Tranh của Cương không còn trong suốt một nỗi buồn mênh mênh mang mang nữa. Tranh Cương giờ lộng lẫy hơn, phô bày hơn, quyết liệt hơn và cũng thách thức hơn. Triển lãm "TÌM" lần này của Lê Thiết Cương như một lời tạm biệt năm cũ, một cách để khóa lại ký ức nhưng lại cũng là cách để mở ra thế giới từ những chiếc chìa khóa vạn năng của mình. Mật mã của Cương trong triển lãm "TÌM" lần này chính là Tìm.
- Những chiếc chìa khóa hiển hiện rất cụ thể rõ ràng trong 16 bức tranh ở triển lãm TÌM lần này. Tại sao vậy?
+ Chìa khóa là thứ để mình mở ra một cánh cổng, hay một cánh cửa, một ngôi nhà, một lâu đài. Chìa khóa cũng có nghĩa để mở ra một cái gì đó đang đóng kín. Mình dùng nó như một tín hiệu, một biểu tượng của triển lãm mới này.
- Lê Thiết Cương đang giữ những chiếc chìa khóa của những cánh cửa đã đóng kín, hay sẽ mở ra những cánh cửa chưa từng bao giờ được mở ra? Cương đã tìm thấy mình hay khóa chặt chính mình?
+ Tôi đặt ra một câu chuyện và biểu hiện của câu chuyện ấy chính là thông điệp mà tôi muốn gửi gắm. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 chỉ là một nửa trong triển lãm này thôi. Tôi dùng hội họa tối giản để biện luận, luận giải những câu chuyện trong OK9giaitri đăng nhập này. Sống trong OK9giaitri đăng nhập ai cũng phải tìm cho mình một con đường để đi, một cánh cửa để mở. Mình tìm sự cân bằng, tìm cho mình cách ứng xử với vạn vật và thế giới xung quanh. Chìa khóa chính là mật mã của sự thành công trong cuộc kiếm tìm thế giới quanh mình, tìm mình và là chính mình.
- Nghe có vẻ phức tạp nhưng đến bây giờ mới ngộ ra và đi TÌM thì liệu có muộn quá không?
+ Không bao giờ là muộn. Hành trình làm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của một người nghệ sĩ chính là hành trình đi tìm. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 vốn là con đường dài trở lại với chính mình và nói thật chính xác thì phải là đi tìm mình. Không cứ gì hội họa mà văn, thơ, nhạc, hay bất kỳ một bộ môn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nào đều là vậy. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 tức là sáng tạo, là cái riêng của mỗi người nghệ sĩ. Nó như là mật mã ADN, là cái vân tay của chính người nghệ sỹ đó để khi họ xuất hiện, phơi bày tác phẩm của mình, họ là phong cách riêng biệt không lẫn vào ai.
![]() |
- Đã là đi tìm thì không phải ai cũng may mắn tìm được thứ cần tìm. Lê Thiết Cương thì thế nào?
+ Trong hành trình khó khăn để tìm mình, không phải ai cũng tìm thấy mình. Công thức để người nghệ sĩ đi tìm là một, nó chỉ có thế nhưng không phải ai cũng áp dụng thành công công thức đó, giải thành công được công thức đó trong quá trình sáng tạo. Khi người nghệ sĩ tìm được mình chính là tìm được cái riêng. Chắc chắn tôi đã tìm thấy mình và đó là một nửa của triển lãm. Tôi may mắn vì đã tìm được những chiếc chìa khóa ở nhiều dạng thức khác nhau để mở được cánh cửa có lắm lúc cũng khép kín tuyệt vọng trong mình. Vấn đề đặt ra là tìm để làm gì? Tóm lại là khi mình không lẩn tránh được những câu hỏi về OK9giaitri đăng nhập thì mình buộc phải đối diện và tìm ra những sự luận giải. Có rất nhiều người đi nhầm đường, mặc nhầm áo và ngồi nhầm ghế. Chính vì vậy cái sự tìm phải đẩy đến quyết liệt.
