Không phải cho đến khi bị bắt vì tội giết người, Nguyễn Duy Quang, 21 tuổi - sinh viên năm thứ nhất Trường Đại học OK9 đã banh Hà Nội mới thổn thức những câu thơ này trong nhật ký của mình. Nó đã cóp nhặt những câu thơ ấy ở đâu đó để dành tặng người mẹ nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 năm ngoái, không ngờ lại đúng với hoàn cảnh của nó bây giờ. Nhưng không phải do số phận...
Một Quang Tèo "ai - ti"
Ở nhà, bố mẹ, chị gái vẫn âu yếm gọi nó là "Tèo", bạn bè thân cũng vậy, nhưng trên các diễn đàn mạng mà nó tham gia với tư cách admin, nó dùng một cái nick nghe rất hãi hùng "Quangquanquai" (Quang quằn quại). Khi gặp nó ở OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á quận Đống Đa khi mới bị bắt, tôi đã hỏi nó về "ý tưởng" của cái nick này, nó bảo, đơn giản chỉ là những chữ đầu đều vần "Q.", nghe khá vần.
Nhưng cũng có lúc, Quang thích "ký tên": "Quangquaquyet" (Quang quả quyết) hơn trong mỗi comment của mình. Lạ một điều là một thanh niên có thành tích bất hảo từ khi còn nhỏ như Quang, sau rất nhiều những sai lầm thời... mẫu giáo, nó đã kịp tỉnh ngộ và lao vào học với một quyết tâm khó ai bằng.
(Xin nhắc lại là cũng trong nhật ký, nó đã kể lại câu chuyện cuộc đời vào đúng ngày sinh nhật của mình, rằng, nhà nó ở Thái Nguyên, nhưng vì nó nghịch quá, đến nỗi bố mẹ phải chuyển nhà vào Bình Phước những mong với môi trường mới, nó không còn quậy được nữa. Cả trong năm cấp 1 và cấp 2 ở Thái Nguyên, nó đã bị chuyển trường gần chục lần.
Đến khi vào Bình Phước, chỉ đến ngày thứ hai nhập học, nó đã bị đuổi. Nó chán học, định rằng bỏ ngang đi lao động chân tay, nhưng chỉ một năm bỏ trường, nó nhớ các bạn và kịp nhận ra sai lầm của mình, từ đó nó quyết tâm học và 3 năm cấp 3, nó lột xác, trở thành học sinh giỏi và khá, đã từng đoạt giải khuyến khích môn Lý toàn tỉnh.
Kết quả mà cả gia đình nó mong đợi nhất, đó là nó thi đỗ Trường Đại học OK9 đã banh Hà Nội. Bước ngoặt đó khiến gia đình nó lại được về quê Thái Nguyên đoàn tụ, còn chị em Tèo thuê nhà dưới Hà Nội ở để đi học. Chị gái nó đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại một Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức). Quang Tèo có cơ sở để tự hào vì chính nó đã thay đổi suy nghĩ của gia đình, bạn bè về mình. Khỏi phải nói bố mẹ nó đã vui đến mức nào.
Những người bạn trên mạng của nó, cả biết mặt và chưa từng gặp mặt, khi biết tin nó giết chị Nguyễn Thị Ý (quê Nghệ An) tại ngõ 157 phố Chùa Láng, Hà Nội, để cướp tài sản lấy tiền tổ chức sinh nhật cho người yêu, họ đã bàng hoàng, comment những dòng ngạc nhiên, nửa muốn tin, nửa lại không, bởi trong mắt họ, kể cả trong mắt nạn nhân Nguyễn Thị Ý thì "Quang tốt lắm, sống tình cảm, hay giúp đỡ bạn bè, không hiểu sao có lúc nó lại ác thế".
