"Tôi không thể nhìn được những gì đang diễn ra xung quanh, nhưng tôi cảm nhận được tất cả. Vốn là một cô gái hay mơ mộng và ưa tưởng tượng nên tôi yêu tha thiết hương thơm nồng nàn của hoa sữa lúc hằng đêm dạo phố. Trời càng về khuya thì mùi hoa sữa càng làm lòng người xao xuyến, bởi khi đó không khí được lắng dịu lại hòa vào tiếng thở đêm. Đêm Hà Nội yên bình và trong trẻo. Không còn ồn ã như ban ngày, bóng đêm làm cho Hà Nội trở nên thơ mộng và nhẹ nhàng hơn. Những tiếng rao đêm nghe buồn nhưng lại khiến người ta có thêm nghị lực sống và cảm thấy cuộc sống này thật nhiều ý nghĩa…".
Cô gái có tâm hồn mơ mộng và thanh khiết ấy là Nguyễn Thị Thương, một người khiếm thị. Hiện Thương đang là sinh viên năm thứ 4, Khoa Lưu trữ Trường Đại học Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và Nhân văn. Những tâm sự trên là cảm nhận của một cô gái đã hơn mười năm không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Những cảm nhận của Thương về Hà Nội thật tròn đầy và lung linh. Bài viết "Tôi yêu Hà Nội" của Thương đã đoạt giải xuất sắc trong cuộc thi "Hà Nội trong tâm hồn người khiếm thị" khi Thủ đô ngàn năm tuổi.
Tôi đã ngồi trò chuyện cùng Thương trong một buổi chiều mùa thu không có nắng, trong không gian yên tĩnh của Hội Người mù quận Thanh Xuân (Hà Nội). Thương đã bộc bạch về nỗi niềm sâu kín của một cô gái mơ mộng nhưng không bao giờ nhìn thấy ánh sáng, cả những khát khao và dự định tương lai, về tình yêu và cuộc sống.
Thương kể rằng, quê em ở huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên. Lúc sinh ra, Thương cũng lành lặn và đáng yêu như biết bao đứa trẻ khác ở miền quê này. Bỗng dưng, năm 13 tuổi, lúc đó Thương đang học lớp 7 thì đôi mắt cứ mờ dần. Bố mẹ đưa em đi hết bệnh viện này tới bệnh viện khác, từ Hà Nội tới TP HCM để cứu vãn đôi mắt của cô con gái, nhưng tất cả đều vô vọng.
Họ mang con về nhà trong nỗi buồn khôn tả. Mắt cứ mờ dần nhưng Thương quyết không chịu nghỉ học, những bài giảng của thầy cô ở lớp như món ăn tinh thần không thể thiếu trong tâm hồn của cô bé vốn nhạy cảm và yêu tha thiết văn chương. Thương con quá đỗi, bố mẹ đưa em tới học chữ nổi ở Hội Người mù tỉnh Thái Nguyên.
"Bắt đầu học chữ nổi em có thấy khổ sở lắm không?" - tôi hỏi Thương. Em bảo rằng, quả thực, những ngày đầu đối với em đó là một cực hình. Đã có lúc em không còn tha thiết với cuộc đời này nữa, nhưng rồi được sự động viên an ủi của gia đình, bạn bè, thầy cô… Tất cả đã giúp em vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời. Bây giờ thì em đã quen rồi, rất yêu đời và tha thiết được sống một cuộc đời đầy ý nghĩa như tất cả mọi người…
Trước khi xuống Hà Nội học đại học, Thương là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Người mù tỉnh Thái Nguyên. Con đường chinh phục giảng đường đại học của một cô gái khiếm thị như Thương là một chặng đường chông gai và đầy nghiệt ngã. Thương xuống Hà Nội thuê nhà ở cùng với một số người bạn đồng cảnh ngộ ở khu tập thể Trung Tự, quận Đống Đa. Ban ngày em đi xe buýt tới trường ở quận Thanh Xuân chừng 7 - 8km. Tối về em làm thêm nghề tẩm quất để nuôi sống bản thân và trang trải chuyện học hành.
Nghe Thương nói, tôi có cảm giác rằng mọi chuyện cứ nhẹ tênh như chẳng có gì phải bận lòng. Nhưng mấy ai biết rằng, với một cô gái khiếm thị từ một vùng núi xuống Hà Nội học tập và Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 bình thường thì đó quả là một điều kỳ diệu. Mỗi tháng, làm nghề tẩm quất Thương cũng đủ nuôi sống bản thân.
Và em cảm nhận rằng, có lẽ mọi người vì thương hoàn cảnh của em nên mỗi ngày khách đến một đông hơn. Đi xe buýt thì được người đi đường dìu dắt và hướng dẫn tận tình. Đến giảng đường thì được thầy cô, bè bạn giúp đỡ. Ngoài ghi bằng chữ nổi, em ghi âm và về nhà mở ra nghe lại. Cứ như thế, suốt 5 năm qua, Thương là một sinh viên chăm chỉ và có kết quả học tập tốt không thua kém mọi người.
Thực sự, tôi tò mò muốn biết những dự định về tương lai của em. Ngập ngừng một lát, Thương mỉm cười và hướng ra xa xăm nói khẽ. Bạn trai em cũng là người khiếm thị bẩm sinh, cũng có tâm hồn đồng điệu, là sinh viên cùng lớp, cùng làm chung Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tẩm quất để kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Thương tự hào bộc bạch về người bạn trai, anh ấy là người có chí hướng, đã từng thi đỗ Đại học OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao Quốc dân nhưng vì mắt kém nên không theo được nên đã chuyển sang Trường Đại học Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và Nhân văn học cùng em. Cả Thương và Bính (bạn trai của Thương) đều sử dụng thành thạo máy tính. Hằng đêm khi hết khách hàng tẩm quất là hai bạn lại cùng nhau lên mạng tìm thông tin, đọc báo giống như bao bạn trẻ bình thường khác.
Thương suy nghĩ đơn giản rằng, đã sống thì phải sống cho đúng nghĩa, muốn sống bằng sức lao động của chính mình và có vị trí trong cuộc đời này, không để ai phải bận lòng. Bố mẹ và 2 em của Thương đã vào sống ở TP HCM, thường xuyên gọi điện về Hà Nội mong Thương vào đó cùng gia đình. Thương bảo rằng, em rất yêu Hà Nội, thích ở lại nơi đây.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cả Thương và Bính sẽ tiếp tục học tiếp cao học để có kiến thức, để tự tin Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, giao tiếp với mọi người và để giúp những người đồng cảnh bớt đi những khó khăn trong cuộc sống… Cầu chúc cho dự định của đôi bạn trẻ trở thành sự thật