1. Phòng xử rộng thênh thang. Trước vành móng ngựa là 3 hàng ghế dài, đen bóng. Chỉ có hai vợ chồng bị cáo, ngồi trơ trọi, nhìn nhau tê tái. Phía sau lưng họ là gia đình. Bà mẹ già là mẹ đẻ của Thân cũng là mẹ chồng của Bích ngồi sụt sùi lau nước mắt. Ba gương mặt rũ rượi buồn…Bích ngồi sát cạnh Thân mà suốt trong phiên xử, cũng chả có lần nào dám nhìn chồng, dù chỉ là cái liếc mắt vụng trộm. Dường như cô biết phận mình.
Từ ngày chồng bị bắt, dù được tại ngoại để nuôi hai con nhỏ nhưng cuộc sống với người đàn bà này chưa khắc nào thanh thản được khi bủa vây xung quanh nào là dị nghị, nào là điều tiếng. Cay độc nhằm vào cô cũng đúng mà đắng cay cô phải ngậm cũng là phải thôi. Vì cô là người đàn bà đã nhẹ lòng mà mơ giấc mơ hoa bướm…
Bích biết Hùng khi cô 27 tuổi và đã là mẹ của hai đứa con nhỏ. Hùng trẻ hơn cô 2 tuổi, lúc đầu toàn xưng "chị chị - em em". Hùng quê ở tận Thanh Hoá nhưng làm công nhân OK9 đã banh nên phiêu bạt đi theo OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á đến xã Quốc Oai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội để thi công cầu vượt đường Đại Lộ Thăng Long đi vào khu đô thị Nam Cường thuộc xã Ngọc Mỹ.
Mẹ chồng Bích trước cũng chỉ làm nông nhưng từ ngày khu đô thị mở ở đây mới ra đầu đường làm cái quán nhỏ bán mấy thứ đồ ăn uống lặt vặt cho các tốp công nhân OK9 đã banh. Hùng là khách quen của bà cụ. Trong nước mắt đắng cay, trước Toà, bà run rẩy kể lại bi kịch của gia đình mình.
Với bà, mọi chuyện xảy ra cứ như một giấc mơ hãi hùng vì chưa bao giờ bà nghĩ Hùng lại có thể tằng tịu với con dâu bà khi con trai bà vẫn còn đương sung sức, vẫn ở chung nhà với bà, vẫn chung mâm uống rượu cùng Hùng.Bà ngồi bán quán, Hùng ra ăn uống riết rồi thành quen. Thấy Hùng mau mồm mau miệng, nói năng khéo léo nên bà có cảm tình.
Sau này khi biết mặc dù quê ở xa, đồng lương công nhân ít ỏi nhưng Hùng vẫn vừa đi làm vừa đi học thêm, bà càng quí mến hơn. Nhà có miếng gì ngon, bà cũng mời Hùng tới ăn. Thi thoảng Hùng chậm lương, có vay và dăm ba trăm nghìn, bà cũng chẳng ngại ngần gì. Bà coi Hùng như con cái trong nhà. Hùng cũng coi bà như mẹ, coi các con bà như anh chị em. Bà và tất cả những người trong gia đình bà, không hề hay biết, Hùng trăng hoa với Bích.
Bích kém Thân, chồng Bích 4 tuổi nhưng lại hơn Hùng 2 tuổi. Hồi xưa, khi yêu Thân cũng là Bích tự nguyện thôi, chả bị ai ép uổng gì. Thân và Bích ở cùng làng, uống chung nguồn nước, đi chung con đường, lớn lên kết nhau thì yêu nhau. Đắm say, mặn nồng mãi dễ đến gần 3 năm mới cưới rồi sinh liền tù tì hai đứa con.
Bích không đẹp, cũng chẳng phốp pháp bốc lửa hừng hực như cái cách người ta hay thấy ở những người đàn bà ngoại tình. Bích gầy gò, lam lũ, nhan sắc cũng chỉ ở mức trung bình. Thân cũng vậy vậy như đám trai làng, chẳng cao to, bóng mượt gì. Cũng lam lũ làm ăn quanh năm suốt tháng.
Áo sờn vai, da cháy nắng, tóc khét lẹt mùi mồ hôi. Cách đây mấy năm, do bị một tai nạn, Thân còn bị mất đi một bên mắt. Nhưng mà, dù thế vợ chồng sống với nhau, hai mặt con, cũng chả có cự cãi gì nhiều. Thế cho nên khi Bích giăng gió với Hùng mãi mà chả ai hay. Nhưng rồi, cái kim bọc giẻ lâu ngày rồi cũng lòi ra, không giấu giếm mãi được. Thân sinh nghi nhưng không dám tra khảo vợ.
Cho đến sáng ngày 13/10/2010 đang ở nhà thì điện thoại của Bích rung lên bần bật báo có tin nhắn đến. Thấy vậy, Bích hốt hoảng chạy ra vồ lấy, xoá tắp lự. Thân giằng lại, trừng mắt doạ: "Kể cả xoá đi tôi cũng khôi phục được".
Bích sợ. Cũng phải thôi vì Bích biết trước sau gì cũng bại lộ. Nhất là Hùng liên tục qua lại nhà Bích, đầu mày cuối mắt mãi kiểu gì rồi cũng bị phát giác. Đêm đó, Bích đành phải khai thật với Thân và thực lòng, Bích muốn quay về, kết thúc cuộc chơi với Hùng.
