1. Tháng mưa, vài năm trước. Tôi nhận điện thoại từ một người bạn, bạn nói với tôi bạn biết chuyện một sản phụ phải cầm con mới sinh để đổi lấy 10 triệu đồng nhằm thanh toán tiền viện phí. Tất nhiên, trước một thông tin như vậy thì không nhà báo nào để bỏ sót.
Sau bài viết đầu tiên của tôi in trên Chuyên đề ANTG Tuần, sản phụ đã chuộc được con về. Rồi rất nhiền khoản tiền đóng góp của quý bạn đọc giúp đỡ cho sản phụ. Một vài Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức cũng gọi điện thoại đến tòa soạn, ngỏ ý muốn nhận cả vợ chồng sản phụ vào làm trong công ty hoặc xí nghiệp do họ đang làm chủ.
Những chi tiết vụn vặt tôi không kể lại, bởi tôi đã kể rất chi tiết trong hai bài viết năm ấy. Nhưng, có thứ ám ảnh tôi khủng khiếp khi tôi ngồi tiếp chuyện với sản phụ đó chính là khoảng áo ướt đẫm vì sữa chảy của sản phụ. Đó là chi tiết rất tế nhị, hơn một lần tôi nhắc sản phụ, “Liệu em có thể cài áo khoác lại không?”.
Tôi không có ý gì khác, chỉ là tôi không thể chịu đựng được cảm giác xót xa khi nghĩ về đứa trẻ đang bị chia cắt với mẹ. Tôi cũng không thể chịu đựng cảm giác tủi phận của sản phụ khi nhìn vào điều đang hiện hữu trước mắt tôi.
Tôi đã có gia đình, tôi đã có hai con trai. Tôi biết khi bị căng tức sữa, sản phụ sẽ đau đớn như thế nào. Tôi cũng biết cả sự thiêng liêng thuộc về thiên tính, hễ con khóc là mẹ chảy sữa. Thế nên, tôi hiểu những gì mà sản phụ đang phải chịu đựng.
Vài tháng trước, tại quận 7, TP. HCM xảy ra vụ việc chấn động dư luận. Một sản phụ bị bắt mất con vừa mới sinh.
Chị, tuổi đã gần 40. Đứa bé là con đầu lòng của chị với người chồng sau. Chị đen nhẻm, cơ cực. Chị khóc suốt, vừa khóc vừa xếp lại những cái bao tay bé bé, vớ chân bé bé, cái áo bé bé, cái tã vải be bé… những thứ mà chị đã chuẩn bị để chào đón con mình. Thế nhưng, con chị đã bị một phụ nữ khác cướp khỏi tay chị.
May mắn là, bằng trách nhiệm của mình, các cán bộ điều tra viên OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á quận 7 đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm của vụ bắt cóc ấy. Đó là một cô gái. Cô gái khi tiếp xúc với chúng tôi, cô gái liên tiếp tự đập đầu vào bàn, xem đó như là cách biểu thị sự hối hận của mình. Tôi hỏi vài câu, tránh những điều liên quan đến nghiệp vụ cơ quan điều tra. Đại khái, cô gái nói cô gái cướp trẻ sơ sinh là vì cô gái không sinh con được, nếu không sinh được con thì chồng sẽ bỏ, gia đình chồng sẽ đuổi ra khỏi nhà. Gần như, đó là một kịch bản thường được những đối tượng bắt cóc trẻ sơ sinh sử dụng chung. Điều tra viên bảo với tôi rằng, “Còn nhiều thứ phức tạp phía sau vụ án này, nhà báo cứ kiên nhẫn chờ”.
Hơn một tháng trôi qua, Cơ quan Điều tra đã chính thức kết luận vụ bắt cóc trẻ sơ sinh tại Bệnh viện Quận 7 chính là do những đối tượng chuyên nghiệp thực hiện. Các đối tượng này thường trà trộn vào khoa sản của những bệnh viện để tìm cách tiếp cận với sản phụ và chờ cơ hội. Tiếp đến, lợi dụng sự lơ là của sản phụ lẫn người nhà cũng như đội ngũ bảo vệ của bệnh viện, những đối tượng này sẽ ra tay cướp mất trẻ để bán cho những người có nhu cầu.
Trong rất nhiều những đối tượng phạm tội, thì đây là loại đối tượng tôi ghét cay ghét đắng. Với tôi, không gì lại dã man hơn chuyện chia cách tình mẫu tử của người khác chỉ vì một ít tiền được chi trả.
Đối với tôi, con cái là tất cả những gì trong OK9giaitri đăng nhập này mà tôi may mắn có được. Không gì có thể so sánh, không gì có thể đánh đổi. Đồng ý là ít nhiều trong OK9giaitri đăng nhập này, cũng có những đứa trẻ bị sinh ra ngoài ý muốn. Đớn đau thay sự chối bỏ và đớn đau thay những cá nhân là người lớn nhưng lại ích kỷ. Cứ đổ vấy sự khó khăn cho con trẻ.
2. Trở lại chuyện người đàn bà với bản án 12 năm tù giam. Sau khi có với người chồng đầu tiên hai con chung, người đàn bà trở về quê. Quê của người đàn bà này ở huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai. Người đàn bà cùng tỉnh với tôi, huyện nằm giáp cạnh huyện của tôi.
Về quê, người đàn bà không chịu nổi lời xì xầm của láng giềng nên bỏ sang Trung Quốc. Tất nhiên, sang bên đấy người đàn bà lấy chồng. Chồng của người đàn bà cũng nghèo xơ xác, mấy năm lấy nhau không có con, tình cảnh của người đàn bà hoàn toàn lâm vào bế tắc. Chồng sắp chán vợ, gia đình chồng xa gần mắng con dâu.