- Càng ngày Lê Thiết Cương càng khác. Đa sắc, nổi bật và rực rỡ hơn cả phong cách ngoài đời lẫn phong cách hội họa? Cụ thể ở triển lãm TÌM lần này các bức tranh có rất nhiều sắc đỏ chủ đạo? Đâu rồi màu xám màu ghi sáng bảng lảng trong những nét vẽ mong manh của Lê Thiết Cương?
+ Trong cuộc đi tìm, biểu hiện của sự quyết liệt ấy chính là hòa sắc trong hội họa. Màu tương phản rất mạnh: Đỏ-đen- trắng sữa. Tôi tìm thấy tôi ở chỗ tôi thế nào thì Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của tôi như thế. Tôi thế nào thì tranh của tôi như thế. Cái tôi ở đây rõ ràng vì tôi là một người cực đoan. Tôi là người khó có thể đứng ở giữa. Tôi phải là ở 2 cực hoặc âm, hoặc dương, hoặc nóng hoặc lạnh, cực kỳ có màu và cực kỳ không có màu. Ngay cả trong triển lãm này thì chuyện đó cũng không thoát ra được. Tôi vẽ 16 bức tranh ở triển lãm TÌM thì một nửa là ở hòa sắc đỏ đen, một nửa là không màu, hoặc màu xám trắng. Nó vẫn là câu chuyện của tôi, một Lê Thiết Cương cực đoan đến tận cùng cực đoan.
- Nhưng không thể phủ nhận tranh của Lê Thiết Cương càng ngày càng sâu sắc, càng đẹp?
+ Muốn thế thì phải sống. Nếu không sống được, không biết sống, không sống đến tận cùng, sống hết với cái vui, cái buồn, cái được cái mất thì không thể nào vẽ được, có được những tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 giá trị. Bởi vì Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 không bao giờ chấp nhận những câu chuyện nhợt nhạt, mờ nhạt, hời hợt, chung chung. Hình thì có thể dạy được. Muốn vẽ một chiếc ghế, một cái bàn, một ngôi nhà đúng thì có thể mua sách về học, có thể đi học vẽ thì vẽ được. Màu thì nó là phần tình nhiều hơn. Trong màu phần lý ít hơn phần tình. Trong phần hình thì lại ngược lại. Trong hình thì lý nhiều tình ít. Có nghĩa là hòa sắc thì không thể dạy được. Cũng giống như trên đời này không có trường nào để dạy yêu cả. Cái yêu nó cảm nhiều hơn.
- Họa sĩ Trịnh Tú nói Cương là một kẻ độc hành lầm lũi tìm thêm cho mình một chân dung mới trong cái tối giản vô cùng, vô định?
+ Trịnh Tú hiểu tôi, và đọc đúng những gì tôi vẽ. Có lẽ nên trích lời Trịnh Tú cho khách quan khi ông nói về triển lãm lần này của tôi: Trên cái thông lộ đi tìm có người ào vào đám đông góp mặt, có người chọn lối độc hành đi cùng cô đơn. Cũng chẳng biết lối nào là nhanh hay chậm nhưng có một chân lý hiển nhiên như Trịnh Tú nói, đó là cô đơn mới sinh ra năng lượng sáng tạo. Khác với giai đoạn đơn sắc trước, lần này bằng mảng màu mạnh, chìm và tạo khối. Hình như chính màu đã làm nên bố cục khúc triết tinh giản, nhưng vẫn dành chỗ mộng mơ cho chiếc chìa khóa có mặt ở 16 bức tranh. Chính cái sự mộng mơ đó mới làm nên sức nặng của một câu hỏi, câu tự vấn. Câu tự vấn đó lúc như một tiếng gọi, lúc lại là một sự buông bỏ. Cương trong cách ứng xử hội họa của mình đã tìm đến cái vô lý để thiết lập một lý lẽ mới, đa chiều, nhưng lại rất thuận mắt. Đó chính là điểm thành công trong cái vũ trụ tối giản của Cương. Ở trong sự tĩnh lặng khôn cùng là để tìm và nghe chính mình.
