Những dấu chân huyền thoại...

Đang ở thân phận bốn chân, loài người đứng dậy đi bằng hai chân. Đó là một bước văn minh nhảy vọt. Từ đó “chân” đi vào ký ức nhân loại như là một trong những khái niệm thiêng liêng nhất. “Chân” là sức mạnh vô biên mà đến nay ý nghĩa vẫn hiện ra trong kho từ vựng, như “bước chân vạn dặm”, “đôi hài vạn dặm”, “bước dài như gió”...
  • “Gót chân Achilles” của Trung Quốc ở châu Phi
  • Gót chân Asin của các đế chế tình báo
  • Gọt chân cho vừa giày?

Thần thoại Hy Lạp – La Mã kể dũng sỹ Asin mình đồng da sắt, gươm chém vào gươm mẻ, tên bắn vào tên gẫy. Asin trở thành bất tử. Chàng đánh đâu thắng đấy. Dù đội quân chàng có yếu đến đâu, bị thua liểng xiểng nhưng có chàng ra trận thì quân đối phương tự nhiên tan rã. 

Nhưng rồi kẻ thù cũng tìm ra điểm yếu chí tử ở chàng. Lần ấy tướng giặc đánh nhau rồi giả vờ thua, bay lên trời chạy trốn. Asin hăm hở đuổi theo. Chàng bay lên không trung... Ở dưới đất, những mũi tên độc của đối phương cũng bay lên nhằm vào gót chân chàng... Chàng Asin dũng mãnh tử trận trong đâu đớn, quằn quại... 

Tại chàng chủ quan đã đành, cũng còn là tại những bà mụ ngày trước, khi chàng sinh ra đã cầm lấy hai cổ chân chàng nhúng xuống dòng sông thiêng. Ai được tắm ở dòng sông này sẽ có sức mạnh vô địch, thân thể sẽ cứng như kim loại và sẽ bất tử. Nhưng các bà mụ quên nhúng đôi gót chân người anh hùng tương lai...

Từ đó nhân loại có cụm từ “gót chân Asin” để chỉ điểm yếu chết người của bất kỳ ai!

Bức điêu khắc Buddhapada (dấu chân của Đức Phật).
Bức điêu khắc Buddhapada (dấu chân của Đức Phật).

Nhưng với người Việt ta thì khái niệm “chân” từ nghĩa ban đầu là chỉ bộ phận cơ thể tiếp xúc với đất có tác dụng đưa cơ thể di chuyển, hoạt động, thành nghĩa chỉ cả con người. Đến nay người ta vẫn nói: “Anh ta có chân trong Hội đồng quản trị đấy!”. Mấy tay say chơi tổ tôm, còn thiếu người bèn mời chào: “Làm một chân đi...”. Một cô gái kênh kiệu quát chàng trai si tình: “Sao cứ theo gót người ta mãi thế!”...Thì ra tiếng Việt mình “bão táp” thật!

Trong từ vựng tiếng Việt hình tượng “chân” còn là để nói thay cho người. Chúc lên đường may mắn, mạnh khỏe, vượt mọi trở ngại thì dùng “Chân cứng đá mềm”, “Chân đồng vai sắt”. Để chỉ hình ảnh hoành tráng, vĩ đại, thì “Đầu đội trời, chân đạp đất”. Để chỉ hoàn cảnh vất vả: “Chân lấm tay bùn”; hoàn cảnh son rỗi thì “Chân không mình rồi”...

Trong câu văn hiện đại người ta vẫn lấy “bàn chân”, “dấu chân”, “vết chân” làm hoán dụ thay thế cho con người, như nói “Dấu chân anh ta in khắp các châu lục” thì phải hiểu: anh ta đã đi (Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá) khắp thế giới! Như vậy “dấu/bàn/vết chân” còn được hiểu như một quá trình trưởng thành. 

Hiểu theo nghĩa này thì ngay tên gọi tiểu thuyết “Dấu chân người lính” của Nguyễn Minh Châu đã nói lên cả một quá trình chiến đấu qua nhiều không thời gian của nhân vật... Tương tự tên bài hát “Vết chân tròn trên cát” của Trần Tiến rất đáng phân tích. Vết chân người bình thường không bao giờ “tròn” nhưng vì là thương binh cụt chân, phải đi nạng. Lại đi trên cát mềm xốp,  bị lún sâu xuống nên càng vất vả...

Như vậy, người Việt rất coi trọng bàn chân, gót chân. Thậm chí cực đoan: “Người xinh đôi gót cũng xinh/ Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn”. Nhưng chưa bằng gót chân, bàn chân cô Tấm. Cô đi hội nhưng vì làm rơi chiếc hài để vua nhặt được. Vua quả quyết hài đẹp thế thì dứt khoát chân phải đẹp bèn ra chiếu dụ bất kể ai là đàn bà hễ ướm vừa hài vua sẽ lấy làm vợ. Dĩ nhiên là chỉ có Tấm đi vừa. 

