Mùi phố... rồi mưa xuân

Mùa dài ly cách. Người ta cứ bứt rứt vì những chuyện không đâu. Một người bạn cũ chat qua mạng nói, tôi nhớ Hà Nội quá mà chưa trở lại được. Anh từng dành cả tuổi trẻ để sống và học hành ở đây. Tôi hỏi, bạn nhớ cái gì nhất? Anh nghĩ chốc lát rồi trả lời: mùi phố.

  • Cổ tích mùa xuân
  • Hôm nay “Mùa xuân chín” thật rồi

Ừ nhỉ! Mùi phố! Mỗi vùng đất đều có mùi của riêng mình. Và một nơi như Hà Nội thì hẳn phố cũng có mùi gì đặc sắc chứ. Tôi đã để hồn mình lang thang ngoài phố, vượt qua những dải băng nilon vàng đang niêm phong nhiều con phố Hà Nội. Cứ thế lang thang.

Bắt đầu là ban mai. Này là hơi sương lạnh ngai ngái mùi đêm còn sót lại. Này là mùi khói bếp than tổ ong của đôi vợ chồng già bán hàng nước chè chén. Này là mùi kem đánh răng thơm dâu tây mà cậu nhóc con kia đang cầm ca nước ấm, chải răng bên vỉa hè. Xa xa nhưng sừng sực lôi những cái dạ dày đói sớm là mùi những nồi nước dùng phở bò. Nghe mùi xương bò ninh với thảo quả hoa hồi gừng hành khô nướng đã biết bát phở sẽ rất nhân hậu với người.

Mùi xuân... trên phố -0
Phượng Hồ Gươm.

Hóa ra mở đầu ngày, mùi phố là những mùi thức ăn sáng nhỉ? Mùi nước dùng bún ốc bún riêu thơm thanh dấm bỗng, nước màu chưng. Mùi bánh cuốn thơm hành phi, húng Láng. Bà bán bánh mở nắp nồi hấp, gợi chiếc bánh mỏng lên, mùi bột gạo chín thơm ấm đất bờ xôi ruộng mật. Mùi bánh khúc nóng hạt tiêu thơm thịt béo. Mùi bánh mì pa tê thơm đằm đặm ngậy bơ...

Các ông ăn sáng rồi ạ, làm chén chè vừa pha tới cho sạch miệng nào! Bà bán nước chè cười tươi mời mấy ông cụ bạn cùng phố. Phố giờ có mùi thơm chát của chén chè phố cổ, nóng rãy và trong vắt. Mấy ông cụ vẫy thằng bé bán báo. Nó lễ phép đưa cho các ông chọn lại lễ phép nhận tiền rồi chào, đi. Tờ báo mở ra. Phố có mùi báo mới. Ông cụ tóc bạc phơ, chẳng may lùa cái chân giả mang về từ chiến tranh vào cái ống điếu. Ống điếu đổ lăn quay. Phố có mùi nước điếu cày.

Mấy anh mấy chị công sở hay buôn bán nhỏ vừa ăn phở ra. Miệng còn xỉa răng tanh tách, họ rủ nhau lên ngồi cà phê vỉa hè mấy hàng lâu năm. Mùi cà phê vỉa hè phố Hà Nội hình như nhiều người sẽ nhớ. Từ không đâu, trên tán bàng già thả xuống mấy quả bàng chín muộn. Ai đó buột tay nhặt lên mân mê. Phố có mùi bàng chín tuổi thơ.

Mùi xuân... trên phố -0
Phố cổ vào đông.

Rồi phố mang mùi xi đánh giày dạo. Mùi nước giải trẻ con, mẹ xi tồ mép cống. Mùi nước trầu bà cụ đi chợ nhổ vào gốc cây dâu da. Mùi nhựa vá xe ông thợ quệt vào nỗi bực mình của bà chị sáng ngày bước ra chân trái.

