1. Chiều cuối tuần, khách đến nhà hàng đông nườm nượp. Sau khi khách tính tiền, bà Rượu cùng bà Bích dọn dẹp bàn để đón lượt khách mới. Chủ nhà hàng thương phận nhân viên, nên cho phép nhân viên quán được bán những vỏ lon bia khách đã uống xong nhằm kiếm thêm thu nhập. Thấy số lượng vỏ bia nhiều, độ hơn 200 lon, bà Rượu muốn giành hết về phía mình, bà Bích cũng muốn bà là người duy nhất sở hữu số vỏ lon bia ấy. Giá bán hết toàn bộ vỏ lon chắc được chừng 70 nghìn đồng.
Sau hồi tranh cãi, cả hai bà lao vào nhau, tay nắm tóc, miệng buông lời hằn học. Được mọi người can ngăn, hai bà tạm thời “đình chiến”. Tiếc là, vẫn chưa thôi hẳn. Bà Rượu cầu cứu chị gái là bà Đặng Kim Cúc, cùng cháu trai là Đặng Nguyễn Tuấn Thanh (con bà Cúc). Trong khi đó, phía bà Bích gọi cho con gái Nguyễn Thị Bích Trâm, con rể Mai Hữu Sang, em ruột Nguyễn Thị Bích Loan và em rể Nguyễn Văn Thành.
Vài phút sau, người thân của hai bà đến nơi. Gặp người thân, ai cũng tranh phần kể tội nhau. Ông Thành hỏi bà Bích, “Sao vậy chị? Nó có đánh chị chưa? Sao chị hiền để nó ăn hiếp hoài vậy?”. Bà Bích chưa kịp trả lời thì phía bên kia, chị gái của bà Rượu là bà Cúc đã dùng nón bảo hiểm tấn công ông Thành, ông Thành đánh lại. Bà Bích cũng nhào vào, hỗn chiến với bà Rượu.
Thấy mẹ bị ông Thành đánh trả, Thanh liền chạy đến định can thiệp thì bị anh Sang dùng ly đánh vào đầu nhưng do còn đội mũ bảo hiểm nên không gây thương tích. Tức giận, Thanh chụp lấy con dao ở gánh hàng rong gần đó đâm vào phần cổ bên phải của anh Sang. Khi anh Sang bỏ chạy, Thanh đuổi theo nhưng không kịp nên quay sang đâm ông Thành nhiều nhát vào người.
Mặc dù được đưa đi cấp cứu kịp thời nhưng do vết thương quá nặng, anh Sang đã tử vong tại bệnh viện Sài Gòn lúc 20 giờ cùng ngày. Riêng ông Thành chỉ mang thương tật 6%. Có máu đổ, như người say bất ngờ choàng tỉnh, tất cả đều dừng tay, mếu máo khóc gọi nhau cầu cứu ới ời… Vậy đó, phút chốc mà mọi chuyện trở nên nghiêm trọng ngoài dự liệu của mọi người.
Cuối tháng 5/2013, Tòa án Nhân dân TP.HCM mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ loạn đả này. Ngồi dự, hỏi chuyện người thân các bị cáo, mới thấy hết nỗi ngậm ngùi lẫn những tình tiết vô cùng bất ngờ.
Sau lúc gây án, Thanh bỏ chạy trối chết. Thanh khai tại Tòa, Thanh ở ké nhà người bạn để tránh sự truy đuổi của lực lượng điều tra. Lúc này, Thanh nhớ đến cô người yêu, Thanh gọi cho cô, tâm sự mọi chuyện. Cô người yêu bảo: “Chuyện nhỡ xảy ra rồi, anh đi đầu thú đi”.
Thanh nói, “Không, anh không đầu thú đâu. Anh đi tù, em ở ngoài này lấy chồng thì anh còn niềm hy vọng gì để sống”. Cô người yêu trả lời Thanh, “Nghe em nói, em chỉ yêu thương mình anh thôi. Nếu anh không tin, thì em sẽ xin phép ba mẹ cho mình kết hôn. Nhưng sau ngày kết hôn, anh bắt buộc phải đầu thú”.
Đám cưới diễn ra trong vòng bí mật, chỉ có gia đình của hai bên, không họ hàng, không quan khách… Sáng hôm sau, gia đình đưa Thanh đến Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đầu thú. Mẹ vợ Thanh trấn an con rể mới “Con cố gắng cải tạo tốt để còn về với vợ. Ba má ngoài này, sẽ “canh chừng” vợ giúp con”.
