Hà Minh Đức viết rất đều và rất nhiều. Cho đến khi tự hẹn sẽ không viết thêm nữa, ông đã in 53 đầu sách, chưa kể những lần tái bản có sửa chữa, bổ sung. Sách của ông nói chung cuốn nào cũng dày dặn. Khác với nhiều nhà nghiên cứu chỉ chuyên chú một lĩnh vực, Hà Minh Đức cân đối cả văn lẫn thơ. Không những thế, ông còn mở ra tới OK9 thể thao xanh chín, kịch và lý luận chung. Là người đăng ký và được Giải thưởng Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức rồi Giải thưởng Hồ Chí Minh bằng 12 cuốn nghiên cứu về văn xuôi nhưng ông cũng đã dành cho thơ đến 13 cuốn. Tỷ mẩn hơn một chút, sẽ thấy những cuốn sách được tái bản nhiều lần nhất của ông, phần nhiều là phê bình, tiểu luận về thơ.
Cũng cần nói thêm, đến nay, Hà Minh Đức đã có sách về hầu hết những nhà thơ lớn thời hiện đại, như Hồ Chí Minh, Tố Hữu, Nguyễn Bính, Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tế Hanh, Anh Thơ. Ông là người đã có vài chục năm rất chịu khó gặp gỡ, trò chuyện, ghi chép về các nhà thơ, nhà văn và gần như là người sáng tạo ra một lối nghiên cứu mới, đó là ghi lại một cách khách quan những ý kiến, những câu chuyện của những nhà thơ, nhà văn mà ông đã có dịp gặp. Trong hàng loạt chuyên luận tôi vừa kể, chỉ trừ Nguyễn Bính, còn các nhà thơ khác, ít nhất, Hà Minh Đức cũng đã từng gặp gỡ, trò chuyện vài ba lần. Những trang ghi chép đó vừa là thành quả nghiên cứu của ông, vừa là tư liệu cho những nhà nghiên cứu khác sau này. Ai nghĩ thế nào thì tùy, riêng tôi, tôi nghĩ rằng đó là những tư liệu sinh động, đáng tin cậy.
Cùng với "Thơ Việt Nam - Hình thức và thể loại" (1968), "Thơ và một số vấn đề trong thơ hiện đại" (1974), cuốn "Một thế kỷ thơ Việt Nam" được coi là tập cuối trong bộ ba khảo cứu về thơ Việt của Hà Minh Đức. Nếu những cuốn trước đi vào những vấn đề về hình thức, thể loại thơ trong truyền thống; một số vấn đề về nội dung và hình thức thơ hiện đại thì cuốn này nghiêng về văn học sử, mang tính tổng kết thơ Việt Nam thế kỷ XX và một số suy nghĩ của tác giả về hướng đi của thơ Việt trong tương lai.
Để đánh giá thành quả nghiên cứu thơ của Hà Minh Đức, trước hết cần bàn một chút về phong cách nghiên cứu, phong cách văn của ông, một vấn đề cho đến nay vẫn có nhiều ý kiến khác nhau. Hà Minh Đức đi dạy học khi còn khá trẻ và cho đến những năm ngoài bảy mươi tuổi, ông vẫn còn trên bục giảng. Khi không còn trên bục giảng nữa, Hà Minh Đức vẫn tiếp tục Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nghề giáo của mình. Ông hướng dẫn nghiên cứu, tham gia các buổi hội thảo về Ok986 tải ứng dụng, viết sách chủ yếu dùng trong nhà trường. Nghĩa là ông vẫn là một thầy giáo, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chính suốt cuộc đời là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của nghề giáo. Không biết có giống những nghề khác không nhưng tôi thấy dấu ấn nghề nghiệp của nghề giáo thường in đậm vào lối sống, cách suy nghĩ, văn phong của nhiều người khá rõ, nhất là nhà thơ, nhà văn, các nhà phê bình, nghiên cứu văn học. Trong phê bình, nghiên cứu văn học, có thể kể những người tôi biết khá kỹ như Hà Minh Đức, Phan Cự Đệ, Lê Đình Kỵ hay một vài người khác ở bên Đại học Sư phạm…Nét chung của họ là sự chừng mực, có phần ôn hòa, nói năng rào trước đón sau kỹ lưỡng nhưng đã thế nào thì như thế đến cùng, ít thay đổi. Các OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á của Hà Minh Đức có nét chung ấy, tuy cũng có nét khác do ông còn là người sáng tác nên phần nào có sự tinh tế, bay bổng, chia sẻ mà chỉ người sáng tác mới có.