Lòng tôi cứ lang thang phố thật vẹn nguyên một sớm. Ngang qua đoạn vỉa hè này, thấy một ông chồng già đang ân cần xúc thức ăn cho bà vợ. Bà hẳn là vừa qua một trận tai biến nặng. Đôi giày thể thao dưới chân bà thông báo rằng ông đã mệt nhoài giúp bà tập thể dục sáng. Bát thức ăn có mùi nước hầm xương với củ sen, xu hào cà rốt, chắc ông ninh từ sáng sớm. Phố như lặng lại bởi mùi của Tình và Nghĩa.

Nắng sắp trưa và sương đã hẳn tan. Hàng quán vỉa hè lanh canh bát đĩa chuẩn bị đón khách. Cô nhân viên vuốt tóc mai khỏa rau sống rau thơm vào trong chậu nước lớn rồi vớt nhẹ sang chiếc rổ lớn. Bước chân người qua bỗng dịu lại bởi mùi rau thơm mát nhẹ nhõm. Rồi than đỏ lò, rồi chả lên vỉ. Ối chao ơi là xèo xèo khói chả nướng. Góc phố thơm lộng mùi chả xương sông nướng kẹp tre.

Giờ tan tầm, phố nghẹt mùi khói xe cho những cái cau mày thêm nhăn lại. Mùi tần tảo rau cần, rau giút, rau thơm Láng, rau thìa là… trong những chiếc làn treo trước xe. Người phụ nữ đèo hai đứa con nhỏ trong luồng kẹt xe. Chị chống hụt chân xuống rãnh nước, xe nghiêng, hai đứa trẻ nhào xuống đường. Những tiếng hét. Anh Cảnh sát Ok987 hiện đang mở lao ra đỡ kịp. Những tiếng thở phào. Phố ngan ngát mùi của tình người. Anh Cảnh sát lại tiếp tục phân luồng Ok987 hiện đang mở. Chuyện như vậy đã quá bình thường. Mới hôm qua thôi, cũng giờ này, có một sản phụ trở dạ bất chợt giữa đường kẹt cứng. Người ta cũng hét lên, và anh đã bế người phụ nữ ấy vượt qua quãng đường tắc. Anh đi đến đâu, xe và người mở lối đến đó. Thiên thần bé nhỏ vì vậy mà được chào đời trong nhà hộ sinh. Phố mang mùi của nhiệm màu.

Mùi xuân... trên phố -0
Hoa trên phố hai hàng cây Phan Đình Phùng, Hà Nội.

Mới đi một đoạn mà mùi phố đã ăm ắp lòng. Có mùi dễ thấy. Có mùi thì chỉ có thể nghe bởi lòng mẫn cảm của người. Bao nhiêu là mùi phố nữa, sao gom cho đủ một bức chân dung đây nhỉ?

Hà Nội, đi qua bốn mùa hương sắc, phố còn bao nhiêu mùi nữa! Ai đó đã tỏ tình với ai đó ở góc phố vắng vào một đêm mưa. Đêm mưa đẫm mùi dạ hương vào tóc. Mùi phố thơm mãi mãi về sau. Chuyện tình đi qua mùa Đông và ai đó vẫn khoác tay ai đó đi dạo phố và xà xuống một cái lò đang hồng than. Tay với tay hơ sưởi trên than hồng. Tay với tay và phố thơm mùi ngô nướng xém. Và rồi, một ngày đẹp cuối năm, ai đó đón ai đó về làm dâu. Mẹ chồng ra tận đầu phố đón nàng dâu. Phố thơm rộn ràng mùi pháo cưới.

Rồi ai đó khoác ba lô ra trận. Ai đó ở lại một mình đơn côi đi dọc phố. Người ta quét lá gom thành đống rồi đốt trong sân một ngôi biệt thự cổ. Nước mắt ai nhòa vì khói. Phố trìu lòng mùi khói đốt lá.

“Mùa Thu/ người lao công đẩy xe trên phố Nguyễn Du/ rác Hà Nội thơm mùi hoa sữa”. Câu thơ ai đó viết khi nhớ về ai đó. Phố Hà Nội vẫn thơm qua mười hai mùa hoa ấy. Ai đó biết rằng ai đó sẽ về!