Họ tin Thanh, họ tin vào tính tình hiền lành, họ tin cả chuyện Thanh gây án là do bộc phát.
2. Thanh ra Tòa, bữa ấy đứng trước vành móng ngựa không chỉ mỗi Thanh mà còn có 4 người khác, là những người thân lẫn “đối thủ” của Thanh. Thanh đứng đầu hàng bên này, mẹ Thanh đứng đầu hàng bên kia. Cứ vài phút một lần, hai mẹ con lại cùng hướng ánh nhìn về phía nhau, ánh nhìn buồn buồn.
Thanh khai tại tòa, “Hôm đó, bị cáo đang ngủ thì nhận được điện thoại của mẹ bảo đang bị người khác hành hung. Lo lắng, bị cáo liền điều khiển xe đến nhà hàng Hương Xưa. Vừa vào đến cổng đã thấy mẹ cùng hai dì đánh nhau. Không một chút suy nghĩ, bị cáo liền xông vào trợ giúp. Nhưng, bị cáo cũng không ngờ hậu quả lại nặng nề như vậy”.
Còn mẹ Thanh thì thừa nhận, “Vừa nghe em gái gọi điện thoại nói là bị người khác đánh, bị cáo ức quá nên gọi cho con trai về để hai mẹ con cùng đến xem dì Rượu thằng Thanh có sao không. Đến nơi, thấy em gái đứng bên cạnh đông người, tự nhiên bị cáo cảm nhận được cảm giác uất ức mà em gái bị cáo đang nhận lãnh. Vậy là, bị cáo không còn kịp suy nghĩ gì”.
Ngừng lại một chút, mẹ Thanh nói thêm, “Sau khi vụ việc xảy ra, bị cáo hối hận vô cùng. Nhiều đêm liền bị cáo không ngủ được, bị cáo nghĩ ra hàng vạn cách giải quyết khác nhau, cách nào cũng hợp tình hợp lý. Thế nhưng, không hiểu vì sao lúc đó bị cáo lại chọn cách tiêu cực nhất là ẩu đả với gia đình nhà chị Bích. Giá mà bị cáo tỉnh táo hơn, thì ngày nay, hai mẹ con của bị cáo đâu phải lâm vào bi kịch này”.
Chắc cảm giác này không chỉ xảy ra ở bản thân mẹ của Thanh, tức bà Cúc. Rất nhiều người ra Tòa, đều có chung cảm giác ấy. Một cảm giác nuối tiếc đan xen với hối hận. Nhưng biết là làm sao, khi bất cứ một ai trong chúng ta đều không thể tư duy lại thời gian.
Sự bộc phát là điều không thể kìm chế trong một khoảnh khắc nhất định. Chúng ta hay luận về tình thương, sự bác ái… Tuy nhiên, như đã là vết hằn trong ký ức, con người thường tự yêu thương mình hơn, tự cho phép mình phát tác để thõa mãn cơn nóng giận của mình hơn. Chúng ta đều biết, hành động trong cơn nóng giận cũng như giương buồm trong bão táp giữa biển khơi. Đáng tiếc, biết là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác.
Tôi nghĩ, đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta nên tập cách AQ chính mình theo đúng kiểu tinh thần AQ. Tinh thần AQ thì có gì sai đâu. Ví như, bị mất trộm tài sản thì có thể nghĩ, may mà chưa bị ăn cướp. Bị ngã vỡ cái đèn xe, có thể nghĩ, may mà chưa bị tai nạn Ok987 hiện đang mở nghiêm trọng… Là có gì đáng buồn cười đâu, hãy học cách cảm ơn sự may mắn đã không đẩy mình vào tình trạng tuyệt vọng hơn.
Cuộc sống vốn dĩ nhiều bất trắc, chúng ta càng không nên tạo thêm bi kịch cho chính bản thân mình. Sau mỗi lần dự tòa, lúc nào tâm trạng của tôi cũng trĩu nặng. Bởi phía sau mỗi vụ án, không chỉ có nạn nhân hay người thân của nạn nhân là nhận phải bi kịch. Mà ngay cả, đối với thân nhân của hung thủ họ cũng nhận lãnh những câu chuyện rất buồn.
