Mảnh trăng đêm qua còn sáng lanh lợi là vậy, mà nay chỉ còn như một con tép nhợt nhạt, lạc lõng, đang từ từ lặn vào chân của một áng mây trong veo vừa gợn lên tự cuối trời, mà biệt vô tăm tích có khi gần nửa tháng.
Hình như giấc ngủ không đằm, hơi thở không sâu, thì đêm cũng không chóng "cạn". Nhưng rồi, sẽ có một cái gì đó làm ta bất chợt bừng tỉnh. Đó là tiếng reo như quặn lên của lá khiến ta phải giật mình rằng như vậy là nó đã rụng suốt đêm. Tiếng lá cọ mài trên thềm gạch gợi một không gian thanh sạch, sáng sủa. Qua ô cửa sổ tròn, tôi nhận thấy màu trời có phần loãng thêm. ở mấy nhà bên, đã có tiếng động nhè nhẹ của những bước chân đi lại.
Chợt nhớ tới mấy câu thơ rất hay của Neruda: "Em đi qua, xếp đặt, hỡi con ong rung động của anh/ Những vùng nào em động đến sẽ thoát ra ngoài bóng tối/ Và nghị lực sáng sủa của em đã đem về ánh mới". Cái tiếng động thần diệu ấy trong những giây phút trạng thái con người còn đang lơ mơ giữa đất trời tở mở này, đã làm không gian dày đặc bóng đêm bỗng chốc như thủy tinh rạn vỡ ra từng mảnh. Âm thanh vốn tác động vào nhận thức, gợi ra sự vật, bởi vậy mà phá vỡ màng ngăn cách. Mỗi tiếng động lúc này đều góp phần đẩy lui bóng tối, dìu dẫn ánh bình minh...
Bình minh đang lên. Tôi nhìn đồng hồ. Kém mười lăm phút nữa thì đầy năm giờ. Ban công buổi sớm gió thổi mát lạnh. Không gian tĩnh lặng rờn rờn cỏ xanh. "Bình minh nõn chuối"- một nhà thơ nào đó đã có câu thơ vừa chuẩn xác vừa đầy mỹ cảm. Cái "thần thái" của trời đất qua màu nõn chuối ấy, không phải là bất cứ bàn tay hội họa nào cũng có thể dùng sắc màu mà tái tạo được đâu.
Đúng năm giờ. Đây là lúc Đài Truyền thanh Hà Nội bắt đầu mở màn chương trình trong ngày bằng bản nhạc quen thuộc: Bài "Người Hà Nội" của Nguyễn Đình Thi. Nghe tiếng nhạc ngân rung, tỏa lan, cứ ngỡ như có một dòng nước ấm đang từ từ hòa quyện vào cái lành lạnh của không gian buổi sớm. Tiếng nhạc trầm lắng, da diết. Tôi thầm phục sự lựa chọn của ai đó... Bản nhạc lúc này hợp với tâm lý tiếp nhận biết bao.
Ban công nhà tôi có trồng hai loại hoa: Hoa nhài và hoa giấy. Nếu hoa hồng là thứ hoa có thể đẹp đến mê hồn người trong những giây phút hoàng hôn, dưới bóng hoàng hôn thì trong ánh ban mai, hoa nhài cũng có một vị trí tương ứng như vậy. Chỉ riêng cái hương dịu nhẹ thoát ra từ cánh hoa thuần khiết ấy cũng đủ làm nên một ban mai yên ả. ấy là chưa kể, cái "nụ cười" trắng bông của nó trên môi lá nõn đang nở dưới trời trong... Cạnh bên, những chùm hoa giấy nở bung, hồng rực, vậy mà vẫn còn ẩn chứa biết bao nhiêu nhị đỏ. Trông vào từng chùm, cứ ngỡ như trong một vở chèo, cảnh ba thiếu nữ đang múa chụm ba chiếc quạt hồng vào nhau, giơ lên trời ba thẻ hương đỏ.
Dân phố đã bắt đầu xôn xao trở dậy. Thoạt tiên là những anh chàng xe ôm vội vã ra ga sớm để đón khách, sau đó là những người chuẩn bị đến giờ vào ca, rồi tiếp theo là hàng loạt các "vận động viên" đủ mọi lứa tuổi, từ cụ già ở độ tuổi bảy, tám mươi cho đến các cậu bé chỉ chừng bảy, tám tuổi. Tất cả đều đổ dồn về khu vườn hoa lân cận. ở đây, mọi hình thức thể dục đã diễn ra nhịp nhàng, sinh động. Tiếng bước chân bình bịch, tiếng nói cười xao xác, cánh tay giơ lên, quả cầu rơi xuống, chen lẫn những tia nắng ấm ban mai- đã khiến trông vào "bức tranh" đầu ngày này, ta cảm thấy có một cái gì đẹp đẽ đến dễ thành ảo ảnh.
Mà đúng vậy, cái đẹp thường diễn ra trong khoảnh khắc, bởi chỉ ít phút nữa thôi, con người đã phải trở lại với Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP thường nhật của mình. Trẻ em cắp sách tới trường, người lớn vào công sở. Các bà hàng quà chọn giờ khá chuẩn. Sau những giây phút khởi động như vậy, từ vườn hoa trở về, người ta cần phải có chút gì "lót dạ" trước khi đi làm... Riêng tôi, những lúc như thế tôi hay sà vào quán nước của bà cụ đầu ngõ. Bà cụ có một thói quen đặc biệt, là hễ ai đó mở hàng, bao giờ bà cũng rót mời một chén nước và một điếu thuốc không tính tiền. Cái cử chỉ, thái độ ấy thật dễ chịu đã đành, mà chén trà đầu tiên uống trong buổi đầu ngày cũng nhiều dư vị. Thêm với điếu thuốc cuộn khói sao mà thấy tinh thần hào sảng, thư thái thế.
Và bởi vì ngồi đây, tôi có thể trông ra được suốt lượt chiều dài của phố, khi ánh ban mai tuôn chảy óng ánh trên con đường rải đá, trông lên được ngọn xoan đầu phố, nơi có mấy tổ chim đang ríu ra ríu rít làm nhàu nhĩ cả một góc trời. Rồi nhìn thấy cả cái cảnh con chim mẹ bay đi, tách khỏi cây như quả, như thể nó đang tìm về uống nước ở một dòng sông xa tít tắp - một vầng mặt trời đang lấp lánh ngấn vàng - nơi khởi nguồn của một ban mai thơ mộng...