Trải qua hàng mấy chục năm máu lửa, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao ta giờ đã yên bình và có nhiều đổi thay. Sự nghiệp chăm sóc, bảo vệ trẻ em ngày càng được nâng cao. Tuy nhiên đây đó, trên nhiều góc độ cuộc sống, ta vẫn bắt gặp những cảnh huống làm chúng ta đau lòng. Như vừa qua, vụ việc cháu Hào Anh ở ấp Phú Hiệp, xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau bị vợ chồng chủ trại tôm giống đánh đập, hành hạ dã man nhiều tháng trời khiến dư luận vô cùng bức xúc.
Cũng tương tự trường hợp Hào Anh, không ít các em bé ở độ tuổi được nuông chiều đã phải chia sẻ cùng bố mẹ nỗi nhọc nhằn cơm áo trên đời, nhiều khi phải tự làm mà nuôi thân, tách khỏi bố mẹ, không phải "như búp trên cành" nữa mà như... lá trên đường vậy!
Mới cách đây ít năm thôi, tôi cùng một số người ở cơ quan rủ nhau đi hội Lim. Tiếng những đôi trai gái hát đối trên đồi sao mà tình tứ, mặn nồng, quyến rũ. Chỉ buồn là dọc đường đến đó, sao mà nhiều trẻ em ăn mày ăn xin đến thế. Những đứa trẻ chỉ chừng lên năm, lên sáu, thậm chí có đứa chỉ lên bốn lũ lượt nằm phơi bụng tròn ủng quả bí ngô suốt dọc đường lên đồi (trên ấy có chùa và tổ chức hát hội).
Bọn trẻ - chắc hẳn được chỉ đạo bởi những ông bố bà mẹ lẩn khuất đây đó giả đò nằm im, nhắm nghiền mắt, cái mũ rách nát dùng để hứng tiền đặt bên cạnh đầu. Tuy làm bộ vậy, nhưng thi thoảng đứa nọ đứa kia ngoắc ngón chân sang nhau, bấu nhau. Đến khi phát hiện thấy mình bị "lộ", chúng vội lấy hai tay che mặt, bịt kín con mắt. Tất nhiên, những khách đi qua ai cũng biết rõ. Thì nhìn kia, lấp ló sau những ngón tay bé xíu là những con mắt đang len lén quan sát. Chao ôi, sao mà tội quá! Trẻ con ở đâu cũng không giấu được sự hồn nhiên, ngờ nghệch. Mấy người chúng tôi ai nấy đều bần thần sờ túi, móc tiền thả xuống chiếc mũ của những đứa bé tội nghiệp. Chợt một người ở đoàn nào đó lên tiếng:
- Cho bọn này tiền làm gì, tiền có được vào tay chúng nó đâu. Vào tay mấy thằng bố con mẹ chúng nó cả thôi. Thật khốn nạn, ai lại đầy đọa con mình như thế cơ chứ!
Một lần khác, có dịp đi công tác các tỉnh phía Nam, đến đoạn đường cua dẫn vào một khu di tích, nơi có những chiếc biển chỉ dẫn "đường cứu nạn", chúng tôi lại bắt gặp một đám trẻ lau nhau ngồi bên vệ đường, phía mép vực. Hễ thấy bóng ôtô là chúng giơ mũ giơ nón nhao ra. Cổ nhân từng nói: Lên được đến đỉnh núi thường có hai loài: đại bàng và ốc sên. Ở đây, trên con đường hẹp quanh co giữa một bên là vực thẳm, bên là núi cao, chỉ có những chiếc ôtô và những đứa trẻ ăn xin. Anh chàng lái xe dày dạn đường trường của cơ quan tôi, mặc dù mắt vẫn dán vào đoạn đường cua trước mặt, thủng thỉnh nói:
- Đường đi căng thẳng thế này, ai điên rồ mà dừng xe lại cho tiền tụi này. Nhỡ không nhanh va phải xe đi ngược lại thì toi mạng.
Đến đây, anh cung cấp thêm một chi tiết:
- Ấy thế mà chỉ cần xin được vài ngàn là bố mẹ chúng có thể bắt chúng lêu bêu ra đây cả ngày!
Thật là: Những điều trông thấy mà đau đớn lòng! Hiện nay, theo các báo cáo sơ bộ thì số trẻ em nghèo lang thang cơ nhỡ của chúng ta còn tương đối nhiều. OK9giaitri nền tảng giải trí online cùng nhiều tổ chức nhân đạo đã và đang thực hiện nhiều biện pháp giải quyết, giúp đỡ một phần. Tuy nhiên, theo tôi, chúng ta nên đẩy mạnh hơn nữa các chiến dịch quyên góp dưới nhiều hình thức để giúp đỡ trẻ em. Người Việt