Về cách chọn người để nghiên cứu, từ những năm bảy mươi, ông có nhiều bài viết, thậm chí sau này còn có cả một cuốn chuyên luận về Tố Hữu, khi đó nhà thơ này còn trên đỉnh quyền lực và vinh quang. Vì những lời khen khá nồng nhiệt với Tố Hữu, có người gán cho Hà Minh Đức nhiều điều có phần nặng nề. Nhưng cũng ngay từ ngày ấy, bên cạnh nhiều lời khen, Hà Minh Đức vẫn viết những dòng chê, tuy không gây sốc cho người đọc. Đến nay, khi Tố Hữu đã khuất bóng và ai đó đã "quay mặt" với thơ ông như thể phải như thế mới "hợp thời" thì Hà Minh Đức vẫn thủng thẳng, chừng mực bình phẩm đời thơ Tố Hữu, cả phần tót vời lẫn những chỗ chưa tới (văn chương nước ta, nhiều khi a-la-xô, bình phẩm khen chê theo phong trào, điều này xin phép được nói khi khác)… Như thế là có bản lĩnh tuy không phải lúc nào cũng dễ nhận ra. Văn phong của Hà Minh Đức cũng không phải loại gây sốc. Hình như ông ít chú ý nhấn mạnh những cái mới, nhất là những cái mới của riêng mình nên đọc ông cứ đều đều, nghiêm cẩn giọng văn nghiên cứu, trong một bài cũng thế, giữa các quyển sách cũng thế. Tìm được những nét mới, nét khác lạ thường lẩn kín trên trang văn của Hà Minh Đức không phải dễ dàng. Nhưng đọc kỹ, nhìn tổng thể, Hà Minh Đức có một nét rất quí, đó là thái độ khách quan, không thiên vị, yêu nên tốt ghét nên xấu khi nhìn nhận một số vấn đề trong thơ ca cũng như nền thơ ca của nước ta. Ông nhiệt thành ủng hộ cái mới, cái trăn trở để đổi mới thơ; và tin vào tương lai của thơ nói chung cũng như thơ Việt nói riêng, ngay vào lúc người ta đang hoang mang về số phận thơ trong OK9giaitri đăng nhập hiện đại.
Tuy đã nhiều lần nói về lịch sử phát triển của thơ ca Việt trong các chuyên luận khác, nhưng chỉ đến "Một thế kỷ thơ Việt
Hà Minh Đức đã đề cao Thơ Mới, coi đó là "giai đoạn hưng thịnh và hoàn thiện quá trình hiện đại hóa thơ". Nghiên cứu về giai đoạn này, ông đã dành nhiều trang cho từng tác giả tiêu biểu, từng mặt đóng góp của Thơ Mới cả về nội dung lẫn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Tuy nhiên, Hà Minh Đức luôn xếp thơ ca cách mạng giai đoạn 1930 - 1945 là một dòng riêng của thơ Việt Nam hiện đại bên cạnh Thơ Mới, với những tác giả tiêu biểu của dòng này như Tố Hữu, Xuân Thủy, Trần Huy Liệu, Sóng Hồng… Ông thừa nhận ảnh hưởng qua lại giữa hai dòng thơ như một thực tế khách quan mà Tố Hữu là một trường hợp tiêu biểu, nhưng cũng có nhận xét: "Tuy nhiên, chính Tố Hữu cũng tiếp nhận trực tiếp ảnh hưởng của thơ Pháp với những tác giả mà ông yêu thích… Ở tuổi thanh niên, thơ Tố Hữu là sự hòa hợp của những yếu tố cơ bản: Tuổi trẻ, thi ca, cách mạng. Và riêng với thơ, ông đã hòa nhập với quá trình hiện đại hóa". Đây là một nhận xét đáng chú ý.
Một trường hợp khác Hà Minh Đức dành nhiều trang viết cho tác phẩm thơ "Nhật ký trong tù" viết bằng chữ Hán của Hồ Chí Minh. Qua phân tích những thành quả của tập thơ này, ông đi đến kết luận: "Thơ ca cách mạng 1930-1945 chỉ phát hành trong bí mật nhưng ở bước phát triển cao hơn thời kỳ trước về tư tưởng và Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026". Kết luận này lâu nay vốn chỉ dành cho phong trào Thơ Mới mà thôi.
Cũng trong quá trình nghiên cứu thơ giai đoạn 1930-1945, Hà Minh Đức đã nhận định: "Phải thấy rõ Thơ Mới có công trong việc phát triển thơ Việt
Hà Minh Đức cũng là người nhiệt tình ủng hộ đổi mới thơ ca, tin vào tương lai của thơ Việt trong bối cảnh văn hóa đọc đang khủng hoảng: "Thơ Việt
Để kết luận bài viết này, tôi cũng nghĩ như Chế Lan Viên trong bài tựa cho tập sách "Thơ và một số vấn đề trong thơ hiện đại" viết năm 1974 rằng dù không phải đã "tán thành tất cả những điều viết ra trong sách… nhưng cái điều quan trọng là đường hướng chung của tập sách đã phù hợp với sự suy nghĩ của mình". Và (đây cũng là ý của Chế Lan Viên): "Có thể gọi tập sách của anh Hà Minh Đức đã đưa ra một lý luận ta chấp nhận được, có thực tiễn, có đấu tranh, đứng vững trên quan điểm của mình mà không gò bó hẹp hòi, bao quát xa mà không rối rắm. Đọc xong tập sách, ta càng tin vào khả năng của Thơ hơn giữa lúc nhiều nơi muốn báo tử nó"
Hà Nội, 23/9/2012