Đây cũng là vở diễn duy nhất nhận được sự đồng thuận, nhất trí của Hội đồng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, khán giả và dư luận OK9 thể thao xanh chín. Phóng viên Chuyên đề VNCA đã có cuộc trò chuyện với tác giả Phạm Văn Quý và đạo diễn Hoàng Quỳnh Mai để hiểu thêm những điều làm nên thành công của vở diễn này.
Đạo diễn Hoàng Quỳnh Mai: "Tôi bị "hút" bởi số phận lạ lùng của Lý Thường Kiệt"
- Xin chúc mừng một thành công nữa của chị! Sau "Cung phi Điểm Bích", chị bắt tay vào làm "Bến nước Ngũ Bồ", "Phù vân" và bây giờ là "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long". Tất cả những vở đó đều có đề tài lịch sử. Thường thì với đề tài này, người già có kinh nghiệm còn ngại vì vừa khó vừa tốn kém, huống hồ trẻ như chị?
+ Tôi vốn là học sinh chuyên Văn, lại đặc biệt mê sử nên tôi rất quan tâm tới đề tài này. Hơn nữa, quá trình làm nghề tôi nhận thấy, đề tài lịch sử rất phù hợp cho sân khấu kịch hát cải lương. Từ lâu, tôi đã đặc biệt chú ý tới vị anh hùng Lý Thường Kiệt không chỉ bởi sức hút của bài thơ thần "Nam quốc sơn hà" mà còn bởi cuộc đời, sự nghiệp lạ lùng "không giống ai" của ông.
Khi chuẩn bị tham dự Liên hoan Sân khấu cải lương toàn quốc, tôi đã vô tình bắt gặp kịch bản "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" của tác giả Phạm Văn Quý. Tôi đọc một mạch và nhận thấy việc khắc họa nhân vật Lý Thường Kiệt qua những góc khuất bi kịch cuộc đời sẽ là "đất" để sân khấu cải lương khai thác.
- Cách đây không lâu, chị đã giành giải A với số điểm tuyệt đối tại Liên hoan tài năng đạo diễn trẻ. Xin được hỏi thật, khi mang "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" đi dự thi năm nay, "đọ sức" với các nghệ sĩ bậc thầy như NSND Doãn Hoàng Giang, NSND Đoàn Bá, NSƯT Trần Ngọc Giàu, NSƯT Giang Mạnh Hà… chị có thấy áp lực không?
+ Thực sự, tôi không bị sức ép từ bất kỳ ai bởi tôi quan niệm, mình còn trẻ, mình không bằng ai nên nếu không thành công cũng sẽ là cơ hội để mình rút kinh nghiệm. Tôi chỉ bị sức ép của chính bản thân mình bởi tôi quan niệm, làm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 là sáng tạo và mỗi lần sáng tạo phải khác nhau.
- Chỉ riêng ở lĩnh vực sân khấu, đã có nhiều vở diễn thể hiện nhiều cách nhìn khác nhau về chân dung anh hùng Lý Thường Kiệt, nhưng xem "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long", tôi thấy khán giả hài lòng với cách chị tôn vinh nhân vật Lý Thường Kiệt. Chị lý giải sao về những chiến công và cả bi kịch cuộc đời của người anh hùng này?
+ Tôi và tác giả kịch bản đồng quan điểm rằng, không phải tới khi lập những chiến công lớn, Lý Thường Kiệt mới trở thành anh hùng mà ông vĩ đại ngay từ quyết định hy sinh tình yêu, hy sinh quyền được làm một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đúng nghĩa để giành trọn đời cho sự nghiệp chấn hưng OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao khi đang là một chàng trai trẻ.
Cái bi kịch, góc khuất phía sau rất riêng tư của một con người đã được ông bộc lộ qua câu nói với người con nuôi của Thuận Khanh: "Cháu bảo ta là một dũng tướng uy danh ai ai cũng biết. Nhưng có một điều mà nhiều người không biết, đó là ta cũng mồ côi như cháu và cũng cô đơn…". Tôi muốn nói rằng, ở thời nào cũng vậy, "Gian nan là nợ, anh hùng phải vay". Đằng sau sự vĩ đại của những chiến công thì người anh hùng cũng là người bình thường với những mơ ước, khát khao bình dị nhất.
- Xem "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long", khán giả được chìm đắm vào sân khấu ước lệ hoành tráng mà sang trọng của cải lương qua lối dựng tài hoa, ấn tượng, mạnh về cảm xúc. Nhiều cảnh gây xúc động mạnh như cảnh miêu tả lại trận chiến sông Cầu, cảnh Ngô Tuấn tịnh thân, đặc biệt là hình tượng hoa ngọc lan xuyên suốt vở diễn như hiện thân mối tình trong trắng, son sắt của Ngô Tuấn và Thuận Khanh… Hẳn chị đã rất kỳ công cho những màn này?
+ Tôi và NSND Doãn Châu (phụ trách thiết kế sân khấu) bàn bạc kỹ trong từng cảnh. Tôi đã về sông Cầu, đọc các tài liệu để hiểu được không khí các trận đánh ngày ấy... Tôi cũng hay đi qua khu vực Tây Hồ và thường xuyên bắt gặp hình ảnh hoa ngọc lan. Không hiểu sao, hương hoa ngọc lan mang lại cho tôi cảm giác trong trắng, bé nhỏ và cô đơn. Tôi liên hệ ngay tới nỗi buồn trong tình yêu của Ngô Tuấn (Lý Thường Kiệt) và Thuận Khanh, bởi ông cũng được sinh ra ở vùng này và quyết định lấy đó làm biểu tượng của vở diễn.
