Cuốn "Bốn mùa lịch thiên nhiên" với những trang viết đặc sắc về thiên nhiên Nga đã được dịch in ở ta từ nhiều năm trước. Câu chuyện kể sau đây cho thấy Prishvin là người có lối sống rất gần gũi với thôn dân, và ông đã biết lắng nghe, biết chưng cất thành những yếu tố làm phong phú thêm cho trang viết của mình.
Lần ấy, Prishvin gặp một chú bé chăn bò. Biết ông là một nhà văn, chú bé dõng dạc nhận định:
- Nếu thực sự bác viết văn thì có lẽ bác toàn bịa cả.
- Không phải toàn bịa đâu - Nhà văn trả lời - Nhưng của đáng tội cũng có bịa tí ti đấy.
- Cháu mà viết ấy à, cháu sẽ viết rất tuyệt!
- Viết đúng y như thật vậy?
- Hoàn toàn đúng như thật. Giả dụ, nếu cháu viết về đêm, cháu sẽ viết đêm trôi trên đầm lầy như thế nào. Ví dụ: cháu sẽ viết như thế này: Đêm! Một bụi cây to thực là to bên cạnh hồ nước. Cháu ngồi dưới bụi cây, còn lũ vịt con thì cứ vít, vít, vít...
- Ồ thế rồi sao nữa - Nhà văn hỏi - Cháu muốn tả đêm cơ mà?
Thằng bé bây giờ đang rút ra một thứ nhạc cụ làm bằng sừng bò và bắt đầu khoét lỗ, nghe vậy nhạc nhiên.
- Thì cháu đã tả xong rồi mà - Thằng bé trả lời - Hoàn toàn đúng sự thực. Một bụi cây to! Cháu ngồi dưới bụi cây, còn lũ vịt con thì cứ suốt đêm kêu vít, vít, vít...
- Thế thì ngắn quá - Prishvin nói.
- Sao vậy, "ngắn" à? - Chú bé chăn bò ngạc nhiên - Suốt đêm chúng nó kêu vít, vít...
Hiểu rõ câu chuyện chú bé kể, nhà văn thích thú thốt lên:
- Hay quá.
- Không đến nỗi tồi bác ạ - Chú bé chăn bò tự tin trả lời.
Câu chuyện trên đã được Prishvin đưa vào truyện ngắn "Người sáng tác". Người ta có thể bắt gặp trong tác phẩm của Prishvin nhiều điều kỳ thú ông "học" được ở cuộc sống như thế