Người đàn bà ra tòa, với vẻ mặt tiều tụy. Bà đối diện với tội danh “Làm nhục người khác”. Người đàn bà ấy, năm nay 43 tuổi, ngụ tại Bình Dương. Người bị bà làm nhục, cũng là một phụ nữ, năm nay chị 41 tuổi, cũng ở Bình Dương. Trước khi xảy ra cơ sự này, họ là hàng xóm láng giềng của nhau, nhà này cách nhà kia chừng mươi mét đường.
Một tháng cách đây ít lâu, trên mạng Internet xuất hiện đoạn clip ghi lại cảnh, một người đàn bà cùng con trai hành hung, nhục mạ người phụ nữ khác. Lý do, ghen…
Ngay lập tức, đoạn clip ấy khiến dư luận xôn xao. Và hôm nay, người đàn bà đứng trước tòa, vì bà chính là một trong những nhân vật chính của đoạn clip đó với vai trò chủ động.
1. Người đàn bà lập gia đình đã được 20 năm, giữa bà và người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bà yêu thương có 3 người con chung. Cậu nhóc đầu năm nay 15 tuổi. Cậu nhóc, chính là người đã phụ mẹ hành hạ người phụ nữ kia trong đoạn clip ấy.
Hai mươi năm, một chặng đường hôn nhân rất dài. Hai mươi năm, đủ để nói câu: “Không yêu thì còn nợ, không thương thì còn nghĩa”. Hai mươi năm chồng vợ, hai mươi năm chiếu chăn, hai mươi năm mùi mồ hôi của người này ám ảnh giấc mơ của người kia, hai mươi năm ra vào chạm mặt… Hỏi làm sao không nhớ không thương.
Vậy đó, mà người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ấy lại muốn dùng dằng. Cạnh nhà vợ chồng ông bà, là nhà của người phụ nữ ấy.
Người phụ nữ ly hôn với chồng, ở vậy nuôi con. Ban đầu là ngó nghiêng, về sau sinh tình cảm. Ông giúp người phụ nữ cái này, đỡ đần cái kia… Tình là thứ mà người ta không giấu được. Mà giữa bà và người phụ nữ kia từng là bạn bè thân thiết.
Chuyện như cây kim trong túi áo, cẩn thận cách mấy thì cũng đâm vào thịt da. Bà hỏi ông, có chuyện ông tòm tem với bà kia hay không?. Ông lắc đầu chối quầy quậy. Còn thương, nên bà im.
Mãi rồi, bà cũng phải phản ứng. Bà năn nỉ ông, rồi bà lấy cái chết ra để giữ chân ông. Ông nghe, ông thấy hết, nhưng ông lờ đi. Duyên tình nó vậy, không bùa mê mà như bùa mê, không thuốc lú mà như thuốc lú. Nhỡ chạm vào rồi, muốn dứt ra không biết dứt làm sao, muốn buông không biết buông làm sao… Tự dưng, tôi nhớ hai câu thơ của cố nhà thơ Đồng Đức Bốn (một nhà thơ tôi rất ngưỡng mộ), Cánh hoa sắc một lưỡi dao/ Vì yêu tôi cứ cầm vào như không. Yêu đương là vậy đó, chỉ biết tình thôi, xá gì chuyện khác. Người đang yêu, mà trời có sập xuống, mà đất có tan đi, mà họ hàng thân thiết, bố mẹ chị em có chắp tay cản ngăn, có nước mắt chì chiết thì cũng một mực Chàng ơi, cho thiếp theo cùng/ Đắng cay thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam.
Cùng đường, bà nhờ đến tổ khu phố can thiệp. Bà con ở cùng khu phố thấy cảnh yêu đương ngang trái này từ lâu, lập tức tổ chức họp để hàn gắn hôn nhân giúp ông bà..
Ông nói tỉnh queo trước mặt mọi người trong buổi hàn gắn hôn nhân, đại khái: “Ờ, là tui có tình cảm với cô ấy mười năm rồi. Mấy cô bác anh chị có nói sao thì nói, chứ tui cũng không bỏ cô ấy được đâu, vì tui thương cô ấy thiệt. Tui có lỗi với vợ tui, nhưng tình cảm khó mà xét lắm”.
