Một lần, đến thăm nhà người bạn, tôi thấy anh hì hụi tẩy uế những vết loằng ngoằng ở bức tường trước cổng. Thấy tôi, anh vội phân giải:
- Ông ạ, ngẫm ra thật cũng khổ! Ai lại nhà cửa khang trang, quét vôi sạch sẽ, thế mà trước cổng rặt những là "Cấm đái bậy", "Cấm ỉa bậy" to lù lù, cứ như "biểu ngữ" chào đón mọi người, trông sao tiện... Khốn nỗi, không thế thì chúng nó cứ "tương" bậy vào. Chả là đây lại là góc kín mà. Khổ thế!
Nói rồi, anh lại tiếp tục Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Chữ nào tẩy được thì chẳng nói làm gì, còn không được thì anh điền thêm dấu, thêm nét cho nó thành ra... chữ khác.
Thật ra, đây cũng không phải chỉ là nỗi bực bội của riêng anh. Gần như ở khắp nơi, chúng ta đều dễ dàng có thể nhìn thấy những dòng chữ "nhắc nhở" như vậy (thì nó cũng cốt để cho ta nhìn thấy đó thôi). Mà thật tình, sự ý tứ của dân mình thế nào mà ngay cả những nơi nườm nượp người qua lại như khu vực Bờ Hồ, hoặc một di tích quan trọng giữa lòng thủ đô, vậy mà người ta cũng phải có những dòng chữ như trên, kẻo không thì...
Chả thế mà có lần tôi chứng kiến cảnh một người nước ngoài, sau khi tỉ mỉ xem những dòng chữ cổ ở một bức tường của một di tích nọ, thì bắt gặp dòng chữ "nhắc nhở" mọi người cấm tiểu tiện bậy nói trên, ông ta vội chun mũi bỏ đi. Không biết ông ta nghĩ gì!
Liên hệ với việc có một số tờ báo, khi phê phán một hình ảnh dung tục nào đó, lại cho in chềnh ềnh hình ảnh ấy trên báo. Mới ngán thay cho cái sự "nhắc nhở" kỳ quặc