- Lê Thiết Cương thường vẽ vào lúc nào khi mà nhìn vào khối lượng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của anh hằng ngày cho thấy Cương là người của "công chúng"?
+ Tôi chọn được 16 bức ưng ý cho triển lãm TÌM trong 2 năm. Nếu 24 tháng để bắt đầu vẽ và chọn ra 16 bức thì đâu có nhiều. Không có một nghệ sỹ nào vẽ 24/24 giờ, 365/365 ngày. Muốn vẽ được thì như tôi nói lúc đầu là phải sống. Trên đời này không có ai, người nghệ sỹ nào sẽ mua hàng trăm tuýp màu, hàng nghìn mét toan và đi ra đảo để ngồi vẽ. Vẽ nó là OK9giaitri đăng nhập, suy đến tận cùng, tận cùng của vẽ chính là sống.
- Mấy năm lại đây, cuộc sống khó khăn hơn nhiều. Người nghệ sỹ cũng không nằm ngoài guồng quay đó. Thế mà Cương vẫn làm triển lãm giúp cho bạn, vẫn triển lãm đều cho mình và sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí miễn phí, kêu gọi tài trợ cho những nghệ sĩ nghèo vẫn có cơ hội được trưng bày tác phẩm của mình?
+ Mục đích cuối cùng, căn cốt của một triển lãm là bày những bức tranh ưng ý sau một thời gian sáng tác cho mình xem, cho bạn bè xem, cho mọi người xem chứ đâu phải là lý do chính để bán. Người họa sĩ nếu áp lực quá vì bán tranh thì sẽ rất khó để sống và sáng tạo. Tôi đang tìm thấy được một cái chìa khóa để sống một cách cân bằng hơn. Chiếc chìa khóa đã giúp tôi mở một cánh cửa để tôi bước qua cánh cửa ấy, tìm ra được một con đường, mở ra một căn phòng để tôi sống và tôi hài lòng về những thứ mà tôi tìm được. Tôi vẫn làm rất nhiều triển lãm cho bạn bè và không có một xu nào thu nhập từ những triển lãm này. Nhưng tôi tập hợp được những người yêu Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 họ ủng hộ giúp đỡ bởi họ tin ở tôi, tin tôi là người tử tế, lương thiện, tin tôi không làm vì mục đích gì mà mọi người rất hay mắc trong những việc như thế này là danh và lợi. Điều quan trọng nữa là phải biết sống, biết hy sinh.
- Trong số các họa sĩ đương đại cùng thời với Cương, chỉ thấy Cương là có những hoạt động bề nổi vì Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Số còn lại hình như có vẻ trầm lắng hơn trong giai đoạn hiện nay?
+ Ở Việt Nam tôi chỉ là một trong khoảng 20 họa sĩ bán được tranh, và bán được sớm từ thời mở cửa những năm 1986-1990. Tuy nhiên mỗi người một quan điểm sống, một con đường đi riêng. Trong giai đoạn mà sống bằng nghề khó khăn hơn thì họ không vẽ nhiều, ít triển lãm, không giúp đỡ các họa sĩ trẻ, không giúp đỡ người khác, họ không có gì sai cả. Chỉ có điều họ không thích Tìm, họ ngược lại với Tìm. Hình ảnh chiếc chìa khóa xuất hiện trong những bức tranh là để tìm và mở ra những cánh cửa đóng kín. Họ thì dùng những chiếc chìa khóa để đóng lại những cánh cửa của riêng mình. Họ không có gì sai, không giúp các nghệ sĩ trẻ, không giúp bạn bè anh em nghệ sĩ họ không sai, nhưng thử hỏi liệu như vậy có phải là "sống" không?
- Cảm ơn họa sĩ Lê Thiết Cương.
