Nhưng chủ sòng bài thì khác. Đó là một nghề hốt bạc. Thây kệ những con bạc thân tàn ma dại, chủ sòng kiếm tiền tỷ mỗi ngày - nhờ tiền xâu, đã đành, nhưng phần lớn là nhờ vào dịch vụ tín dụng đen ngay tại sòng.
Thế nên, dù lực lượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á từng triệt phá không ít sòng bài với qui mô lớn. Nhưng rồi, bằng cách này hay cách khác, nó vẫn cứ mọc lên, khi mà những con bạc vẫn còn oằn mình trong cơn “khát”. Hôm 29-11 vừa qua khi các lực lượng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á mà chủ công là Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự Ok9 cab trò chơi casino phổ biến ( C45) tấn công vào sòng bạc lớn nhất miền Bắc tại Chùa Dận, Bắc Ninh, họ đã gặp lại “người quen cũ”: chủ sòng bài Đức “vẩu”, kẻ đã bị C45 bắt giữ năm 2007 trong vụ triệt phá sòng bạc Bảy Tuân ở Hà Tây cũ, một sòng bạc lớn nhất miền Bắc vào thời điểm lúc bấy giờ.
1. Một điều tra viên của Cục C45, người đã từng tham gia đánh án cả vụ Bảy Tuân năm 2007 và vụ Đức “vẩu” hôm 29-11 vừa qua, kể lại, bằng các biện pháp nghiệp vụ, trước đó, khi các lực lượng phá án xác định được kẻ cầm đầu sới bạc khủng ở Chùa Dận, Bắc Ninh lại chính là Đức “vẩu”, kẻ từng giữ vai trò chính tại sòng bạc Bảy Tuân ở Thạch Thất, Hà Tây 5 năm trước.
Đức “vẩu” tên đầy đủ là Dương Anh Đức sinh năm 1964 ở Bắc Ninh có gương mặt dữ tợn, nhìn thoáng đã thấy ngay chất giang hồ. 5 năm trước, chính Đức đã là người mở sới tại Bắc Ninh và qui mô của sòng bài này, so với thời ấy cũng đã liệt vào hàng “khủng”. Cục C45 khi đó cũng đã từng lên phương án triệt phá nhưng do sòng bài này được Đức tổ chức trong một con ngõ nhỏ, khó khăn cho việc đổ quân bắt giữ cho nên Ban chuyên án lúc đó đã phải tính một phương án cao tay hơn để “điệu hổ ly sơn”.
Quả đúng như tính toán của Ban chuyên án, chỉ một thời gian ngắn sau đó, Đức chuyển sới về Thạch Hoà, Thạch Thất, Hà Tây cũ.
Nhưng “đất có thổ công, sông có hà bá”, đất ấy không phải là lãnh địa của Đức “vẩu” mà là của Bảy Tuân. Gọi là “Bảy Tuân”, nghe tưởng Tuân là người Sài Gòn mới có cái tên dạng đó. Nhưng không phải. Tuân, tên đầy đủ là Phạm Văn Tuân, là người Hà Tây chính gốc. Vợ Tuân tên là Bảy. Thế nên, mới có cái tên ghép là “Bảy Tuân”.
Khác với vẻ bặm trợn của Đức “vẩu”, Bảy Tuân nhìn nho nhã, hiền lành. Ở nhà thì thôi chứ cứ hễ ra đường, kể cả ngồi trên chiếu bạc, cũng diện complet đen, cà vạt chỉnh tề, giày da bóng lộn mà nếu chỉ nhìn cái mã ngoài, cứ tưởng Tuân là giám đốc Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức. Mà quả là Tuân đã từng làm OK9 thể thao xanh chín. Thời điểm những năm 2000, Tuân từng có trong tay cả một đội xe ben chuyên đổ đất san nền. Nhưng rồi, chả nghề lao động chân chính nào nhanh giàu bằng nghề mở sòng bài nên Tuân bán tống bán tháo tất thảy đội xe, ngưng OK9 thể thao xanh chín.
Sòng bài của Tuân thời điểm đó được mở trên một quả đồi thuộc địa bàn Thạch Thất, Hà Tây. Đó là một địa điểm mở sòng lý tưởng mà bằng con mắt nhà nghề, Tuân biết chắc. Bởi, địa thế ấy vừa dễ cho Tuân kiểm soát các con bạc lại vừa dễ tháo chạy khi phát hiện thấy OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á. Quả đồi ấy Tuân thuê của Đồng Văn Hoa, chỉ để mở sòng. Hoa nguyên là công nhân lâm trường, gia đình sống trong một ngôi nhà nhỏ ở trên đồi, xung quanh Hoa cho trồng khá nhiều cây cối um tùm để dễ bề che chắn.