Có ai sinh ra đời mà muốn vướng vòng lao lý, mà muốn bản thân mình một ngày phải đến Tòa án nhờ sự phân xử của Oki9 Sòng bạc trực tuyến… Tiền nhân đã đúc kết, “Vô phúc đáo tụng đình” là vì vậy.
3. Trong vụ việc của Thanh, còn có một nạn nhân khác. Nạn nhân hoàn toàn không liên quan đến toàn bộ vụ việc này, nhưng nỗi đau bà đang vướng phải ấy lại là nỗi đau không hồi kết. Bà chính là mẹ của người bị Thanh sát hại, bà là mẹ của anh Mai Hữu Sang.
Bà kể với tôi rằng, năm 1989 cả gia đình bà dắt díu nhau từ tỉnh Tây Ninh về Sài Gòn OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á, đi để trốn nghèo. Ở Sài Gòn, bà đi phụ việc nhà cho người ta. Còn chồng bà làm mướn, ai thuê gì làm nấy. Vài năm sau, chồng bà mất. Trước khi mất, ông trải qua một căn bệnh dài ngày… Ngoài khoảng trống ông để lại trong lòng bà, thì bà còn phải một nách nuôi 3 con dại. “Ngày ba thằng Thanh mất, nó vừa hơn 10 tuổi. Thằng út em nó, mới lên 5”. Bà khóc.
Ông mất, Sang cùng cậu anh trai xin mẹ cho nghỉ học để lăn vào cuộc mưu sinh kiếm tiền lo cho gia đình. Sang đi phụ quán cà phê, bưng bê quán ăn… làm được bao nhiêu tiền đều để dành mang về cho mẹ. Tích cóp nhiều năm, Sang xin mẹ cho được đi học lái xe ô tô với ý định khi có bằng lái sẽ xin vào một hãng taxi làm tài xế. Mọi việc diễn ra suôn sẻ theo đúng dự tính của Sang. Sang làm tài xế taxi, thu nhập trung bình mỗi ngày được chừng 300 nghìn đồng, anh xài độ 100 nghìn, còn lại đưa cho mẹ. Cuộc sống gia đình đỡ vất vả hơn.
Một ngày, Sang về thưa với bà, “Má à, con có người thương rồi. Má đồng ý cho tụi con thành chồng thành vợ, nha má. Không cần cưới hỏi linh đình đâu, vì nhà mình đâu có tiền, mà nhà cô ấy cũng nghèo nữa. Mình chỉ cần làm mâm cơm tươm tất, hai bên gia đình gặp mặt nhau là được thôi má”. Thương con, bà đồng ý. Sang trở thành con rể của bà Bích từ đó.
Hai vợ chồng anh thuê nhà ở riêng. Mặc dầu vậy, ngày nào anh cũng tranh thủ ghé sang nơi ở của mẹ để biếu mẹ ít tiền chi tiêu mỗi ngày. Trước khi tham gia vào trận ẩu đả rồi thiệt mạng, anh có thông báo với bà, vợ anh đã có thai. “Má yên tâm nha. Đợt này, má sắp có cháu nội rồi”, anh hồ hởi. “Vậy mà, cháu nội tui không được thấy mặt cha. Thằng Sang không có cơ hội ẵm bồng con nó chú ơi”, nước mắt bà giàn giụa.
Anh Sang mất, bà và gia đình sui gia chạy vạy mãi mới mượn được độ 40 triệu để làm ma chay. Trong đó, có một khoản tiền mà bà chủ nhà trọ nơi bà đang cư ngụ thương tình nên coi như là tiền đi viếng đám tang trước. 40 triệu đó, cho đến nay, đã trả được đồng nào đâu…
Sau khi xem xét các tình tiết, Chủ tọa phiên Tòa đã tuyên phạt Đặng Nguyễn Tuấn Thanh 20 năm tù về tội “giết người”. Liên quan đến vụ án, bà Cúc lãnh mức án lãnh 1 năm 2 tháng 7 ngày tù (bằng thời gian tạm giam); Nguyễn Thị Hồng Bích, Đặng Thị Kim Rượu cùng lãnh 10 tháng tù; Nguyễn Thị Bích Loan lãnh 1 năm tù treo về tội “gây rối trật tự công cộng”.
Chẳng còn gì cả, ngoài hai gia đình nát mem… Thương vô cùng cô gái chấp nhận làm vợ Thanh, 20 năm đằng đẵng chờ chồng thụ án, ngay khi vợ chồng chưa kịp bén hơi nhau