Vế ra rất "con nhà lính", song cũng rất chuyên nghiệp về bóng đá: "thọc sâu", "câu hiểm".
Theo Tạ Hữu Yên, người chơi bóng không lạ gì "bốn miếng" này: Nó là một số "đòn" để huấn luyện viên áp dụng cho các cầu thủ trên sân cỏ, được Xuân Miễn "chắp lại" thành một vế đối có vần, nghe hay mà khó đối. Nhà thơ Tạ Hữu Yên đành khất bạn để hôm sau sẽ đối lại.
Hôm sau, Xuân Miễn đến chỗ Tạ Hữu Yên tiếp tục xem bóng đá. Bấy giờ Tạ Hữu Yên mới thủng thẳng:
Chọc sườn, luồn kẽ, sút khỏe, bám dai.
Và giả thích: Đây cũng là "bốn miếng" mà các cầu thủ hay dùng trên sân cỏ. Xuân miễn nghe xong gật gù: "Được, được, hai chúng mình mỗi người tìm ra bốn miếng võ, cộng thành 8 miếng võ đá bóng".
Tạ Hữu Yên nghe vậy khoái chí, đang ngồi liền đứng dậy nắm tay Xuân Miễn nói:
- Chúng mình dùng võ "đá đưa bóng" bằng chữ trên sân thơ cũng "dẻo" ra phết. Còn đá bóng bằng chân thì bây giờ chịu hẳn.
Nói rồi cả hai cùng cười vang và tiếp tục theo dõi hiệp hai của một trận túc cầu hấp dẫn