Nhưng Thân, dường như không muốn cho Bích được kết thúc trong trật tự. Kể từ cái đêm sám hối ấy, Thân giữ rịt lấy chiếc điện thoại của Bích. Không phải để triệt đường liên lạc của đôi gian phu dâm phụ mà là để chơi cái gọi là "trò chơi nghiệp vụ". Nén lại cơn ghen như lửa đương hừng hực cháy, Thân bình tĩnh ngồi, bấm phím điện thoại, nhẩn nha nhắn tin cho Hùng. Cái tin nhắn ấy hẹn gặp Hùng vào quãng 7 giờ tối ở cánh đồng Bói.
Nhận được tin nhắn sặc mùi nồng thắm từ người tình, lại vào cái giờ tối thui giữa đồng không mông quạnh thì Hùng mừng húm. Chỉ có Bích là lo. Trong cơn ghen cuồng nộ của chồng, muốn quay đầu lại hoàn lương, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài sự tuân lệnh. Bích trở thành diễn viên trong "trò chơi nghiệp vụ " của chồng.
Tối ấy, đúng hẹn, Thân áp Bích ra cánh đồng Bói. Thân đã chuẩn bị sẵn con dao nhọn. Theo đúng kịch bản của chồng, Bích một mình lững thững ra điểm hẹn, còn Thân ôm trong người con dao nhọn nấp ở trong cống nước gần đó.Nhìn thấy thân hình quen thuộc của người tình, Hùng lao đến. Nhưng còn chưa kịp mây mưa gì thì Thân đã vung dao. Hùng quay đầu bỏ chạy nhưng không kịp. Hùng chết vì rất nhiều vết thương tại những vùng nguy hiểm như đầu, cổ…
Bích gào thét, van xin chồng tha cho Hùng nhưng vô vọng. Cơn ghen đã biến Thân thành kẻ vô nhân tính. Khi xét xử vụ án này, bà chủ tọa phiên toà đã phải đau xót thốt lên: "Cả đời làm thẩm phán của bà, chưa bao giờ bà thấy một vụ án mà thủ phạm tấn công nạn nhân dã man đến thế"…
Sau khi Hùng chết, Bích theo chồng trở về nhà. Như một sự chuộc lỗi, trong sự cố gắng cuối cùng của người đàn bà kém hiểu biết, cô đem đi giặt tẩy thật kỹ bộ quần áo dính máu của chồng để hòng che giấu tội ác cho người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà Bích muốn sám hối.
Với hình phạt 15 tháng tù giam về tội che giấu tội phạm, dù ê chề thì Bích vẫn được ở nhà với hai con. Còn Thân, với bản án 23 năm tù giam, ngày về trở nên xa ngút ngát. Không phải chỉ đến khi Toà tuyên án, Bích mới rơi nước mắt mà trong suốt cả phiên toà, ngay khi nhìn thấy Thân bị dẫn giải vào Toà án, Bích đã oà lên nức nở. Sám hối để đoàn viên sau những gió giăng lầm lỗi nhưng trong cơn ghen của chồng, quá khứ chẳng những không buông tha cô mà còn trở thành nguyên cớ của một bi kịch lớn hơn. Bi kịch của cách hành xử thiếu đi lòng bao dung…
2. Cách đây 2 năm, cũng tại Toà án Nhân dân TP Hà Nội, có một cặp vợ chồng khác, cũng rơi vào tình cảnh tương tự như Thân và Bích. Trong thời gian đi tù, Đào Văn Nguyên ở phường phố Huế, quận Hai Bà Trưng ngậm đắng nuốt cay khi biết được ở nhà vợ Nguyên là B. đã có quan hệ "tình cảm" với ông Trần Hùng P., trú tại phố Trần Khát Chân, phường Thanh Lương, quận Hai Bà Trưng. Hận vợ nhưng kẻ ở trong lao, người ở ngoài lao nên Nguyên đành bất lực ôm mối hận ở sau song sắt.
Cho đến năm 2009, Nguyên mãn hạn tù trở về. B. tỏ ý sám hối muốn quay lại thuỷ chung như cũ với chồng nhưng lại sợ P. Vì nếu B. về với chồng thì P. dọa sẽ tung ảnh nóng của hai người, sẽ bắt B. phải bồi thường các tổn thất tình phí trong thời gian chồng B. đi vắng. Vả lại, trong cơn mặn nồng, B. đã bồng bột giao cho P. mấy cuốn sổ tiết kiệm, bây giờ mà chia tay ai về nhà nấy thì coi như mất trắng, không đòi được. Mà P đã nói trắng ra rằng, có đòi cũng không trả…
Thế là để sám hối với chồng, để chứng minh khao khát muốn hồi gia, B đã thủ thỉ kể hết với Nguyên. Và Nguyên, sẵn đã ôm mối hận vì ghen tuông trong lòng nên lập tức dàn cảnh để triệt hạ người tình một thời của vợ. Nguyên đã tổ chức cho 4 đối tượng chặn đường đánh P.
Ông P. đã chết tại phố Tăng Bạt Hổ bởi những cú đánh đạp dã man của nhóm người này. Kết quả giám định pháp y của của Phòng Kỹ thuật hình sự - CATP Hà Nội xác định: "Nguyên nhân chết của nạn nhân do vỡ nền sọ, tụ máu dưới màng cứng hai bên, tụt hạnh nhân tiểu não…".
Người tình chết. Chồng tiếp tục ở tù thêm 10 năm tù nữa về tội giết người. Giấc mơ về một gia đình vẹn nguyên sau lỡ lầm hoa bướm chưa biết bao giờ mới thành hiện thực…