- Này anh ơi, vào đây, vào đây.
Nếu không nhìn thấy những cánh tay vẫy rối rít như chắn như che trước mặt, hẳn tôi không thể nghĩ rằng có ai đó gọi mình. Nào tôi làm gì có người quen ở phố này. Tôi ngơ ngác nhìn mấy gương mặt trát bự phấn son buột miệng:
- Vào làm gì?
Một cô nói xẵng:
- Cứ vào rồi khắc biết, rõ khéo ỡm ờ cái ông này.
Ô hay, không biết ai ỡm ờ ? Tôi hay các cô? Nhưng nghĩ vậy tôi vẫn giật mình thầm trách cái lối đi xe "lững lờ con cá vàng" của mình. Nếu tôi cứ đường đường chính chính đi ra giữa như người ta, thì đâu đến nỗi bị hiểu lầm thế kia.
Nghĩ vậy, tôi càng điều khiển xe nhanh hơn. Nhưng rồi mùi hoa sữa, hơi gió mát từ mặt hồ phả lên đã làm lòng tôi loãng tan bao nỗi muộn phiền. Chẳng mấy chốc tôi đã thong dong rẽ ra vào một con đường có mật độ buôn bán sầm uất.
Có một người bước ra hẳn lề đường, toan nắm lấy tay lái của tôi:
- Này, lại đây, xe bán bao nhiêu?
Lại một lần thiên hạ làm tôi phải ngạc nhiên. Nhưng bây giờ thì tôi hiểu ra rất nhanh. Tôi duỗi ngay:
- Không, không, tôi không bán gì đâu.
Tay nọ trạc chừng 35 tuổi, nghe vậy bực dọc vỗ mạnh một cái vào chỗ đèo hàng của xe tôi, quát to:
- Thế thì đi nhanh lên, đừng có sán vào chỗ mua hàng của chúng tao.
Thật là thời buổi "bung ra", con người ăn nói đến hay! Tuy nhiên, câu nói của tay nọ vẫn làm tôi phải lưu tâm. "Đi nhanh lên"- nhưng mà đi đâu bây giờ? Tôi ngó trước nhìn sau thì đã thấy quán bia tôi vẫn ngồi chồm chỗm mỗi ngày.
- Vào đây anh ơi. Vào đây, bia em hôm nay tuyệt ngon, vừa mới lấy xong.
Tôi gạt chân chống xe thì đã thấy mấy cô lao nhao xô ra. Cô thì túm áo, cô thì khóa tọt cái xe, cô thì đùn đẩy tôi vào chiếc bàn chơ chỏng ở góc trong, cô thì hấp tấp đặt cốc bia sủi bọt trước mặt tôi, cười ngặt nghẽo.
áo tôi bị các cô lay dữ quá, suýt nữa thì đứt cúc. May mà các cô giúi tôi vào tít tận góc trong, nên tôi có thể bình tĩnh cài cúc áo lại, yên tâm là không ai có thể nhìn thấy.
Vậy mà thằng cu bán dây dợ loằng ngoằng vẫn phát hiện ra. Nó mò vào tận trong chỗ tôi ngồi, giới thiệu chi li từng sản phẩm, đoạn chìa ra trước mặt tôi một chiếc kính râm:
- Ông anh làm cái kính râm này đi.
Một thằng bé khác đi theo cùng "tán" thêm:
- Cho nó thêm "dâm".
Thấy tôi nhăn mặt, cô gái bán quán vội xua tay:
- Thôi đi bọn mày ơi, nói năng vô duyên.
Hai thằng bé đi rồi, thì thằng khác đến. Nó quỳ mọp dưới chân tôi:
- Chú, chú đánh giày.
Đến nước này thì tôi không thể không ôn tồn:
- Mày xem chiếc giày của tao tuổi thọ được mấy hôm nữa mà phải "bảo dưỡng" cho nó nhọc công.
- Úi dào, chú cứ nói thế, giày này đi còn tốt chán. Xi cháu là xi Thái, chú yên chí, đánh xong cứ...
- Thôi thôi, đừng nói nhiều nữa, mày có lấy tao cho mày luôn.
Thằng bé thấy tôi có vẻ dứt khoát vậy, cố nằn nì thêm:
- Đánh xong cứ gọi là: sang trọng và lịch sự lướt trên đường phố một đôi giày bóng nhoáng.
Tôi phải phì cười vì biết nó đang nhại lại một câu trên đài truyền hình quảng cáo cho xe Suzuki từ độ lâu lắm rồi. Tuy nhiên, câu nói vớt vát của thằng bé cũng chẳng ăn thua. Biết thế nên nói xong, nó đứng dậy xách hòm đi ngay.
Bây giờ thì còn lại mình tôi đối diện với cốc bia hơi. Nhưng bia hôm nay tôi uống sao thấy đắng thế không biết. Có lẽ vì lòng tôi bất an. Liệu rồi có ai đến quấy rầy tôi nữa không? Người ta nói rằng Hà Nội đang thời kỳ "bung ra", mà tôi thì tôi sợ mỗi bước đều có những bàn tay túm lấy