Sòng bài được canh gác khá cẩn mật mấy vòng bởi một đội ngũ “chim lợn” chuyên nghiệp. “Chim lợn” vừa có nhiệm vụ cảnh báo khi thấy động, có dấu hiệu OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đến lại vừa kiểm soát đám con bạc để đảm bảo không ai có thể trốn được tiền xâu (tức là tiền vé vào cửa ).
Đó là vòng ngoài. Còn ở vòng trong, một đội ngũ bảo kê cũng đã được tuyển lựa, đủ số má để các con bạc không thể tổ chức cướp bạc và không thể gây ra bất cứ một sự lộn xộn nào. Tín dụng đen cũng được phục vụ ở vòng trong. Con bạc khát nước cần bao nhiêu cũng có để đáp ứng. Chỉ có điều, cách tính lãi trong sòng là “lãi khủng”: 20% trên tổng số tiền vay. Con bạc thắng, chủ nợ thu ngay trên chiếu, còn thua lãi được nhân lên theo ngày. Sòng bài của Tuân là sòng bài liên tỉnh, bởi các con bạc khi ấy đa phần là từ các tỉnh lân cận như Hà Nội, Quảng Ninh, Hưng Yên… đổ về. Đức ở Bắc Ninh khi ấy là vua nhưng về đây với Tuân, cũng chỉ là một mắt xích. Đức chịu trách nhiệm ôm tất thảy số con bạc quen từ sòng cũ của mình về đây và ăn chia cùng Tuân.
Trận đột kích vào sòng bài của Tuân đã được lực lượng phá án lúc bấy giờ tính toán rất kỹ lưỡng và đã thành công. 125 con bạc bị bắt quả tang trên quả đồi này. Tuân, Đức cùng đồng bọn đã bị bắt và bị xử lý nghiêm minh trước Oki9 Sòng bạc trực tuyến.
Khi liên minh với Tuân ở sòng bài Thạch Thất, Hà Tây, Đức và N. vẫn đang là một cặp tình nhân. N đẹp lắm, da trắng, gương mặt bầu bĩnh, dễ thương. Khi cặp kè với Đức, N. vẫn còn nguyên gia đình. Một điều tra viên của Cục C45 kể lại, vào thời điểm phá sòng bài Tuân năm 2007, N. cũng có mặt ở đấy. Cô mê bài bạc, mê luôn cả ông chủ sòng Đức mà đi theo thôi chứ chồng cô đẹp trai, lại giàu có. Anh ta yêu vợ, chấp nhận cả chuyện vợ lấy tiền nhà đi đánh bạc và theo giai mà chả bao giờ dám “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”.
Sau khi bị bắt giữ trong vụ sòng bạc Tuân, Đức phải đi tù và 5 năm sau khi Đức bị bắt lần thứ hai ở Bắc Ninh hôm 29-11 vừa qua, mối tình ngoài vợ ngoài chồng ấy vẫn còn. Ở tù ra, Đức trở lại quê và ngựa lại vẫn quen đường cũ. Sòng bạc được mở lại với qui mô lớn hơn cả sòng Tuân ngày xưa. Các con bạc từ các tỉnh về được đám chân rết thân cận của Đức đón tại Đền Đô. Sau đó sẽ được lên xe ôtô chở đi, đến địa điểm đánh bạc nào thì hoàn toàn là do Đức sắp đặt mà chính con bạc cũng không biết.
Đức thường xuyên thay đổi nơi đánh bạc. Đằng sau nhà nghỉ Tuấn Sơn ở khu phố Chùa Dận, thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh là một xưởng bỏ không, rộng khoảng 2.000m2, là nơi họ thường xuyên đánh nhất. Hàng ngày, Đức và đàn em tổ chức 2 ca, mỗi ca khoảng 2 – 3 tiếng. Hình thức chơi là xóc đĩa 4 quân bài vị, đặt cửa. Ít nhất con bạc đặt 1 triệu đồng/lần chơi. Những con bạc tới sới này, phải ôm ít nhất 50 triệu đồng, có người mang vài trăm triệu. Các con bạc đến từ khắp các tỉnh như Hưng Yên, Quảng Ninh, Hà Nội, Bắc Ninh. Mỗi ca thu hút khoảng 100 người chơi. Với mức thu tiền vào cửa là 500 nghìn đồng đến 1 triệu đồng mỗi người, trung bình Đức thu gần 100 triệu đồng/ca. Kể cả tiền mừng của các con bạc thắng thì một ngày chủ sới bạc thu 150 – 200 triệu đồng. Tín dụng đen cũng do đám đệ tử của Đức làm ngay tại sòng. Các con bạc đang khát nước mà lại cháy túi sẽ được vay theo nhu cầu, bao nhiêu cũng đáp ứng hết, với lãi suất khá chát khoảng 10 nghìn đồng/1 triệu đồng/1 ngày. Mở sòng bài, Đức trở thành đại gia với thu nhập mỗi tháng hàng chục tỉ đồng.
