Con trai tôi suốt cả năm năm học tiểu học vẫn chỉ một cô giáo chủ nhiệm. Năm cuối cấp, điểm tổng kết môn học của con không đạt như thực lực con có. Con tâm sự mỗi khi cô giáo khác đến coi thi, chữ nghĩa trong đầu con bay đi hết. Thông cảm, chia sẻ, giảng giải cho con nhưng đồng thời tôi thấy, cần phải cho con có cơ hội tiếp xúc với nhiều người, để từ đó tự con biết tự chủ, ứng xử hòa đồng.
Một lần tôi cho con dự thi học bổng ở một trung tâm ngoại ngữ. Trông con có vẻ rất căng thẳng, có lúc con bảo: "Hay thôi con không đi thi nữa". Tôi động viên: "Mẹ cho con đi để thử cơ mà. Mình đi là để học hỏi, thử sức mình, được thì tốt, không được ta phấn đấu thêm. Bạo dạn lên, đừng sợ con ạ".
Ra khỏi phòng thi, trông con phấn khởi lắm. Con bảo, có một vài từ con chưa được học. Nhưng ông Tây rất vui tính, quý con, làm con hết sợ. Ông Tây chỉ lên đầu hỏi con lđ tóc ông ấy màu gì. Tóc ông ấy bạc hết cả rồi nhưng sợ ông ấy buồn, con trả lời là tóc ông màu nâu. Ông ấy cười.
Nghe vậy tôi không hài lòng nhưng nếu góp ý ngay rất có thể lần sau có chuyện gì con sẽ không kể. Tôi vui vẻ nói với con: "Ông ấy rất biết là tóc mình bạc. Nếu ngoài phòng thi ông ấy trò chuyện với con, con có thể nói vui như thế được. Nhưng trong phòng thi, tất cả phải là sự chính xác...". Thằng bé bần thần: "Con quý ông Tây ấy lắm. Con quên mất là mình đang thi".
Có lần con kể, một bạn trong lớp rất hay kiếm cớ gây sự với con. Bạn ấy vẩy mực lên áo con, đẩy ghế đổ vào chân con... con kiên nhẫn chịu đựng mà bạn ấy cứ cố tình. Tôi nổi giận định mang chuyện nói với cô giáo. Con bảo: "Nếu phải nói với cô, để con tự nói. Mẹ nói là các bạn sẽ bảo cái gì cũng về mách mẹ. Tôi tôn trọng ý kiến của con".
Sang tuổi 12, mọi sinh hoạt của con khác hẳn. Con không thích ngủ chung, ít tâm sự với mẹ, tự tắm một mình, chốt cửa khi thay quần áo. Tôi hiểu đó là tín hiệu của sự bắt đầu "làm người lớn". Do vậy, mọi điều trách mắng con tối kị ở chỗ đông người hoặc lúc nhà có khách. Một lần con bị điểm kém, giận quá, tôi quên mất con gái lớn đang tiếp bạn trong phòng khách, chì chiết mấy câu. Nào ngờ, con cúi mặt chạy lên gác nằm. Tối lên gọi con xuống ăn cơm, thấy hai mắt con sưng húp. Gặng hỏi, con vùng vằng: "Mẹ không giữ sĩ diện cho con". Tôi cười: "Mẹ xin lỗi. Mẹ quen thói coi con là trẻ con nên đôi lúc vô ý. Con của mẹ đang lớn, mẹ già mất rồi, mẹ già mất rồi". Thằng bé cười toe toét: "Mẹ chưa già, mẹ chưa già".
Chịu lắng nghe con và đồng cảm với chúng, thì phần thưởng đáp lại cũng chính là sự lắng nghe và đồng cảm của con với bố mẹ.
Vợ chồng tôi giận nhau cả tuần. Một buổi tối, đúng chín giờ, hai đứa nhỏ gõ cửa phòng bố. Gõ mãi bố mới mắt nhắm mắt mở ra mở cửa. Trên tay thằng nhỏ là một cái khay có ba ngọn nến. Con gái lớn ôm bó hoa. Chúng đồng thanh hát: "Mừng ngày sinh nhật của cha"… Thật không ngờ bọn trẻ nhớ hôm nay là ngày sinh nhật của bố. Cảm động quá, quên cả giận, bố gõ cửa phòng mẹ: "Mẹ nó đâu rồi, dậy đi, dậy đi mua đồ uống nhanh lên...".
Cả nhà quây quần trong phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của bố. Bọn trẻ hát vang "Ba ngọn nến lung linh thắp sáng một gia đình…". Chúng đề nghị bố mẹ cùng hát theo. Tiếng cười vui vẻ vang khắp nhà