước mắt nhìn lên bàn thờ. Tôi sợ, tôi không đủ nghị lực, tui sẽ tìm đến cái chết để theo hai cha con thằng Luận. Tui chết rồi, em thằng Luận ai lo”, chị sụt sùi. Niềm hy vọng lớn nhất của chị là cậu con trai duy nhất còn lại.
Mất chồng, chị mất con, nên chị hiểu nỗi đau mà cha mẹ Trí đã phải gánh chịu. Giờ, cha mẹ Trí không còn, chị lại càng hiểu sự mất mát của Trí, của người thân trong gia đình Trí. “Nỗi đau cần phải được khép lại. Nỗi đau càng khơi ra, thì chỉ càng nghiệt ngã cho những người còn sống mà thôi. Các cháu dại quá. Chỉ một phút hiếu thắng, mà đánh mất quá nhiều. Bản thân các cháu khổ, người thân của các cháu có sướng vui gì đâu”, chị nói.
Vị chủ tọa phiên tòa hỏi chị: “Bà có muốn giảm án hay tăng hình phạt đối với kẻ đã sát hại con mình không?”. Chị, một tay kéo áo chùi nước mắt, tay còn lại bưng mặt, đáp khẽ khàng: “Tôi chỉ muốn tòa tuyên án đúng người đúng tội, đúng với Oki9 Sòng bạc trực tuyến. Dù sao, con tôi cũng đã chết rồi, tôi cũng không muốn gây đau khổ thêm cho gia đình bị cáo”.
Giờ nghị án kết thúc, Hội đồng Xét xử nhận định, hành vi của Trí là hết sức dã man, chỉ vì một chút mâu thuẫn nhỏ đã ra tay sát hại một người và làm một người khác bị thương. Với hành động này, cần có một bản án đích đáng mới đủ sức răn đe. Tuy nhiên, tòa cũng xem xét các tình tiết giảm nhẹ như: nhân thân tốt, còn độ tuổi vị thành niên, ra đầu thú, thành khẩn khai báo…
Từ những phân tích này, tòa tuyên phạt gã 16 năm tù giam về hai tội “Giết người” và “Cố ý gây thương tích”.
16 năm dài dằng dặc chắc chắn sẽ trôi qua rất nặng nề trong Trí