2. Cả chục năm trước, cũng tại Hà Nội, Vịnh “ngựa” bước lên hàng đại gia nhờ mở sòng. Là đối tượng hình sự, từng ở tù ra, Vịnh mở sòng tại nhà hàng café trên đường Bưởi và sòng bài đó đã tồn tại cả chục năm trời nhờ tài ngụy trang khéo léo, nhờ sự gian ngoan, tinh vi của trùm cờ bạc đất Bắc lúc bấy giờ. Nhà hàng của Vịnh, nhìn bên ngoài chỉ là quán café bóng đá như rất nhiều quán hàng trên con phố nổi tiếng này. Nhưng bên trong, trên tầng 3 là một căn phòng trải thảm đỏ, đó là một sòng bài, tấp nập suốt từ chiều đến đêm. Trung bình, mỗi ngày Vịnh tổ chức 2 ca, mỗi ca có khoảng 40-50 con bạc đến sòng. Tiền vào cửa, ở thời điểm đó, Vịnh đã thu 100 nghìn đồng.
Theo quy định ở sòng bài của Vịnh thì số tiền đặt cửa thấp nhất ở đây cho một lần mở bát là 50.000 đồng/người/lần. Tuy nhiên, có rất nhiều tay anh chị đã dám ăn thua mỗi lần lên tới hàng trăm triệu đồng. Cùng với hình thức xóc đĩa nói trên, Vịnh còn tổ chức thêm cả hình thức bài bạc khác là “bảng vị” với sự tham gia hùn tiền của nhiều đối tượng, mức ăn thua cũng theo số lượng người hùn hạp này mà tăng lên rất nhiều.
Con bạc, đến chơi ở sòng Vịnh thời ấy toàn hạng số má như Lưu Văn Thắng (Thắng “Bình Đà”), Đặng Khánh Vân (Bình “Bồ”), Trần Văn Vinh (Vinh “Biên”), Nguyễn Chí Hùng (Hùng “Voi”), Nguyễn Minh Thắng (Thắng “Mẩu”), Trần Quốc Sơn (Sơn “bạch tạng”). Chính Hải “bánh”, sau khi bị bắt giam trong vụ án Năm Cam, đã khai tường tận về những lần ôm hàng trăm triệu đồng tới sòng bài của Vịnh chơi sóc đĩa. Sau này, trong phiên toà xét xử vụ đánh bạc tại sòng bài Vịnh, Sơn “bạch tạng” đã thừa nhận: “Bị cáo tham gia đánh bạc tại nhà của Vịnh khoảng 30 lần, từ tháng 4 đến tháng 9- 2001. Mỗi khi đến sòng bị cáo mang theo 10-20 triệu đồng. Hết tiền thì ra về”. HĐXX hỏi: “Tại đây có hệ thống tín dụng cho các con bạc vay tiền?”. Sơn trả lời: “Có, song bị cáo không phải vay bao giờ nên không biết do ai tổ chức”. Tín dụng đen, ngay từ thời đó, cũng đã được Vịnh cho đám người thân tín làm tại sòng. Mở sòng, ngoài tiền vé vào cửa chủ sòng còn thu được vô khối lợi nhuận từ các dịch vụ ăn theo mà khủng nhất là tín dụng đen. Một khi con bạc đã khát thì lãi suất bao nhiêu, cũng gật.
Bà trùm “Dung Hà” ở Hải Phòng ngày xưa cũng vậy. Từ trộm cắp, giựt dọc, khi đã có trong tay cả bầy đệ tử sẵn sàng đao búa, Dung bắt đầu chuyển qua làm trùm cờ bạc. “Con đường chuyển đổi” này của Dung cũng giống như tất thảy các soái khác. Cu Nên, Tin Palét và sau này là Năm Cam, tất cả đều như vậy. Bảo kê và cờ bạc là đích đến của tất cả các ông trùm. Bởi, lợi nhuận thu được từ hoạt động này rất lớn.
Chỉ có con bạc là chết. Chết đúng nghĩa. Khi tiền cháy túi, lại phải cõng trên lưng số tiền lãi khổng lồ từ tín dụng đen thì con đường phạm tội, đối với họ, gần như là tất yếu.
Cờ bạc sinh đạo tặc. Và đó, suy cho cùng mới là tội ác khủng khiếp nhất của các chủ sòng bài