Thì ra ở cổ tích biểu hiện của người đẹp trước hết là đẹp ở bàn chân, gót chân. Nhất là cái đẹp của gót chân. Đó chính là sự thách thức với cái lam lũ vất vả suốt ngày lội bùn nên dân gian lấy cái gót chân làm đối tượng mỹ cảm - một biểu hiện của sự lạc quan vượt lên trên hiện thực. 

Nhạc sỹ An Thuyên có câu thật hay, rất truyền thống: “Và người con gái tôi yêu nơi làng quê/ Có ai ngờ chân lấm bùn mà tôi ngỡ gót chân tiên …” (“Ca dao em và tôi”). Chữ “ngỡ” đưa “tôi” từ thế giới thực (lấm bùn) đến thế giới “tiên” (gót chân tiên). Cái hài ôm gót chân nên, rất đúng với tư duy cổ tích, hài đẹp tức là chân đẹp. Chân đẹp tức người đẹp...! 

Chung quanh hình tượng cái “gót chân” thôi, ta vẫn thấy cụ Nguyễn Du tả sao mà tài thế: “Kiều từ trở gót trướng hoa”; “Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mé tường”; “Gót tiên phút đã thoát vòng trần ai”... Thì ra “gót” chân còn biểu trưng cho cả một thân phận, một số phận cuộc đời, một tương lai...

Nhưng ở thần thoại “Thánh Gióng” còn ly kỳ hơn. Mẹ Thánh Gióng một hôm đi làm vườn, thấy một vết chân rất lớn, Bà liền ướm thử chân mình... Về nhà, Bà tự nhiên mang thai mà đẻ ra Gióng…

Không chỉ ở ta, trong văn học dân gian thế giới có hẳn cả một môtip “ướm vết chân lạ rất to rồi sinh con”.

Rìu gót chân vuông – hình tượng độc đáo của văn hóa Đông Sơn.
Rìu gót chân vuông – hình tượng độc đáo của văn hóa Đông Sơn.

Thần thoại Trung Hoa có truyện “Mẹ thần kê Hậu Tắc” kể bà Khương Nguyên một lần ra ngoài đồng, tương tự như Mẹ Gióng cũng “giẫm vào vết chân một ông khổng lồ” rồi sau đó đẻ ra thần Hậu Tắc. Nhờ vậy mà lớn lên thần có sức khỏe vô địch, can đảm vững vàng như núi, mạnh mẽ “như một ông khổng lồ”. 

Có điểm chung về môtip “mang thai vì giẫm vào vết chân” được bắt gặp trong nhiều huyền thoại về thần linh hay các đấng anh hùng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 vĩ đại. Như chuyện bà Hoa Tư, vợ Đế Cốc, giẫm lên vết chân của Lôi Thần mà đẻ ra Phục Hy – một anh hùng văn hóa Trung Hoa thời tối cổ. Trong chùm về thần thoại Tản Viên của ta có truyện Bà Đinh Thị Hoa (tục gọi bà Đen), vốn là một trinh nữ, một lần đi cấy, “giẫm phải vết chân rất to” mà mang thai 14 tháng rồi sinh ra một con trai đặt tên là Nguyễn Tuấn, sau này là thần núi Tản Viên...

Như vậy môtip “giẫm vào vết chân to rồi mang thai” gắn liền với tín ngưỡng phồn thực. Nhưng tại sao lại là “bàn chân khổng lồ”? Đây chỉ là một cách lý giải:

Đang ở thân phận bốn chân, loài người đứng dậy đi bằng hai chân. Đó là một bước văn minh nhảy vọt. Từ đó “chân” đi vào ký ức nhân loại như là một trong những khái niệm thiêng liêng nhất. “Chân” là sức mạnh vô biên mà đến nay ý nghĩa vẫn hiện ra trong kho từ vựng, như “bước chân vạn dặm”, “đôi hài vạn dặm”, “bước dài như gió”... 

Nhưng nghĩa ẩn dụ nguyên ủy ban đầu thì “chân” tái sinh sự sống, đúng hơn là kiến tạo cuộc sống mới. Thế là theo lẽ tự nhiên, “chân” như một linga thần thánh lớn lao kết hợp yoni mặt đất hiền lành, thuần hậu, vĩ đại để đẻ ra những đứa con thần thoại (Phục Hy, Thánh Gióng, Tản Viên...)!?

Không ngẫu nhiên, các tôn giáo lớn đều có biểu trưng “dấu chân” của riêng họ. Theo truyền thuyết Phật giáo, trước khi viên tịch, Đức Phật đi đến Kushinara và đứng trên một tảng đá, quay mặt về phương Nam. Từ đó hậu thế được Đức Phật lưu lại dấu chân của Người hằn vào mặt đá. Tất nhiên, các tín đồ phải “vĩnh cửu hóa” dấu chân này nên mới xuất hiện bức phù điêu khắc dấu chân Phật có hình bánh xe pháp luân. Hơn thế, dấu chân Đức Phật còn được khắc vào đá (ở Bodhgaya).

