Nhà văn này cho biết: Tôi càng ngày càng cảm thấy: Viết là một sự hành xác và thành công là một cái gì rất khó hình dung. Vấn đề còn lại là mình phải gắng sức hết mình với văn chương. Có nhiều khi, trời cho thế nào thì mình được hưởng thế ấy.
Nhà văn này tâm sự tiếp: Thời của tôi, đã có không ít những thần đồng thơ, nhưng lớn lên thì rất nhiều người trong số họ đã hoặc đứt gánh hoặc bỏ cuộc. Nói chung, làm một cái gì cho đến đầu đến đũa... thật là khó, huống hồ lại là văn chương. Hiện tượng này cho thấy: Địa hạt này luôn có nhiều biến động với nhiều thách thức, đổi thay phức tạp, không lường hết được và không đơn giản như nhiều người lầm tưởng.
Một nhà văn cao tuổi có lần tâm sự: Vì văn chương không phải trò chơi, nên những ai quá nôn nóng thành danh, quá nôn nóng nổi tiếng... sẽ không đi đến đâu cả. Cần phải coi sự viết như một quá trình tự thân. Lứa chúng tôi đã có không ít người bị tụt hậu, bị bất cập vì quá ỷ vào bản năng, kinh nghiệm và vì thành công quá dễ dàng. Cho nên, bây giờ nếu làm một cuộc tổng kết nho nhỏ, tôi có thể khẳng định rằng: Những tác phẩm của họ chỉ là sản phẩm của một thời, không phải của một đời. Hay nói một cách khác: Giá trị những tác phẩm của họ chỉ là nhất thời, không phải nhiều thời. Hình như họ đã coi nhẹ tất cả và họ phải trả giá - một sự trả giá đương nhiên.
Nhà văn này tâm sự thêm: So với ngày xưa, tuy số người viết văn, làm thơ trẻ bây giờ ngày một đông đảo và giỏi giang hơn, nhưng rất nhiều tác phẩm của họ lại rất giống các món ăn nhanh, ít chất văn, nhiều chất báo. Đôi lúc, tôi tự đặt ra câu hỏi: Không biết tuổi thọ tác phẩm của họ rồi sẽ tồn tại được bao lâu và tồn tại đến bao giờ? Và sau một thời gian nữa, không biết trong số họ liệu còn có bao nhiêu người "sống sót"? Theo tôi, văn chương không phải là thứ để "ăn xổi ở thì" được.
Đây là hai tâm sự của hai nhà văn rất đáng lưu ý.
Một thống kê cách đây không lâu trong làng văn Trung Quốc - một OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao có hơn một tỉ dân, cũng rất đáng lưu ý: Năm 2002, nước này có 1.000 nhà văn 8X. Đến năm 2006, nước này chỉ còn 10 nhà văn 8X còn tồn tại trong khi 990 nhà văn 8X khác lặng lẽ biến khỏi văn đàn. Như vậy là có đến 99% nhà văn 8X mất tích. Đến nay, 990% nhà văn 8X này làm gì, ở đâu, thì không ai biết. Rất có thể họ đã chuyển hướng hoạt động, chuyển hướng mưu sinh, không dính dấp gì đến văn chương nữa.
- Thế có lý do gì không? - Một người hỏi tôi.
- Có chứ! Họ cảm thấy mọi thứ không dễ dàng như họ tưởng. Họ thấy mọi thứ thật khó khăn. Họ cảm thấy mình không vượt nổi cái bóng của mình.
- Thì có ai vượt nổi cái bóng của mình đâu! Lý giải thế là chưa thuyết phục cho lắm.
- Thế theo ông thì là bởi lý do gì?
- Cái chính là trong địa hạt này có nhiều thứ xương quá, khó gặm quá. Và cũng có thể họ đã sai ngay từ nhận thức. Văn chương đâu phải trò chơi!