Lúc này, người đàn bà ở Trung Quốc cũng tương đối lâu, đủ để hiểu tiếng phổ thông ít nhiều. Thông qua những cuộc trò chuyện với những người phụ nữ khác trong thôn, người đàn bà biết được rằng có những già giàu ở Phúc Kiến muốn mua trẻ em Việt Nam để làm con nuôi với giá tiền từ 20 nghìn cho đến 30 nghìn Nhân dân tệ, tương đương khoảng 60 triệu cho đến 100 triệu VNĐ.
Nghe được chuyện này, người đàn bà nhanh chóng nảy sinh một kế hoạch. Người đàn bà xin phép gia đình chồng cho về Việt Nam thăm gia đình, gia đình chồng đồng ý với điều kiện người đàn bà phải để con trai lại Trung Quốc để làm tin.
Về đến Việt Nam, sau khi thăm gia đình, người đàn bà tìm đến Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) để thực hiện kế hoạch do chính mình tự vạch ra. Nhưng bệnh viện kiểm tra người ra vào rất gắt gao. Ngay cổng bệnh viện có thanh chắn tự động để bảo vệ bệnh viện kiểm tra người ra vào, đặc biệt, là đối với những cá nhân mà bảo vệ bệnh viện nghi ngờ. Việc ẵm trẻ sơ sinh ra khỏi bệnh viện cũng được kiểm soát rất gắt gao. Con trai thứ hai của tôi sinh ở đây vào dịp Tết Nguyên Đán vừa qua, và những ngày ở bệnh viện chăm sóc vợ con tôi thấy được điều đó.
Thế nên, nhiều ngày lân la ở bệnh viện nhưng người đàn bà vẫn không thể nào thực hiện được hành vi bắt cóc trẻ con của mình. Sau này, khai nhận tại Cơ quan Điều tra, người đàn bà nói: “Tôi tìm đến bệnh viện Từ Dũ với ý định mua con của sản phụ nào đó, rồi mang sang Trung Quốc bán kiếm lời. Nhưng vì không mua được nên tôi làm liều”.
Người đàn bà làm liều như thế nào?
Cậu nhóc 4 tuổi theo mẹ vào bệnh viện để chờ mẹ sinh em. Mẹ của cậu nhóc nằm ở phòng chờ sinh, người nhà tất bật lo cho sản phụ nên cậu nhóc ra khỏi phòng lúc nào không hay. Thấy cậu nhóc đang thơ thẩn trước hành lang bệnh viện, người đàn bà vội vàng tiến lại và hứa hẹn: “Theo cô đi, cô cho cháu đi chơi nhiều nơi vui lắm”. Cậu nhóc nghe vậy, đi theo người đàn bà.
Người đàn bà đưa cậu nhóc ra Bến xe Miền Đông, mua vé rồi vội vàng lên xe khách với ý định sẽ đi ngược ra Bến xe Giáp Bát (Hà Nội). Từ đây, người đàn bà sẽ đưa cậu nhóc sang Trung Quốc để bán. Trước khi lên xe, cậu nhóc được người đàn bà mua cho nhiều đồ chơi và quần áo mới.
Thông tin về việc cậu bé mất tích được trình báo đến Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á. Đó là một vụ trọng án. Nên ngay khi nhận được tin báo, các trinh sát đã nhận được lệnh tỏa đi khắp các bến xe, cung đường để tìm kiếm cậu nhóc. Đồng thời, những biện pháp phối hợp nghiệp vụ giữa OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á các tỉnh thành cũng nhanh chóng được triển khai.
Khi chiếc xe khách chở người đàn bà đến địa phận huyện Phú Xuyên, Thủ đô Hà Nội thì bị Tổ tuần tra đón lõng và bắt giữ.
3. Tuần rồi, Tòa án Nhân dân TP. HCM đã mở phiên xét xử về hành vi của người đàn bà. Người đàn bà có khai, người đàn bà có lúc đã kiếm được một thai phụ đồng ý bán con sau khi sinh. Tuy nhiên, sau đó sản phụ đã từ chối vì không thể nào giao con cho bà được vì tình mẫu tử. Thất vọng và không muốn lần về Việt Nam trở thành công dã tràng, nên người đàn bà đã thực hiện hành vi trên.
Riêng tôi, tôi không bao giờ tha thứ cho hành vi của người đàn bà. Như tôi đã nói, tôi cực kỳ ghét những cá nhân vì món lợi của mình mà khiến huyết thống chia lìa. Nghĩ đến cảnh cậu nhóc con người đàn bà đang ngóng mẹ ở tận Phúc Kiến (Trung Quốc), trong khi mẹ lại đang nhận án tù ở Việt Nam, khiến tôi cảm thấy rất đau lòng.
Giá mà trước khi thực hiện hành vi bắt cóc cậu nhóc, người đàn bà ấy một lần tự vấn “Nếu có ai đó bắt cóc con mình, mình sẽ đau khổ như thế nào?”, thì chắc hẳn bi kịch đã không xảy ra. Người đàn bà có tên Nguyễn Thị Ngọc Hương.
Đáng tiếc biết bao, khi mà chúng ta đều không thể tư duy ngược lại thời gian. Vậy nên, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy luận thì có lúc cũng là cách để biết cảm thông với nhau hơn. Có cảm thông nhau thì hành vi dự tính thực hiện mới được điều chỉnh theo chiều hướng tích cực