Sau buổi gàn gắn bất thành đó, bà có ý định sẽ thôi nhờ đoàn thể tổ chức hay gì gì để cứu vãn hôn nhân. Bà quyết định tự mình ra tay để giành lại hạnh phúc cho bà với sự giúp sức của cậu con trai lớn.
Một chiều, bà với con trai rình sẵn ngoài đường, đợi người phụ nữ kia điều khiển xe gắn máy đi làm ca đêm là “nợ nần trả hết một lần cho xong”. Vừa thấy chị, bà với con trai nhào ra, miệng mắng, tay tát, chân đá... Theo tường trình tại Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á của người phụ nữ ấy, thì “Tôi chạy xe máy đi làm, vừa rời khỏi nhà được khoảng 50m thì bị hai mẹ con bà ta chặn đường rồi lao vào nắm tóc, đánh đập tôi tới tấp. Bà bốc cát dụi vào mặt tôi, sau đó con trai bà đã khống chế tôi, để bà xé rách hết bộ đồ tôi đang mặc trên người. Mặc dù tôi van xin nhưng mẹ con bà không buông tha, bà còn bảo con bà chụp hình để phát tán vào công ty, mục đích làm nhục tôi”.
Chịu trận đòn tình ấy không đau, nỗi đau nhất của chị là bị phát tán hình ảnh lên mạng. Đã có một cơn sóng của dư luận ập vào cả hai phía… Một đằng, nhiếc mắng hành động của hai mẹ con bà, bênh vực chị. Đằng còn lại, tỏ ra đồng cảm với nỗi uất ức của hai mẹ con bà, nhiếc mắng chị. Chị nghỉ làm, con cái thôi học tạm thời vì xấu hổ. Còn mẹ con bà, bị mời lên Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á lấy lời khai.
Chỉ còn lại người Ok986 vip Thiên đường trò chơi là căn nguyên của mọi sự…
2. Ông nói với bà: “Thôi, mình ly dị đi. Nhục nhã vậy đủ rồi”. Tuổi ông 50, tuổi bà 43... Tóc hoa râm trên đầu, dắt díu ra tòa ly dị. Rời tòa về, cảm thấy có lỗi, bà cùng ba người con dọn ra ở nhà trọ, ông ở lại một mình trong căn nhà xưa. Chẳng bao giờ ông bước đến nơi vợ con mình ở trọ, lòng ông đã muốn tuyệt giao. Nhiều lần lắm, bà xin ông nghĩ lại. Không đáp từ, ông chỉ lắc đầu.
Trước khi xảy ra vụ việc ầm ĩ đó, bà làm công nhân. Sau, bà nghỉ làm. Bà cũng không còn mặt mũi nào nhìn đồng nghiệp, nên thôi. Nghỉ việc, OK9giaitri đăng nhập khó khăn quá nên bà xin đi làm lại. Đi làm lại vài hôm, người ta xì xầm hoài chuyện cũ, lại nghỉ. Cậu nhóc theo bà đi đánh ghen hôm nào cũng nghỉ học hẳn, đi phụ bán cà phê cho chủ, tự dưng trở thành lao động chính trong nhà.
Trước ngày Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Dương mở phiên xét xử bà, ông vì sức khỏe suy yếu nên nhập viện. Cơn chấn động tinh thần đã khiến ông kiệt sức. Mấy đêm liền, ngang nhà xưa thấy đèn đóm tắt ngấm, bà lo ông xảy ra chuyện gì không hay. Dò hỏi hàng xóm mãi, bà biết ông nhập viện. Đợi cậu con trai lớn đi làm về, bà cùng các con vào thăm ông. Bao nhiêu năm sống với nhau, bà biết hết những chứng bệnh của chồng. Bà muốn được chăm sóc ông, ông nhẹ nhàng từ chối.
Nghĩ mãi, cuối cùng bà đề nghị, ông có cách nào tác động để phía bên kia (tức là người phụ nữ kia) làm đơn bãi nại cho bà không. Bà sợ, bà phải đi tù, thì ai chăm con, ai lo lắng cho bọn trẻ. Ông lặng im, không nói gì. Bà không phải nói điều này một lần, bà nói đến hai lần. Hai lần bà nói, hai lần ông lặng im. Mãi sau có người hỏi, ông mới trả lời: “Cứ để hội phụ nữ và hàng xóm giúp. Mọi chuyện cứ để Oki9 Sòng bạc trực tuyến giải quyết, tôi không dám can thiệp”.
