Thực tế đã có những văn nghệ sĩ mà mỗi sự góp ý của họ đều được công luận hưởng ứng, hoan nghênh. Tiếc là thời gian gần đây, trên một số tờ báo, trang web, người đọc đã bắt gặp không ít ý kiến tiếng là góp ý nhưng kỳ thực chỉ để thể hiện nỗi bức xúc cá nhân tủn mủn của riêng mình. Thậm chí, có những phát biểu gây nên những phức tạp, rối ren không đáng có, làm tổn thương tình đồng nghiệp, thể hiện ở người phát biểu một nét hành xử có phần… "trẻ con". Có người bảo, văn nghệ sĩ vốn "hồn nhiên". Vâng, ở đây, "hồn nhiên" hay "trẻ con", xin để bạn đọc suy xét.
Ai cũng biết, một tác phẩm dù được sáng tác thế nào, một khi đã được các tác giả thống nhất lấy tên chung thì trước sau họ phải tôn trọng sự thống nhất ấy. Vừa qua, nhạc sĩ Triều Dâng - tác giả bài hát nổi tiếng "Tuổi trẻ thế hệ Bác Hồ" đã rất đau khổ, thậm chí sụt huyết áp khi nghe một nhạc sĩ khác, người từng đề chung tên với ông trong ca khác "Giải phóng quân ta ra đi" được phổ biến từ những năm 60 của thế kỷ trước tuyên bố trên một tờ báo rằng, bài hát "Gải phóng quân ta ra đi" là của riêng ông và ông đã đề thêm tên Triều Dâng vào vì "lý do tế nhị, nói ra bất lợi cho Triều Dâng". Tất nhiên, nhạc sĩ Triều Dâng đã vận dụng mọi căn cứ để chứng minh bài hát trên là có phần sáng tạo của ông, nhưng thiết nghĩ, dù ông không làm điều ấy đi chăng nữa thì việc nhạc sĩ nọ - sau hơn 40 năm "ngọt bùi chung hưởng" bất thần tung ra một nhận xét như vậy quả tình là việc chẳng nên!
Lại một trường hợp khác: Một nhóm tác giả, để phản ứng lại với việc chấm giải ở một hội nọ, đã bức xúc: "Nếu không được như yêu cầu, mong Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức xóa hộ toàn bộ giải thưởng". Thôi thì, ai cũng có quyền thể hiện thái độ, kể cả nỗi bức xúc cá nhân, nếu thấy mình thực sự thua thiệt. Song là văn nghệ sĩ, có nên từ việc của mình mà phát ra một yêu cầu cực đoan như thế. Bởi ngoài mình, còn nhiều người khác nữa. Nói vậy rất dễ bị người ta liên hệ với một câu ngạn ngữ phổ biến trong dân gian…
Cũng vậy, một tác giả nọ, sau khi hay tin tác phẩm của mình phải dừng lại vòng ngoài của một cuộc chạy đua, đã kể lại chuyện ông nhắn tin cho người mà ông cho là "tác giả" của việc "bắn loại" ông với nội dung đại để là, bác cho cả làng Vũ Đại giải thưởng mà không cho em, em làm gì mà bác ghét em thế. Khoan bàn về việc ông tác giả này phải dừng cuộc chơi ở vòng ngoài là oan hay không oan, chỉ riêng việc từ sự bất như ý của mình mà bảo những người khác được tiếp tục cuộc chơi là "cả làng Vũ Đại", theo tôi nói vậy cũng là quá lời