Với đạo Công giáo thì sau lễ Chúa Giêsu phục sinh là lễ Chúa Giêsu lên trời. Truyền thuyết kể trên đồi Oliu ngày xưa (nằm cạnh thành Giêsurusalem), trong thời Cựu ước là một thánh địa, trên đó có nhà nguyện kính Chúa Giêsu lên trời. Đến thời Trung cổ dấu bàn chân Chúa Giêsu được chạm khắc trên nền nhà để kỷ niệm kính nhớ Chúa từ nơi đây đặt bàn chân trở về lên trời!

Thế nên “dấu chân” đi vào phong tục mọi nơi như là đương nhiên vậy. Tục cổ truyền của người Nga, khi làm lễ thành hôn tại nhà thờ thì cô dâu bắt buộc“đặt một chân” lên chiếc thảm đỏ, nơi làm lễ tuyên thệ với ý nghĩa từ giờ phút này cô sẽ là “bà chủ” của một gia đình, dĩ nhiên trong đó có người chồng mình. Người Thái Tây Bắc ở ta cũng có tục tương tự. Khi cô dâu “giẫm vết chân” lên (sàn) nhà chồng, người ta phải làm lễ “trình diện” thành viên mới với gia đình (người sống), gia tiên (ông bà tổ tiên), gia thần (các thần, có nơi gọi ma) nhà chồng.

Nói về huyền thoại thì cũng nên nói đến “phản huyền thoại” như là một đối cực trong sự thống nhất. Có lẽ xuất phát từ sự coi trọng bàn chân một cách thái quá mà Ok9 cab trò chơi casino phổ biến Trung Quốc thời trước quan niệm một cách lệch lạc: phụ nữ càng có bàn chân nhỏ thì càng đẹp. Thế là có cái tục bó chân dã man (được miêu tả sinh động trong “Gót sen ba tấc” của Phùng Ký Tài - Phạm Tú Châu dịch). 

Để chiều những Ok986 vip Thiên đường trò chơi ích kỷ chuộng “tam thốn kim liên” (gót sen ba tấc), nhiều phụ nữ phải bó chân 3 tấc (8,6cm). Mới 4-9 tuổi, các bé gái phải cắt móng chân thật ngắn, ngâm chân vào nước thảo mộc pha máu động vật (để tránh nhiễm trùng) rồi bó chặt bằng vải, 4 ngón chân bẻ quặt vào lòng bàn chân. Vải được tháo ra định kỳ để rửa và xoa bóp. 

Mỗi lần bó lại, băng vải sẽ được quấn chặt hơn. Các ngón chân bị nén chặt đến nỗi có khi bị gãy xương... Dĩ nhiên, người phụ nữ đi lại sẽ rất khó khăn. Chịu đau đớn để có bàn chân “nhỏ nhắn” thì dễ lấy được chồng giàu, và chồng mới yêu... Thật là hủ tục phi nhân tính!

Nguyễn Thanh Tú

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Từ xưa đến nay, cảm giác cô đơn luôn hiện hữu trong thơ như một nguồn cảm hứng của các thi nhân. Có một số độc giả yêu thơ hỏi tôi: “Sự cô đơn trong thơ tình yêu có những dạng thức nào?”. Theo tôi trong thơ tình yêu truyền thống, cô đơn thường được hiểu như trạng thái tâm lý phát sinh từ chia lìa, xa cách hoặc khát vọng không thành.

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Ở Hoàng Thế Sinh, điều gây ấn tượng không nằm ở danh xưng, mà ở một phẩm chất lặng lẽ: sự tử tế. Sự tử tế ấy không cần tuyên bố, không cần phô bày, nhưng hiện diện trong cách sống, cách đối đãi và thấm dần vào từng trang viết. Nó tạo nên một nền đạo đức âm thầm nhưng bền bỉ, giúp văn chương của ông không trượt vào cảm tính dễ dãi, cũng không rơi vào sự lạnh lẽo của quan sát thuần túy.

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Trong các nhà thơ Việt đương đại, Lê Vĩnh Tài (SN 1966, hội viên Hội Văn nghệ Đắk Lắk, đã in 6 tập thơ và trường ca) là một gương mặt tạo được dấu ấn riêng bởi một kiểu viết giàu tính thể nghiệm hậu hiện đại, dữ dội trong liên tưởng, phức hợp trong giọng điệu, và đặc biệt là có ý thức rất rõ về việc làm mới thi pháp thơ.

Một giọng thơ nặng ân tình

Một giọng thơ nặng ân tình

Phó giáo sư - Tiến sĩ - Nhà lý luận phê bình văn học Ngô Văn Giá đã viết rất chân thành: “Ở chốn Kinh Bắc hiện nay, Tô Hoàn vẫn là một nhà thơ có uy tín, có vị trí trên văn đàn, có đóng góp vào OK9giaitri đăng nhập thơ ca Việt Nam đương đại”.

Phận liễu xưa nay...

Phận liễu xưa nay...

Nguyễn Thị Lê Na đã cùng với phái yếu, phái đẹp tích cực góp công vào kiến thiết một dòng văn chương mang gương mặt nữ trên văn đàn Việt Nam đương đại.