Tuấn Dương vốn là diễn viên của Đoàn kịch OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân nhưng lại xuất hiện dày đặc trên sóng truyền hình với những tiểu phẩm hài và thường xuyên được các đạo diễn "chấm" vào vai nông dân, trưởng thôn, hoặc gã chồng... sợ vợ trong các bộ phim nổi tiếng đã phát sóng như: "Đất và người", "Làng ven đô", "Chuyện đã qua", "Lều chõng", "Lập trình trái tim"...
- Thưa nghệ sĩ Tuấn Dương, có lẽ anh là một trong những nghệ sĩ khó đoán biết tuổi tác vì sở hữu gương mặt trẻ trung cùng năm tháng. Với anh, lý do tại đâu?
+ Tôi trẻ hơn tuổi là vì không mấy khi phải nhọc tâm suy nghĩ tới những điều ngoài tầm tay của mình. Tôi sống khá thanh thản với nghề, với đời, với chính tôi. Qua những vai hài, có vẻ như tôi được nhiều người nhớ đến vì mình đã trót khoác một chiếc áo của một người luôn mang lại tiếng cười cho mọi người, bởi thế, trong đời thường cũng khó mà nghiêm khắc quá mức được. Tính tôi luôn ngại làm người khác bị tổn thương, cho nên, tôi luôn muốn mình ở mức dễ chịu nhất trong một cuộc gặp gỡ. Tuy nhiên, cái thiệt của một diễn viên hài đó là sự ghi nhận trong nghề không được "chính thống" như những vai chính diện. Thực tế, vai hài thường không thể là một vai xuyên suốt từ đầu đến cuối, mà chỉ như một món "điểm tâm" làm nhẹ bớt sự khô khan, sự nặng nề của mỗi vở diễn, mỗi bộ phim. Nói gì thì nói, dù bất luận là thiệt hơn thế nào, với tôi, mỗi vai diễn là một sự nỗ lực không ngừng. Dù ngắn dù dài, thì cũng với gương mặt mình, tôi luôn cố gắng để không bị nhàm.
- Anh từng có một vai diễn nổi đình đám trong những năm 89-90 là Xuân tóc đỏ trong vở kịch "Số đỏ", dựa theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Phải chăng, chất hài anh có sau này được bắt nguồn từ vai diễn ấy?
+ Có lẽ vậy. Chỗ này xin nói dài dòng một chút: Tôi đến với nghề diễn viên như là một cơ duyên. Bởi vì, trước khi nộp đơn thi vào học tại Khoa Văn hóa quần chúng (Trường Đại học Văn hóa Hà Nội), tôi đang công tác tại Cục Quân y. Vào trường, may mắn tôi có một người thầy giỏi là thầy Hoàng Quang Thiện, một người đã dìu dắt tôi từ những ngày đầu tiên bước vào trường. Ngay ở thời chúng tôi, ra trường, tìm được một cơ quan nhận mình về cũng là rất khó. Trong thời gian thử việc, tôi phải đi dạy nhảy ở các Nhà Văn hóa, Cung Văn hóa ở Hà Nội. Một lần, vừa dạy nhảy xong, tôi lang thang đến các lớp kịch để xem thì thấy đoàn kịch đang tập vở "Số đỏ" và chưa tìm được ai vào vai nhân vật Xuân tóc đỏ. Tôi đã thử vai và không ngờ mình lại diễn hợp đến thế. Sau này, vở kịch đã được đưa đi lưu diễn nhiều nơi trong nước, đã nhận được sự tán dương của khán giả. Chúng tôi đã có một thời kỳ sống trong ánh hào quang thực sự của sân khấu.
Tôi vẫn còn nhớ, trong vở kịch có một cảnh, chàng Xuân tóc đỏ bế bà Phó Đoan (do Ngọc Dậu đóng) vào trong phòng, nhưng hồi đó, tôi thì nhỏ con còn nghệ sĩ Ngọc Dậu thì hơi to béo nên được một vài đêm thì tôi bị… đuối sức và để tuột bà Phó Đoan xuống đất. Ngay lúc đó, chị Ngọc Dậu nhanh ý diễn luôn cảnh ngược lại: Chính bà Phó Đoan bế Xuân tóc đỏ vào phòng vừa bế vừa nói: "Thôi, để tôi bế cậu!". Vậy là khán giả được trận cười no nê. Cũng từ hôm đó, Đoàn quyết định thay đổi cảnh ấy luôn trong kịch bản.
- Có lẽ bởi vì anh là một người chuyên đảm trách các vai hài, vai ông chồng luôn… sợ vợ, nên ít người nghĩ rằng anh là người có nhiều năm trong quân ngũ và trước khi nghỉ hưu là một chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á với cấp hàm Thượng tá?
+ Có một câu chuyện mà đến giờ tôi vẫn nhớ dù đã diễn ra khá lâu rồi. Lần đó, Đoàn kịch OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân đi biểu diễn ở một đơn vị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh. Vở diễn được một phần ba thì mới có vai diễn của tôi. Khi tôi ra sân khấu, ở dưới có mấy anh lính trẻ nói rõ to: "Ô, bỏ mẹ, ông này là… OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á à?". Tôi về Đoàn kịch OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân ngay từ thời kỳ đầu tiên, tham gia cùng đoàn hàng chục vở diễn như "Thằng Mẫn tóc nâu", "Đám cưới trong đêm mưa", "Quả báo", "Khoảnh khắc", "Tình xưa", "Đối đầu"… Thực tế thì với tôi, các vai mang tính hài hước không có nhiều đất diễn, vì thường là các vai ngắn. Dù thế, mỗi khi xuất hiện dù với chỉ một câu nói thôi, thì câu nói đó cũng phải gây cười. Chẳng hạn, khi Ban chuyên án đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 thì anh lính (là tôi) phát biểu một câu thật thà đến mức… buồn cười và khiến cho câu chuyện bớt căng thẳng! Bởi vai diễn của mình chỉ xuất hiện rất ngắn nên tôi luôn cố gắng tìm những điểm mạnh của mình trong vai diễn đó, về ngoại hình, cách ăn mặc, hóa trang, kể cả cách đi lại trên sân khấu để khán giả có ấn tượng.