Một bạn có nick "nhochaykhoc" đã băn khoăn khi vào blog của Tèo đọc, và bình luận dưới entry "Có đôi khi ta để cuộc đời vay trước những niềm vui" rằng: "Tại sao một con người như thế này lại có thể giết người nhỉ". Rất nhiều người bạn ảo trên mạng đã từng coi Tèo như một nơi giải đáp các thắc mắc về công nghệ thông tin, bởi thế, trong blog của mình, Tèo có riêng một thư mục "Thủ thuật blog" để giúp bạn bè cách "chèn nhạc vào blog có kèm hiệu ứng flash khi rê chuột xuất hiện trái tim", hoặc "trang trí avatar ở module bình luận nhanh"...
Tèo cũng được bạn bè lớp 12A3 nơi nó học ở Đồng Xoài, Bình Phước yêu quý. Ngược lại, nó cũng dành một phần lớn nhật ký của mình để viết về 12A3. Đó là những ký ức hồn nhiên, sôi nổi của thời áo trắng. Nhìn nó trong những tấm ảnh chụp cùng bạn bè, gương mặt sáng, những dòng chú thích ngộ nghĩnh, tôi lại thấy tiếc cho nó.
Tèo thay đổi nhanh quá, chỉ một năm xuống Hà Nội, gương mặt nó đã phố xá hơn, tóc nó đã đổi kiểu giống mấy gã ca sĩ Hàn Quốc đang làm điên đảo các cô gái tuổi teen. Sự sa đọa của nó đã bắt đầu cho một bi kịch hiện tại mà nó đang phải đối mặt.
Một Quang Tèo si tình và yêu mẹ
Tèo bị bắt khi nó vừa chở người yêu rời sàn nhảy về nhà nghỉ ở quận Long Biên vào lúc 1h sáng. Cô gái này, theo nó kể với tôi là hơn nó 3 tuổi, khá xinh, vừa bảo vệ luận văn tốt nghiệp một trường đại học.
Tính đến ngày 19/5, Quang đã yêu cô gái ấy được 2 tuần 4 ngày, nó đã ghi lại cảm xúc ngày yêu thứ 18 của mình như sau: "Đó là khoảng thời gian em bước vào cuộc sống của anh, bước vào trái tim anh, và đó là ngày anh thấy nhớ và yêu em nhiều nhất. Từ ngày yêu em, yêu cô gái hơn mình 3 tuổi, nhiều người bàn tán, xì xào về anh, bạn bè khuyên nhủ, nói với anh nhiều điều lắm.
Anh đã cố vượt qua tất cả lời bàn tán, bỏ ngoài tai tất cả lời khuyên, dù biết trong số ấy có những lời khuyên rất đúng, bạn bè khuyên anh rằng, nên biết từ bỏ thứ quý giá hiện đang có thì sau này đó là điều quý giá với mình. Em có hiểu câu nói đó không? Anh không phân vân vì tuổi tác, không phân vân vì quá khứ, nhưng anh phân vân về tương lai của chúng mình.
Ở cái tuổi của anh, yêu chưa phải là một thứ gì đó quá ràng buộc. Còn với em, một người con gái 23 tuổi đã cần phải có một chỗ dựa thật vững chắc, một người đảm bảo cho em về tương lai. Còn anh, thằng sinh viên còn chưa tự lo cho bản thân mình được, huống chi em muốn anh đảm bảo về một tương lai chỉ có anh và em.
Anh đã nghĩ cả đêm, nghĩ cả ngày hôm sau, anh sợ sau này, có thể khi đó em đã 25, 26 tuổi hoặc nhiều hơn thế, mà tình yêu trong anh nguội dần đi, thì em sẽ ra sao. Ở cái tuổi đấy, em còn tự tin để đi tìm kiếm một tình yêu mới. Vì thế anh quyết định dừng ở đây, mới chỉ 2 tuần + 5 ngày thôi em ạ.
Khoảng thời gian ngắn đấy chắc chưa làm em yêu anh đến mức không thể giũ bỏ đâu. Anh đã nói "mình dừng ở đây em nhé", em đã khóc, em đã khóc thật, anh không nghĩ đến viễn cảnh đó, nhưng đó là sự thật. Em ôm anh và khóc, nhưng rồi em quá mạnh mẽ, em nói em sẽ không giữ lại anh vì anh đã không thuộc về em nữa.