Không còn gì nữa, hoàn toàn không còn gì nữa..
Ngày bà ra tòa, ông có đi xe ôm đến dự. Khuôn mặt không biểu lộ trạng thái cảm xúc gì. Bà đứng trước vành móng ngựa, tòa hỏi gì đều thành thật khai báo, bà không đôi chối, không viện dẫn lý do... Phiên tòa diễn ra vẻn vẹn chỉ độ 30 phút.
Viện Kiểm sát đề nghị mức án từ 6 đến 9 tháng tù giam đối với bà. Giờ nghị án kết thúc, Hội đồng xét xử nhận định, hành vi của bà là đặc biệt nghiêm trọng, gây mất trật tự tại địa phương. Tuy nhiên, cũng cần xem xét các tình tiết giảm nhẹ như lần đầu phạm tội, thành khẩn khi báo, hối lỗi, gia đình khó khăn, giữa ông chồng bà và người phụ nữ kia cũng có quan hệ tình cảm dẫn đến sự bức xúc của bà… Do đó, tòa quyết định tuyên phạt bà 6 tháng tù giam và phải bồi thường hơn 23 triệu đồng.
Bà nhận bản án, nói trong nước mắt: “Tui biết mình có lỗi, bị phạt bao nhiêu năm cũng được, nhưng chỉ mong tại ngoại, lao động nuôi con. Nếu tui ngồi tù thì ai sẽ nuôi ba đứa nó. Riêng tiền bồi thường, tui sẽ trả dần từng tháng”.
Bà chưa bị bắt giam sau phiên sơ thẩm, bà cũng đã có đơn xin phúc thẩm. Một vị luật sư có uy tín ở TP.HCM, sau khi nhận được tin đã đứng ra hứa bào chữa miễn phí giúp bà ở phiên phúc thẩm.
Tan tòa, thấy ông đang đứng ở khuôn viên tòa án, bà tất tả chạy đến, năn nỉ: “Ông lên xe, tui đưa ông về lại bệnh viện”. Ông gạt: “Tui tự đến được, tự về được. Bà không phải lo cho tui”. Dứt câu, ông gọi xe ôm. Người xe ôm đã chở ông từ bệnh viện đến tòa. “Ông còn giận tui sao ông?”, bà khóc. “Tui không giận gì bà hết, chỉ là... Mà thôi, tui với bà bây giờ bình thường như bao người”. Ông trả lời trước khi lên xe ôm bỏ đi.
Đó mới chính là bản án đớn đau nhất mà bà phải nhận lãnh. Bà không còn gì cho bà hết. Người Ok986 vip Thiên đường trò chơi bà yêu thương nhất đã cự tuyệt bà, những đứa con không hy vọng vào tương lai…
Người phụ nữ bị bà đánh ghen, nói với cánh phóng viên rằng, “Chuyện bồi thường không quan trọng. Quan trọng là tui muốn bả phải ngồi tù cho chừa thói côn đồ ra”.
Có đáng không(?!). Yêu đương chưa bao giờ có lỗi, chỉ có người khiến yêu đương phát sinh mới khiến chữ yêu nhuốm màu sắc muộn phiền.
Mà có đáng không… Mọi thứ có đáng diễn ra theo chiều hướng tơi bời như thế này không. Tôi cũng không đoan chắc mình sẽ có câu trả lời xác đáng.
Tình cảm cá nhân mà, ai sở hữu thì mình biết thôi. Có điều, nếu là tôi chắc tôi sẽ biết giới hạn để quay về.
Mãi cho đến thời điểm này, tôi vẫn chưa nghe thấy bà nói bất cứ câu nào trách móc hay đổ thừa ông.
Bà lẳng lặng nhận hết những không may số phận vào mình, như là một sự hiển nhiên của OK9giaitri đăng nhập này dành cho bà.
Thôi, nói tên bà để làm gì... Bấy nhiêu là đã đủ buồn bã quá rồi