Bấy giờ là vào thời gian vừa kết thúc cuộc nội chiến đẫm máu ở Tây Ban Nha, trong một chuyến công du từ châu Âu sang châu Mỹ, Marlene được mời tham dự một bữa tiệc trên tàu. Do người chủ trò không để ý, nên bàn tiệc được sắp xếp đúng... 13 thực khách. Con số 13 vốn là con số kiêng kỵ đối với những người mê tín thành thử tất cả những người dự tiệc hôm ấy đều ngần ngại không dám ngồi vào bàn. Cả Marlene cũng vậy.
Trong khi sự việc đang nhùng nhằng, đột nhiên có một người bước vào và nói to: "Yên trí, đã có tôi là người thứ 14 đây! Tôi đến để giải nguy cho các bạn!".
Người đó là E.Hemingway. Ông đến và ngồi xuống ghế, cử chỉ rất thoải mái, tự nhiên. Đây là lần đầu tiên Marlene trông thấy Hemingway. Ngược lại, chẳng khó khăn gì mà Hemingway không nhận ra siêu sao Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP của
Có lẽ đúng như những điều Marlene thổ lộ, đây "là thứ tình yêu của tâm hồn, không thuộc về thể xác". Khác với nhiều người, Merlene không gọi Hemingway là "bố già" mà chỉ gọi là anh: "Anh là cái neo, là nhà hiền triết, là cố vấn giỏi nhất, là thủ lĩnh trong ngôi nhà thờ riêng của lòng tôi".
Mặc dù là một siêu sao màn bạc, song Marlene cũng là người khá am tường văn học. Chẳng thế mà trong số những người từng "một thời để yêu, một thời để chết" của cô còn có cả một số văn nhân (ngoài Hemingway, trước đấy Marlene cũng đã đem lòng yêu Remarque, nhà văn Đức nổi tiếng với những cuốn sách mang đậm tinh thần phản chiến).
Bởi vậy, gặp Hemingway, Marlene bỗng nổi hứng sáng tác. Hemingway hào hứng dạy cô cách viết. Thế nhưng đến khi thấy Marlene định lao vào con đường văn chương thật thì Hemingway dữ dội phản đối. Ông quát lên: "Đi mà lau tủ lạnh đi. Không có việc gì khác để làm sao?".
Dường như ở Hemingway có sự "dị ứng" nào đó đối với việc người phụ nữ tham gia chuyện viết lách. Có lẽ nguyên nhân bắt nguồn từ người vợ thứ ba của ông, vốn là phóng viên chiến tranh của Báo Colliers thời kỳ Hemingway còn là phóng viên của "Liên hiệp OK9 thể thao xanh chín Bắc Mỹ".
Họ cưới nhau năm 1940 và ly hôn năm 1945. Lý do sự tan vỡ đó đã được Hemingway nhận định như sau: "Cuộc cắt đứt cuối cùng của tôi với đã sớm xảy ra, vì lẽ chúng tôi không có con, không có tình yêu, mà cô ta lại kiếm được nhiều tiền hơn tôi và cô tin chắc rằng sẽ có một tương lai tốt đẹp không cần đến tôi".
Hemingway và Marlenne không kết hôn với nhau, thậm chí, chính Marlenne đã là "bà mối" cho ông với người vợ thứ tư. Ngày 2/7/1961, E.Hemingway dùng súng tự sát. Quá đau đớn, Marlenne không đủ can đảm đến dự đám tang người tình. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn mình, cô không bao giờ ngừng yêu ông và không lúc nào là không nhớ về ông: "Tôi không bao giờ không yêu ông nữa kể cả khi ông đã lìa xa cõi đời này"- Trong cuốn hồi ký được viết bằng những ngón tay run rẩy của mình, Marlenne Dietrich đã tâm sự cùng bạn đọc vậy