Lúc đó anh thật đau lòng, anh không còn thuộc về em nữa ư? Có gì khó khăn bằng việc nói lời chia tay trong khi tình yêu trong anh vẫn còn, thế nên anh đã phân vân rất lâu. Nếu em thật mạnh mẽ như chính con người của mình, lúc đó em không khóc trước anh thì có lẽ mọi chuyện đã chính thức chấm dứt ở đấy, chúng ta đã chính thức chấm hết.
Nhưng em đã rơi lệ. Và điều kì diệu gì đó đã khiến mọi việc không kết thúc một cách chóng vánh như thế, anh sẽ nói với em sau nhé...". "Điều kì diệu" ấy có lẽ chỉ có nó biết, nhưng giờ thì chắc Tèo hiểu rằng, nó đã không còn cơ hội để nói với người yêu về điều kì diệu ấy.
Ai cũng nhận xét Tèo giàu tình cảm. Trên tuyến xe buýt số 26, nó đã gặp một cô gái và những giọt mồ hôi trên má cô đã khiến nó thương cảm, muốn được chở che cho cô, đó là những cảm xúc đến rất tự nhiên mà chỉ những người có tâm hồn mới dễ mủi lòng, bật lên cảm xúc ấy.
Ngày 8-3, nó đã viết những lời yêu thương nhất gửi đến mẹ và nó khuyên bạn bè vào ngày 8-3 nên "ngồi nhổ tóc bạc rồi thủ thỉ với mẹ, hay dành trọn buổi sáng chủ nhật cùng mẹ đi chợ và chuẩn bị những món ăn thật ngon vào cuối tuần dành cho cả nhà" và "hãy cho mẹ thấy cậu con trai đã lớn và biết quan tâm đến mẹ như thế nào rồi nhé!". Còn trong ngày 20-10 năm ngoái, nó đã tự hào hỏi mẹ: "Mẹ đã thấy thằng Tèo của mẹ trưởng thành chưa?".
Nó đã chia sẻ tình cảm của mình với mẹ trong blog như sau: "Chẳng phải bỗng nhiên Tèo viết entry này gửi đến người mẹ của mình, một phần là ngày 20-10 cũng sắp đến nhưng không phải chỉ 20-10 mà Tèo của chúng ta mới dành hết tình cảm cho mẹ mình. Người mẹ như một tượng đài vĩnh cửu trong lòng những đứa con và con xin dành hết tình cảm cho người mẹ yêu thương của mình qua những dòng viết này. Biết rằng con trai luôn khó thể hiện tình cảm với mẹ trong cuộc sống nhưng... con yêu mẹ... và mãi mãi yêu mẹ".
Còn nữa, nó còn tự tay trang trí một tấm thiệp chúc mừng mẹ với hình trái tim và tấm ảnh của nó bên cạnh dòng chữ "Mom - All my love". Hẳn, Tèo cũng thầm hiểu rằng, mẹ nó đã từng tự hào về nó lắm. Một bài thơ nó sưu tầm được dành tặng mẹ, không ngờ có lúc lại đúng với cuộc đời nó bây giờ: "... Từ tháng Giêng ngày buồn qua tháng Chạp/ Có ngày nào mẹ không nhớ thương con/ Có những đau thương những nỗi u buồn/ Nước mắt mẹ chảy dài theo năm tháng/ Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng/ Suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi/ Con lớn khôn rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi/ Bảy tám đứa con như đàn chim bạt gió... Mẹ ơi, chiều nay gió bấc thổi từng cơn/ Con muốn viết cả tấm lòng về mẹ".
Đừng đổ lỗi cho tình yêu nhé, vì tình yêu không phải là những bữa ăn ngon, những chai rượu tây, những đêm vui vẻ ở vũ trường như mày nghĩ đâu. Chỉ là tại mày thôi, thằng con trai nông nổi, không kiên gan được trước cám dỗ của thói sống vật chất xa hoa. Muốn nói gì với mẹ lúc này không, Tèo ơi!