Ngày... tháng… năm… Ai đó trở về trên một chuyến xe đêm. Khoác ba lô rưng rưng dừng trước cửa nhà. Đêm qua mưa và vỉa hè ngập hoa sấu rụng. Mùi hoa sấu sớm mưa thơm ngái. Phố thơm mùi thanh xuân. Và ai đó ôm choàng lấy ai đó. Nước mắt nén thầm năm đợi tháng chờ đã trào ra như thác. Phố mang mùi hương của đoàn tụ.

Rồi ngày…

Rồi tháng…

Rồi năm…

Tết này là Tết đoàn viên. Nhà ai đó sẽ sắm Tết to lắm ấy!

Ngày cuối năm, mưa Xuân đã vây kín phố. Mùi Tết từng nhà đều cứ như ùa ra phố. Lẩn trong miên man li ti trôi giữa trời là mùi trầm lan ra từ những ngôi nhà cổ. Mùi lá dong mát dịu tay ai rửa bên vỉa hè. Mùi những cây giò nóng hổi vừa vớt khỏi nồi bên cửa chợ. Mùi chảo khế xào mật gừng vừa dẻo. Mùi bánh từ lò quy - gai - xốp… Chợ phố ngợp ngập mùi hương. Mùi của tinh hoa đã dồn tụ sàng lọc qua nhiều đời, vạn kiếp nhân sinh.

Ngửa mặt lên nhìn mưa Xuân đang bay phơi phới trắng trời. Lại thoáng một mùi hương nữa, thơm đến giật mình. Tiếng ai đó gọi, bác ơi mua cho nhà mấy nắm mùi già cho nhà tắm Tất niên! Ngoảnh lại thì ra bà cụ lớn tuổi với gánh mùi già. Mấy chục năm rồi, bà luôn gánh những gánh mùi già ra đây những ngày chợ Tết. Ơ kìa nhỉ?! Phố vẫn thơm hương văn hiến đấy thôi.

Nguyễn Anh Vũ

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Từ xưa đến nay, cảm giác cô đơn luôn hiện hữu trong thơ như một nguồn cảm hứng của các thi nhân. Có một số độc giả yêu thơ hỏi tôi: “Sự cô đơn trong thơ tình yêu có những dạng thức nào?”. Theo tôi trong thơ tình yêu truyền thống, cô đơn thường được hiểu như trạng thái tâm lý phát sinh từ chia lìa, xa cách hoặc khát vọng không thành.

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Ở Hoàng Thế Sinh, điều gây ấn tượng không nằm ở danh xưng, mà ở một phẩm chất lặng lẽ: sự tử tế. Sự tử tế ấy không cần tuyên bố, không cần phô bày, nhưng hiện diện trong cách sống, cách đối đãi và thấm dần vào từng trang viết. Nó tạo nên một nền đạo đức âm thầm nhưng bền bỉ, giúp văn chương của ông không trượt vào cảm tính dễ dãi, cũng không rơi vào sự lạnh lẽo của quan sát thuần túy.

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Trong các nhà thơ Việt đương đại, Lê Vĩnh Tài (SN 1966, hội viên Hội Văn nghệ Đắk Lắk, đã in 6 tập thơ và trường ca) là một gương mặt tạo được dấu ấn riêng bởi một kiểu viết giàu tính thể nghiệm hậu hiện đại, dữ dội trong liên tưởng, phức hợp trong giọng điệu, và đặc biệt là có ý thức rất rõ về việc làm mới thi pháp thơ.

Một giọng thơ nặng ân tình

Một giọng thơ nặng ân tình

Phó giáo sư - Tiến sĩ - Nhà lý luận phê bình văn học Ngô Văn Giá đã viết rất chân thành: “Ở chốn Kinh Bắc hiện nay, Tô Hoàn vẫn là một nhà thơ có uy tín, có vị trí trên văn đàn, có đóng góp vào OK9giaitri đăng nhập thơ ca Việt Nam đương đại”.

Phận liễu xưa nay...

Phận liễu xưa nay...

Nguyễn Thị Lê Na đã cùng với phái yếu, phái đẹp tích cực góp công vào kiến thiết một dòng văn chương mang gương mặt nữ trên văn đàn Việt Nam đương đại.