- Tớ chịu không thể mặc nổi chiếc áo này, rộng quá! Cậu mặc thử xem, nếu vừa, tớ biếu cậu luôn.
Tôi biết anh nói vậy thôi chứ anh- người to cao hơn tôi rất nhiều- còn chả mặc nổi, huống hồ…Tuy vậy, tôi cũng rũ ra ướm thử. Quả thật chiếc áo quá rộng, và dài nữa (vừa chấm đúng đầu gối).
- Kiểu này đúng là để cho "Tây" mặc - Tôi nói và vẫy ông bảo vệ lực lưỡng của cơ quan vào, đưa ông mặc thử. Ông này được tiếng là tay "đô vật", vậy mà vẫn bị chiếc áo "nuốt chửng".
Anh bạn tôi càu nhàu:
- Nào Tây nó có thèm mặc cho đâu.
- Sao? Cậu bảo sao?
Bạn tôi giải thích:
- "Thưa ông", sự thể là thế này ạ: Một hãng của Tây đã hợp đồng với một xí nghiệp may của ta để bên ta may cho họ một lô quần áo, nhưng vì chất lượng sản phẩm quá kém, làm không đúng yêu cầu, nên họ "thải" về. Thành thử chúng ta đã được "kỷ niệm" chiếc áo này.
Tôi không biết thực hư câu chuyện trên thế nào, chứ quà "kỷ niệm" gì mà mặc không vừa, bán không được, cho không ai lấy, dùng vào việc khác thì không nỡ, liệu đó là kỷ niệm đẹp hay kỷ niệm đáng buồn