- Việc vở diễn "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" chinh phục được công chúng còn phải kể tới khả năng hóa thân xuất sắc của ê kíp diễn viên Nhà hát Cải lương Việt
+ Đúng vậy. Tôi phải nói lời cảm ơn các nghệ sĩ, diễn viên đã đồng cam cộng khổ cùng tôi trong những ngày qua. Các nghệ sĩ tham gia vở diễn hầu hết là những người trẻ có tài và tâm huyết với nghề. Như Mạnh Hùng (vai Lý Thường Kiệt) từng đoạt giải Nhì tài năng sân khấu trẻ toàn quốc; Thu Trang đảm nhận vai Thuận Khanh cũng từng đoạt giải Nhất cuộc thi này.
Chúng tôi chỉ có 120 phút để khắc họa chân dung và cuộc đời Lý Thường Kiệt, chỉ có 2 tháng để tập luyện; nhiều người dù bị ốm vẫn cố đến sàn tập. Không hạnh phúc gì bằng những cực nhọc của chúng tôi được khán giả đón nhận và chia sẻ.
Nhà viết kịch Phạm Văn Quý: "Đạo diễn và tác giả đã kết hợp ăn ý"
- Thưa tác giả Phạm Văn Quý, kịch bản "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" được đánh giá khá cao ngay từ khi mới là kịch bản văn học. Ông đã viết kịch bản này trong hoàn cảnh nào?
+ "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" là một trong 10 kịch bản của tôi về đề tài Thăng Long - Hà Nội. Nó được viết vào năm 2004 trong một cuộc thi kịch bản hướng tới 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Sau đó, tôi có đưa kịch bản cho một số người nhưng vì một vài lý do nên kịch bản chưa được dựng. Năm 2009, tôi bỗng nhận được điện thoại của Hoàng Quỳnh Mai, nói thích và muốn dựng vở này cho Nhà hát Cải lương Việt Nam tham dự Liên hoan Sân khấu cải lương toàn quốc.
- Điều gì khiến ông đồng ý? Và ông hài lòng với vở diễn này chứ?
+ Vì sự yêu nghề và thông minh ở Hoàng Quỳnh Mai. Mai nhờ tôi ngồi phân tích chi tiết tính cách từng nhân vật trong vở. Sau đó Mai bảo sẽ về dựng và chạy thử cho tôi xem. Trước khi dựng, tôi nói với Mai rằng, dựng cho cải lương, cần ghi nhớ 3 điều.
Thứ nhất, phải khắc phục nhược điểm cố hữu lâu nay của cải lương là rề rà. Vì vậy, tiết tấu vở diễn phải nhanh hơn. Thứ 2 là cách hát trong cải lương. Không nên để cho diễn viên khoe giọng quá nhiều, tức là không nên hát hết cả bài vọng cổ mà chỉ hát cùng lắm là 2-3 câu thôi. Tránh tình trạng để khán giả mệt mỏi như lâu nay, nhân vật… sắp chết rồi vẫn ca tới vài chục phút.
Điều thứ 3 là khi vào vọng cổ, bỏ hết hò, vè, chỉ lồng vào trong đó một chút dân ca Nam Bộ mà thôi. Đặc biệt, chuyển thể sang cải lương, phải tránh hết mức những lời sáo rỗng, đao to búa lớn như thường có. Tôi nghĩ là Mai trẻ nên hiểu điều đó rất nhanh.
- Có tác giả, chỉ cần trao kịch bản cho đạo diễn là coi như hoàn thành trách nhiệm, nhưng ông thì "theo" "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long" không chỉ suốt các buổi biểu diễn ở Hà Nội mà còn tới tận… Cần Thơ. Có phải vở nào ông cũng sát sao như vậy không?
+ Khi trao đứa con tinh thần cho các đạo diễn, tôi luôn cố gắng phối hợp để vở diễn ra mắt khán giả đúng với tinh thần của nó. Thời điểm dựng "Trọn đời trung hiếu với Thăng Long", tôi và Hoàng Quỳnh Mai thường xuyên trao đổi, góp ý, chỉnh sửa để thông điệp vở diễn không bị chìm lấp. Mai đã dùng những thủ pháp đạo diễn và tận dụng những ưu thế của loại hình kịch hát làm vở diễn hấp dẫn hơn.
- Lâu nay, mối quan hệ giữa đạo diễn và tác giả kịch bản thường xảy ra tình trạng "bằng mặt mà không bằng lòng". Với ông thì thế nào?
+ Nhiều trường hợp sau khi giao kịch bản cho đạo diễn thì tác giả thường bị át đi, đạo diễn nắm "quyền sinh quyền sát" trong tay. Nhưng kinh nghiệm nhiều năm cho thấy khi đạo diễn đồng cảm và kết hợp ăn ý với tác giả kịch bản thì vở diễn thành công hơn nhiều.
- Là người có khá nhiều kịch bản thành công về đề tài lịch sử, theo ông, làm thế nào để có vở diễn lịch sử hay?
+ Lịch sử là những gì đã qua nên thường vấn vương sương khói, nhiều dị bản, người viết kịch lịch sử thành công phải là người vén được lớp sương bảng lảng ấy để đưa sự thật lịch sử ra ngoài ánh sáng. Bằng góc nhìn riêng của mình, họ phải lý giải những sự kiện, nhân vật lịch sử một cách hợp lý và nhân văn.