Lịch sử văn học từng cho thấy có không ít nhà văn, nhà thơ, ở chỗ này, chỗ khác đã có những lời lẽ tưởng như không được "khiêm tốn" khi đánh giá về mình. Kỳ thực, đó chỉ là sự hãnh diện một cách chính đáng bởi những thành quả Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà họ đã dày công gây dựng được.
Thi hào Nga Puskin, trong một bài thơ viết năm 1836 (một năm trước khi ông mất) có tên gọi "Đài tưởng niệm" đã có những câu thơ tổng kết sự nghiệp của mình, trong đó ông không ngần ngại khẳng định rằng: "Và trên đời dù chỉ còn một thi nhân/ Danh tiếng ta vẫn còn vang vọng mãi".
Văn hào Pháp Víchto Huygô, sau khi hoàn thành bộ tiểu thuyết đồ sộ "Những người khốn khổ", nhìn đống bản thảo la liệt dưới sàn nhà, đã không ngần ngại thốt lên rằng: "Tôi đã hoàn thành xong một trái núi".
Văn hào Nga Lép Tônxtôi, trong một buổi hoàng hôn, khi đọc lại một đoạn tác phẩm "Đức cha Xerghi" của mình, đã không giấu nổi sự xúc động. Ông nhắm mắt, tự buông một câu khen ngợi chính mình: "Lão già viết hay thật, hay thật".
Nhà thơ vĩ đại Nga Maiacốpxki, sinh thời trong nhiều cuộc tranh luận đã tự coi mình là nhà thơ lớn nhất nước Nga thời ấy. Trong một bài thơ, ông xem mình là "thiên tài" và hình dung ra quang cảnh đưa đám mình: "Và mụ góa vinh quang lẽo đẽo sau quan tài/ Mặc tang lễ nghiêm trang mụ cứ khóc vắn dài". Thi sĩ Êxênhin, trong bài thơ gửi mẹ, còn than phiền rằng bà không biết con trai bà là nhà thơ nổi tiếng của nước Nga.
ở Việt Nam ta, Tản Đà cũng là một nhà thơ rất ý thức về tài thơ của mình và không ít lần ông khẳng định điều ấy trên trang viết. Trong bài thơ "Còn chơi", làm một cuộc "tính sổ" với cuộc đời, ông có mấy lời nhắn nhủ hậu thế: "Ức triệu nghìn năm đời nhớ tớ/ Tớ thôi tớ vẫn hãy còn chơi"...