Ông lặp đi lặp lại nhiều lần như thế. Cho đến một lúc, từ miệng ông bất chợt phát lên những tiếng kêu sảng khoái, bấy giờ mới là lúc ông chịu ngồi vào bàn. Cứ thế, mạch văn như thể được khơi thông. Nó ào ạt tuôn ra như thác lũ, khiến có lúc nhà văn ghi không kịp…
Đại văn hào Pháp Victor Hugo, trong thời gian sắp hoàn thành bộ tiểu thuyết "Những người khốn khổ", để đúng kế hoạch đặt ra với một nhà xuất bản, ông đã tự giam mình trong phòng. Để việc "tự giam" này đạt hiệu quả, ông cắt một nửa tóc trên đầu, và cạo một nửa bộ râu. Ông viết trong tình cảnh "bộ dạng chẳng giống ai" như vậy nhiều ngày liền. Cho đến khi râu tóc mọc lại thì cũng vừa lúc bộ sách hoàn thành.
Văn hào Nga Nikola Gogol thời trẻ có thói quen viết như thể bị trời hành. Ông cứ đứng viết trên một chiếc bàn nghiêng. Và chỉ trong tư thế ấy, ông dường như mới thấy mạch văn… trôi chảy.
Nhà văn Nga Paustovsky khi viết thường rất thích sử dụng máy chữ. Ông rất hạn chế viết tay. Ông cũng không thích lưu bản thảo như một thứ kỷ niệm. Khi tác phẩm được in ra rồi, ông cho hủy những bản thảo có dấu chữa lem nhem. Ông muốn trước mắt ông chỉ là hiện thân của vẻ đẹp hoàn mỹ, không tì vết.
Văn hào Trung Quốc Lỗ Tấn là người nổi tiếng viết nhanh. Hầu như không bao giờ ông làm dàn bài trước khi bắt tay vào viết một tác phẩm. Ông nghĩ kỹ trong óc và khi viết ra, câu văn đã khá hoàn chỉnh. Nhìn bản thảo của Lỗ Tấn, ta không thấy ông gạch xóa cả đoạn mà chỉ thấy ông sửa chữa chút ít ở phần câu, chữ. Lỗ Tấn thường viết về đêm và khi viết, bao giờ ông cũng chuẩn bị bàn ghế một cách kỹ lưỡng, sao cho mặt bàn luôn vừa với tầm tay. Điều này giúp cho nhà văn, mặc dù viết liên tục trong nhiều năm song lưng không bị còng như một số nhà văn khác.
Lão Xá - một nhà văn cùng quốc tịch với Lỗ Tấn thì lại luôn đặt kế hoạch cho mình mỗi ngày phải viết được từ hai đến ba nghìn chữ. Kế hoạch đầy "tham vọng" đã đẩy nhà văn vào tình huống căng thẳng, khiến ông hết đứng lại ngồi, quay sang uống trà, lau bàn, rồi cầm bút viết. Khi tắt hứng, ông quay ra tưới hoa, ngắm tranh, sau lại quay vào viết. Những lúc như vậy, mặt ông trông lầm lì, rất dễ sợ. Ông dặn vợ: "Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu thấy anh không nói gì, ấy không phải anh giận em đâu, mà là anh đang tập trung cho việc viết. Những lúc như thế đừng dại bắt chuyện với anh. Sẽ không cậy được ở miệng anh một lời nào đâu"