- Sau này, khi anh tham gia vào lĩnh vực phim truyền hình, anh nổi lên là một diễn viên hài trong chương trình "Gặp nhau cuối tuần" cũng như trong các vai nông dân. Trong số hàng chục bộ phim đã tham gia, anh tâm đắc với vai diễn nào nhất?
+ Nhiều người cho rằng, tôi có chất hài… từ cái nhìn đầu tiên, khi nói chuyện thì âm điệu của mình đã củng cố thêm cho… cái mặt nên thường được các đạo diễn chọn vào những vai sợ vợ, hèn hoặc lép vế nhưng vẫn muốn lấn lướt dù không thành. Có một vai đã khá lâu rồi là vai anh Tơ ăn trộm bò trong phim "Những mảnh đời ngang trái" (đạo diễn Vũ Châu) là một vai tôi được khán giả nhớ đến nhiều. Câu chuyện kể về anh Tơ vì vợ không sinh được con trai nên suốt ngày uống rượu. Có lần uống say quá, anh bị kẻ xấu rủ đi ăn trộm bò. Anh Tơ được giao đứng ngoài canh để mấy tên kia vào chuồng trộm bò, giết thịt mang đi bán. Khi chúng đi rồi, anh Tơ được giao nhiệm vụ ở lại đào hố lấp bộ lòng xuống đất. Vì say rượu quá cho nên chưa lấp xong thì anh đã nằm ngủ luôn ngay bên cạnh. Sáng ra, anh bị phát hiện và bị bắt. Sau này anh đã ăn năn hối cải và làm lại cuộc đời.
Khi bộ phim ấy phát trên truyền hình, đoàn chúng tôi đang đi diễn trong Tp HCM ra thì gặp lụt tại miền Trung, phải nghỉ lại. Vì nhiều người xem phim đó trên truyền hình rồi nên có một đám trẻ đi ngang qua chỉ vào tôi bảo: "Thằng trộm bò kìa!". Cả đoàn cứ ngớ người ra vì không ai hiểu, chỉ một mình tôi hiểu! Có một lần khác, tôi được mời vào vai đại ca Hưng Đại bàng trong phim Cảnh sát hình sự "Đường về hang ổ". Định từ chối vì dáng người tôi nhỏ con, cái mặt lại không… đểu, không ác và cả đời chỉ đóng vai Trưởng thôn, Trưởng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã… chứ mấy khi đóng "đại ca", nhưng đạo diễn vẫn không thay đổi ý định. Đó cũng là vai thành công với màn ném lựu đạn… như thật! Anh em ngạc nhiên vì tôi chưa thể hiện loại vai này bao giờ, nhưng đó là do những tháng năm mình đã được học, được rèn luyện trong quân đội.
Gần đây, tôi vào vai ông bán bánh mì trong phim "Tin vào điều không thể" (đạo diễn Đỗ Chí Hướng và Vũ Hồng Sơn). Để bộ phim thành công, đạo diễn đã dựng cả một cửa hàng bán bánh mì với đủ biển báo, nồi niêu, bát đũa và mua rất nhiều bánh mì về bày ở tủ. Có nhiều khách hàng không biết đang quay phim nên dựng xe vào để ăn quà. Khi họ ngồi vào bàn đàng hoàng, nhìn xung quanh thấy bao nhiêu người ngồi nhưng chẳng ai ăn cả, họ hỏi ra thì biết là đang đóng phim. Vậy là ai nấy vui vẻ chào ra về.
- Anh là một diễn viên hài, luôn chọc cười khán giả, song, nếu nói thật lòng, có bao giờ anh cảm thấy… cô đơn?
+ Ai cũng có một khoảng lặng của riêng mình. Tôi cũng không phải là một ngoại lệ. Trong cuộc sống riêng tôi là người khá muộn màng về đường vợ con nên cho đến ngoài năm mươi tuổi mới tìm được một người vợ về cùng xây tổ ấm. Những người diễn viên thế hệ chúng tôi làm nghề và yêu nghề vô điều kiện, nên cứ theo đuổi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mà không bao giờ nghĩ quá nhiều đến vật chất. Nhìn lại, vèo một cái đã chạm đến tuổi già mà mình vẫn chưa có một gia sản gì đáng giá trong tay. Có lúc tôi cũng chạnh lòng thương cho chính mình, nhưng biết sao được, đó là số phận rồi. Cũng không vì thế mà tiếng cười của mình bớt đi sự thoải mái. Đến nỗi, bạn bè tôi, cuộc nào cũng muốn tôi góp mặt vì tôi là người luôn biết làm bạn mình vui và luôn cười như thể cuộc đời chẳng có gì đáng phải buồn cả. Bởi thế mà bạn bè đôi khi vẫn nói một câu rất động viên: Cười như Tuấn Dương ấy!
- Xin cảm ơn anh!